(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 5: Khế Ước Chúa Quỷ
Chật vật lắm mới dọn dẹp được một bàn trống, Dương Đế mệt mỏi khuỵu người xuống ghế, thở hổn hển.
Bốn cô gái ôm nhau khóc thút thít, mặt mày xanh xao không còn chút máu.
Chứ đừng nói chi đến mấy cô ấy, ngay cả Dương Đế lúc này cũng không kiềm được đôi tay run rẩy.
Hắn đưa bàn tay dính máu đỏ tươi lên nhìn, nó run lẩy bẩy như gặp phải giá rét thấu xương.
Giết người, một tội ác tày trời, đã vượt quá ranh giới luân thường đạo lý, khiến họ không còn xứng đáng làm người.
Nhưng biết tránh sao được đây?
Dương Đế móc gói thuốc ra châm một điếu, cố dùng khói thuốc để trấn an lòng mình.
Xung quanh bàn, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía gã, có lẽ không thể tin được gã lại có thể ra tay tàn độc đến vậy.
"Chúng ta đã giết người rồi."
Lý Tự Trọng lẩm bẩm, hai mắt thất thần.
"Việc này quá điên rồ." Văn Chợ gật đầu. Tuy nhiên, với tư cách đội trưởng, anh ta nhanh chóng nhận ra vấn đề và nói:
"Mọi người cố gắng điều chỉnh tâm lý mình. Chúng ta sai, nhưng đây là điều bắt buộc. Nếu anh em mình không phản kháng, người phải chết sẽ là chúng ta."
"Cái hệ thống gangster chó má này đã đẩy chúng ta đến bước đường cùng!"
Thúy Vân ngồi cạnh Dương Đế, cô nhìn đôi tay run rẩy của gã, mím môi, rồi lại thôi không nói.
Nguyễn Văn Chợ nói tiếp: "Cách duy nhất để sống sót và tồn tại ở thế giới hiện tại, chỉ có thể là phát triển băng đảng, đi bước nào tính bước đó."
"Chúng ta sẽ đợi anh Vũ về, chỉ có anh Vũ mới có thể sử dụng hệ thống băng đảng. Vừa rồi anh em giết được ai đó, có nhận được thông báo hệ thống không? Anh có, mấy đứa kiểm tra xem sao."
Nương theo lời Văn Chợ, Dương Đế cùng mấy anh em mở hệ thống cá nhân lên xem.
Quả nhiên, vài thông báo trả thưởng đang nhấp nháy.
"Bạn giết chết một thành viên băng đảng khác, quỹ băng đảng +1.000$!"
"Bạn giết chết một thành viên băng đảng khác, quỹ băng đảng +1.000$!"
....
"Thần kỹ Khế Ước Chúa Quỷ kích hoạt, bạn đổi được 2 điểm sức mạnh."
"Thần kỹ Khế Ước Chúa Quỷ kích hoạt, bạn đổi được 3 điểm phản xạ."
"Thần kỹ Khế Ước Chúa Quỷ kích hoạt, bạn đổi được 1 khả năng hồi phục."
...
Sau một loạt thông báo, Dương Đế thu về được 26.000$, thuộc tính của bản thân tăng 9 điểm sức mạnh, 8 điểm tốc độ, phản xạ tăng 5 điểm, khả năng hồi phục tăng 3. Đặc biệt nhất là thể lực tăng mạnh tới 15 điểm.
Có thể nói Thần kỹ Khế Ước Chúa Quỷ đã giúp Dương Đế phát triển sức mạnh gần như gấp đôi người bình thường chỉ sau một lần hành động vừa rồi!
Có lẽ, đây chính là lý do khiến gã ổn định lại hơi thở, mệt mỏi tan biến.
Dương Đế trực tiếp bật hack!
Nguyễn Văn Chợ bất ngờ lên tiếng: "Anh nắm vai trò đội trưởng, nên được cấp quyền xem một số chức năng của hệ thống quản lý. Cụ thể thì chúng ta có thể trở về trụ sở băng đảng để tiến hành triệu hoán thuộc hạ đến từ thế giới khác."
"Mỗi thằng có giá 2.000$. Chúng sẽ làm việc cho chúng ta trong vòng một tháng. Tóm lại, triệu hoán là một chuyện, nhưng có lương trả cho đàn em hay không lại là chuyện khác."
"Nếu không trả lương, đám thuộc hạ này có thể sẽ phản bội chúng ta."
Giang Thúy Kiều gật gù: "Vậy có nghĩa là đồng tiền hệ thống có vai trò chủ chốt."
"Đúng vậy." Văn Chợ gật đầu, nói tiếp: "Kiếm tiền là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu để chúng ta có thể vận hành hệ thống gangster này."
"Chúng ta vừa kiếm được 35.000$, trong đó Dương Đế đã đóng góp tới 26.000$. Em làm tốt lắm." Chợ lớn giọng khen ngợi.
Lời này khiến cả đội hít sâu một hơi, vừa cảm thán vừa sợ hãi.
"Chuyện nên làm." Dương Đế chỉ gật đầu đáp gọn lỏn.
Đúng lúc này, một nhóm nữ phục vụ mang cà phê ra đặt lên bàn, thái độ vô cùng rụt rè.
Dương Đế nhìn Thúy Vân, cô ấy liền dời ánh mắt đi nơi khác. Thấy vậy, gã nắm lấy tay Thúy Vân, và trước sự ngơ ngác của cô, gã cẩn thận băng bó tay cho cô bằng miếng băng gạc vừa xin được.
Gã nhỏ giọng dặn dò: "Sau này nhớ chú ý, đừng tự để lộ sơ hở của mình cho kẻ khác thấy."
"Xui thôi mà." Thúy Vân chề môi.
"Xui thêm lần nữa khéo mất mạng luôn đấy." Ngô Thị Châm ngồi cạnh trêu chọc.
"Chị lo cái mạng chị đi!" Thúy Vân trợn mắt lên cãi lại.
Nhờ có mấy cô gái trong đội trêu chọc nhau, không khí trong nhóm mới dịu đi đôi chút.
Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt từ sau lưng Dương Đế vọng tới: "Bọn mày sẽ không sống yên lành đâu, lũ chó khốn nạn! Tao nguyền rủa tụi mày!"
Cả đội giật mình quay phắt lại. Người vừa nói là một nam tử trung niên đang nằm ngửa trên mặt bàn, bụng đầy máu tươi. Gã cay nghiệt nhìn Dương Đế, miệng cười điên dại.
Dương Đế mặt không đổi sắc, gã nắm chặt Thí Thần Kiếm đứng dậy.
Xoẹt!
Tiếng kiếm vang lên nghe thật êm tai. Gã vung kiếm bổ thẳng vào đầu đối phương, một nhát chém phăng nửa bên mặt kẻ đó rơi xuống đất, triệt để im lặng.
Mặc dù vừa chém giết không ít người, nhưng khi chứng kiến cảnh này, cả nhóm không khỏi rùng mình, lần nữa nhìn Dương Đế bằng ánh mắt kinh sợ.
Qua một lúc sau, Lý Tự Trọng mới mở miệng hỏi: "Thế bây giờ mình về nhà phân phối nhé anh Chợ?"
"Kế bên địa bàn của mình có mấy nhà phân phối Thiên Nhi, Thanh Chương. Nếu tụi mình không về sớm, coi chừng bọn nó cướp mất địa bàn."
"Ừ, anh chỉ đợi mấy đứa em nghỉ ngơi một lát thôi. Đã ổn định rồi thì về thôi, nhà phân phối bây giờ là địa bàn của chúng ta, cực kỳ quan trọng." Nguyễn Văn Chợ gật đầu đáp ứng.
"Tính tiền!" Chợ hô to.
Đáp lại hắn là giọng nói gượng gạo của cô chủ quán. Cô ta cười trừ nói: "Mấy anh cứ việc đi, chút tiền bạc lẻ này em không dám nhận đâu ạ."
"Em là Mẫn Tỷ, chủ quán của chuỗi cà phê Panga, rất hân hạnh vì được gặp mọi người." Mẫn Tỷ mỉm cười, đưa tay ra bắt với anh Chợ.
Thấy vậy, Văn Chợ bất ngờ. Cô gái này chẳng phải vừa rồi còn ngồi khóc thét cầu xin tên Đế sao? Giờ đã lấy lại được can đảm rồi ư? Quả không tầm thường.
Mẫn Tỷ không quên liếc nhìn Dương Đế, ánh mắt rung động liên hồi.
Nói đùa, nếu không phải cả nhóm ở đây đều do anh Chợ cầm đầu, cô thậm chí còn nghĩ Dương Đế mới là lãnh đạo.
Sát khí lạnh căm, ra tay tàn nhẫn.
Gã quá mãnh liệt!
Mẫn Tỷ hít sâu một hơi.
Văn Chợ đưa tay ra bắt, hắn thừa biết cô nghĩ gì trong đầu, cho nên mở miệng nói trước: "Đợi chúng tôi sắp xếp xong việc sẽ ưu tiên ký hợp đồng bảo kê cho quán cô, đợi nhé."
"Vâng ạ, em chỉ chờ câu nói này của anh ạ." Mẫn Tỷ vui vẻ cười tươi.
Mẫn Tỷ không có hệ thống gangster, nhưng cô lại có hệ thống kinh doanh!
Mục quan trọng nhất trong hệ thống này, ngoài việc kinh doanh ra, đó là lựa chọn đối tác bảo kê.
Không thể phủ nhận, cô đã bị nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt này thu hút toàn bộ sự chú ý.
Hoặc nói đúng hơn là cô bị Dương Đế làm cho chấn động tinh thần.
Thử hỏi, ngoài phim ảnh ra, có kẻ nào ngoài đời thực có thể thẳng tay giết mấy chục người mà không chớp mắt chưa? Có lẽ có! Nhưng Mẫn Tỷ sẽ không bao giờ quên hình ảnh lạnh lùng của Dương Đế lúc này.
Chuyện ở quán cà phê Panga tạm thời kết thúc tại đây. Văn Chợ ra lệnh: "Rút thôi anh em!"
Dương Đế gật đầu, dẫn đầu đi trước.
Quán cà phê Panga nằm ở trung tâm thành phố Hồng Ngự, còn nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt thì nằm ở ngoại ô thành phố, quận An Hòa, cách đó 10 phút đi xe.
Bình thường cả nhóm sẽ họp buổi sáng tại nhà phân phối, nhưng do hôm nay là thứ bảy cuối tuần, đội trưởng mới hẹn cả nhóm lên quán cà phê để vừa họp vừa giải trí.
Nào ngờ, đại sự này lại phát sinh, giờ đây họ phải gấp rút trở về.
"Mấy anh đi cẩn thận nhé!" Mẫn Tỷ dẫn theo mấy nhân viên tiễn bọn họ.
Dương Đế đi lấy xe máy. Gã đột ngột đưa ra suy luận: "Nhà phân phối lúc này chắc khá an toàn. Anh Phúc và chị Duyên vẫn còn ở đó, anh em bên giao hàng ít nhất cũng có hơn hai mươi người, không lo bị băng khác sang gây hấn."
"Ừ, anh mong là vậy." Văn Chợ gật đầu.
"Tính ra chúng ta mới là người gặp nguy hiểm chứ không phải căn cứ." Thúy Vân nói.
Theo lời cô, Dương Đế mới nhìn ra ngoài đường.
Thời điểm này, đường phố đã vô cùng hỗn loạn. Có nơi chém giết nhau, có người thì chạy loạn, tiếng la hét không ngừng vang lên.
Chỉ sợ lúc này mà đi lơ ngơ ngoài đường thì bị chém chết lúc nào không hay.
Đột nhiên, hệ thống gangster liên tục thông báo trong đầu Dương Đế và cả đội: "Cảnh báo! Địa bàn Khanh Hoàng Kiệt của các bạn đã thất thủ! Trong vòng 24 giờ không đoạt lại được, tất cả thành viên bắt buộc phải chết!"
Đồng thời, một con số đếm giờ hiện ra trên đầu bọn hắn.
24:59!
"Đ** mẹ nó!" Võ Đức Giàu chửi vang.
"Cái quái gì mà nhanh vậy?! Mấy thằng chó Thanh Chương à? Hay Thiên Nhi?" Giang Văn Trường cũng chửi đổng.
Lời này của hệ thống khiến cả nhóm bàng hoàng.
"Trời ơi, đừng nói là cả nhà phân phối, anh Duyên chị Phúc đều đã..." Yến Nhi sợ hãi che miệng.
Dương Đế ánh mắt lạnh lùng, gã nắm chặt cán kiếm bên hông, lạnh lùng ra lệnh: "Về."
Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.