Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Bắt Đầu Trở Thành Khách Khanh Của Tenshukaku - Chương 10: Từ biệt.

Năm ngày trôi qua kể từ khi Takeo bái phỏng nhà Kamisato, Ayato mới sai người đến báo tin cho hắn.

Thấy thiếu niên tóc vàng bù xù trước mặt, Takeo buông cần câu, trao cho đối phương rồi mỉm cười hỏi:

“Là Thoma à? Thế nào mà hớt hải chạy đến tìm ta thế này, chẳng lẽ đại tiểu thư nhà ngươi thực sự bị sơn tặc bắt cóc rồi sao?”

Thoma, cổ họng đắng chát như nhai phải bọ xít, cứng nhắc mỉm cười nhận lấy cần câu và đáp:

“Takeo đại nhân nói đùa, nếu như có sơn tặc thật sự dám nhúng chàm đại tiểu thư thì tên sơn tặc đó xui xẻo rồi. Ách, xin ngài hãy quên những gì ta vừa nói đi.”

Lúng túng gãi đầu, Thoma lấy từ trong ngực ra một phong thư đưa cho Takeo, sau đó ngồi xuống bên cạnh bắt đầu thả câu.

Mở phong thư, Takeo đọc thấy chủ yếu là báo cáo hoạt động những ngày qua, kèm theo lời xin lỗi của Ayato về một vài sự cố bất khả kháng đã làm chậm trễ kế hoạch. Đọc xong, cảm nhận phong thư không còn ám hiệu bí mật, hắn trao lại cho Thoma, rồi ngồi suy tư.

Thoma hiểu ý, không nói nhiều, bàn tay khẽ bốc lên ngọn lửa, đốt lá thư thành tro bụi. Sau đó, hắn vẫn ngồi yên lặng bên cạnh chờ đợi Takeo dặn dò.

Suy tư một hồi, Takeo từ trong túi đồ để bên cạnh lấy ra ba quyển sổ tay rồi đưa cho Thoma, nói:

“Đây là toàn bộ những lý giải, kinh nghiệm và sở học của ta trong bao năm qua, bao gồm cả bản nâng cấp và áo nghĩa của Hải quân lục thức, cùng với phương pháp tu luyện Haki.”

Thoma sững sờ nh���n lấy, gương mặt dại ra nhìn Takeo. Võ nghệ của Takeo vang danh khắp Inazuma, ai ai cũng biết, và bất kỳ kẻ nào cũng khát khao mong một ngày hắn sẽ khai mở một môn phái mới để họ có thể học được dù chỉ chút tài mọn.

Tuy nhiên, mười năm qua Takeo vẫn không có động tĩnh gì, thế mà sự nhiệt thành không hề lắng xuống mà còn bộc phát càng mãnh liệt. Những câu ca dao, bài thơ, bài hát ca tụng về võ nghệ của hắn lưu truyền khắp mọi ngóc ngách trên Inazuma. Mọi người đều khao khát được Takeo nhận làm đệ tử, bởi vậy nên Thoma biết rất rõ sức nặng của thứ mà hắn đang cầm trên tay này.

Từ sau lần quyết đấu đó, rất ít người được nhìn thấy Takeo ra tay, Thoma cùng với anh em nhà Kamisato là một trong số ít này.

“Tại sao lại…”

Lời chưa dứt, Thoma chợt giật mình, phản ứng lại. Hắn nhớ đến kế hoạch bí mật cùng hành động tẩy sạch quyết liệt của gia chủ những ngày gần đây, cộng thêm bầu không khí khẩn trương trong Mạc phủ hiện tại, hai mắt hắn mở lớn nhìn Takeo.

“Chẳng lẽ ngài định?”

Takeo từ từ đứng dậy phủi bụi dính trên quần áo, sau đó vỗ vai Thoma nói:

“Được rồi, lời ít ý nhiều. Ngươi sau này cũng phải chăm chỉ tu luyện hơn nữa. Hiện tại chỉ mới nắm giữ hai thức “Tekkai” cùng “Kami-e” thì còn xa mới có thể là đối thủ của hai anh em nhà Kamisato, làm sao bảo vệ được họ?”

“Nhớ lấy, “Tekkai” cùng “Kami-e” là trụ cột cho việc thức tỉnh Haki. Tuy nhiên, cũng đừng ngu ngốc sử dụng “Tekkai” ra đỡ đòn, trong tình huống không có Haki thì nên sử dụng “Kami-e” để né tránh.”

“Dừng ở đây thôi, có duyên gặp lại.”

Nói rồi, Takeo khẽ lắc mình, thân ảnh đã biến mất, chỉ còn Thoma ngồi ngơ ngác trên mặt đất.

“Không ổn!”

Thoma dùng hết tốc lực chạy về lãnh địa nhà Kamisato, cốt để thông báo cho gia chủ và đại tiểu thư, mong họ mau chóng ngăn Takeo lại, tránh để mọi việc trở nên quá muộn.

‘Takeo đại nhân hắn điên rồi!’

. . .

Sau khi tạm biệt Thoma, Takeo một mạch tiến thẳng đến Đền Narukami. Dù trước đó cả hai có chút khúc mắc, chia tay trong cãi vã, nhưng Yae Miko vẫn là một trong những người quan trọng nhất với hắn. Ít nhất, hắn cũng nên ghé qua nói lời tạm biệt.

Bước từng bước lên đỉnh Yougou, Takeo nhanh chóng đến trước cổng Đền Narukami. Tuy nhiên, ngay khi hắn định tiến vào, một vị vu nữ đã bước tới ngăn cản.

“Takeo đại nhân, thật vô cùng xin lỗi, đại pháp sư đại nhân nàng hiện tại thân thể không khỏe nên không thể cùng ngài gặp mặt, xin mời dừng bước ở đây thôi.”

Nghe vậy, Takeo chỉ biết cười khổ, gật đầu nói:

“Ta đã rõ, Ringo tiểu thư. Phiền ngươi chuyển lời hỏi thăm sức khỏe của ta tới nàng, bảo nàng chú ý giữ gìn thân thể. Ta sẽ rời đi ngay, không làm phiền nữa.”

Ringo gật đầu xoay người bước vào trong đền, nhưng khi vừa đi được vài bước liền nghe giọng nói của Takeo một lần nữa vang lên:

“Ringo tiểu thư, không biết liệu có thể… cho ta xin một quẻ ngự thần được hay không?”

Ringo mặt không biểu tình, chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người tiếp tục bước vào trong.

Thời gian trôi qua, Ringo một lần nữa xuất hiện, trên tay cầm thêm một tờ giấy trao cho Takeo, phía trên viết rõ hai chữ “Đại hung”.

Takeo khẽ mỉm cười cảm tạ rồi đem tờ giấy gấp lại cẩn thận cho vào trong ngực, sau đó liền xoay người rời đi.

“Takeo đại nhân nhớ kỹ, trên đường trở về cẩn thận đất đá dưới chân cùng mây đen trên bầu trời.”

Ringo nhỏ nhẹ nhắc nhở Takeo, cho đến khi thân ảnh hắn mất hút dưới chân núi mới khẽ thở dài nhìn ra đằng sau.

Từ trong sảnh đền thờ, một thân ảnh thướt tha bước ra, gương mặt phảng phất nét phiền muộn, dõi mắt nhìn về phía dưới chân núi.

Nhìn thấy thân ảnh người đang chậm rãi tiến tới trước mặt, Ringo vội vàng cung kính cúi người nói:

“Yae Miko đại nhân.”

Yae Miko khẽ gật đầu nhìn Ringo, sau đó uể oải ngồi xuống bậc thang trên sảnh đường, thở dài.

Nhìn thấy Yae Miko như vậy, Ringo liền cảm thấy một trận đau lòng, kiềm lòng không được hỏi:

“Yae Miko đại nhân, ngài tội gì phải làm như vậy? Ta nhìn thấy Takeo đại nhân hắn cũng rất tưởng nhớ, muốn được gặp ngài.”

Yae Miko chống cằm, yếu ớt đáp:

“Ta sợ mình không kiềm lòng được… mà sẽ ngăn cản hắn.”

“Hắn đã quyết tâm thì không ai có thể ngăn cản, t��a như năm đó khi hắn muốn khiêu chiến nàng.”

“Ta chỉ có thể trợ giúp, ngăn cản hoặc đau buồn sẽ chỉ là sự sỉ nhục đối với quyết tâm của hắn.”

Ringo có chút khó hiểu nhìn Yae Miko, nghi hoặc hỏi:

“Yae Miko đại nhân, tại sao ta có cảm giác ngài luôn cho rằng Takeo đại nhân sẽ không trở về nữa?”

Nghe được câu hỏi của Ringo, chỉ thấy Yae Miko bật cười thê lương nói:

“Sức mạnh của hắn hiện tại đã không phải là thứ mà ta có thể ngăn cản. Tuy nhiên… ai lại có thể xuống tay với người mình yêu được cơ chứ? Tên đó chắc chắn sẽ buông tay vào phút cuối, hắn không nỡ làm tổn thương nàng.”

“Thật… ngu xuẩn.”

. . .

Rời khỏi núi Yougou, Takeo không chút do dự tiến về Thành Inazuma. Cầm lấy quẻ ngự thần trên tay, Takeo chỉ biết lắc đầu mỉm cười.

“Chậc, nếu đã trù ta quẻ đại hung, sao lại còn yểm một đống phép thuật bảo hộ lên trên này? Quả thật là một nàng hồ ly không trung thực.”

Cất kỹ quẻ ngự thần vào trong ngực, Takeo chân không ngừng bước tiến về phía trước, trong miệng lẩm bẩm:

“Cảm tạ Yae tỷ tỷ.”

. . .

Cùng lúc đó tại lãnh địa nhà Kamisato, Thoma một đường chạy hồng hộc trở về thông báo cho gia chủ. Tuy nhiên, chỉ nhìn thấy người trước mặt bình chân như vại làm cho Thoma đã gấp nay lại càng thêm gấp, lời nói có chút lung tung lộn xộn.

Ayato im lặng nhấp một ngụm trà nhìn Thoma, thở dài một hơi chậm rãi nói:

“Thoma, chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao? Đây mới chính là ý định ban đầu của hắn. Ngươi nghĩ sau khi làm cho toàn bộ Mạc phủ gà bay chó sủa, hắn sẽ cụp đuôi chạy trốn sao? Không, hắn chỉ muốn nhân cơ hội này trực tiếp gặp mặt vị kia mà thôi. Tin tưởng ta, hắn chính là kẻ tỉnh táo nhất toàn bộ Inazuma này, việc chúng ta cần làm hiện tại chính là ngồi chờ đợi kết quả.”

Thoma có chút sững sờ nghe Ayato nói, bối rối định nói thêm gì đó nhưng Ayato liền cắt ngang, ánh mắt sắc bén nhìn Thoma hỏi:

“Ngừng, việc này tới đây thôi. Vả lại em gái ta hiện tại ở nơi nào?”

Thoma gãi gãi mặt không dám nhìn thẳng Ayato, lúng túng trả lời:

“Đại, đại tiểu thư ta gặp nàng đầu tiên, sau khi nghe ta nói nàng liền chạy đi rồi.”

Ayato nghe vậy liền trợn trắng mắt, nghiến răng nói:

“Ngươi! Thôi, ta cũng không muốn nói nữa, mau nhanh chóng tìm nàng trở về.”

Ayato vừa dứt câu liền đứng lên đi ra ngoài, Thoma cũng nhanh chóng chạy theo hắn, phiền muộn thở dài.

. . .

Dạo bước trên đường phố Thành Inazuma, thả mình vào trong dòng người tấp nập, Takeo rất nhanh tìm đến phố Hanamizaka. Đi đến trước Tiệm Pháo Hoa Naganohara, từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy một thiếu nữ đang loay hoay bận rộn bên trong cửa hàng. Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt, nhưng nàng vẫn nở nụ cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống.

Nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Yoimiya liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy thân ảnh trước mặt lập tức mỉm cười chạy đến chào hỏi:

“Hiếm thấy thật đấy, ngươi vậy mà sáng sớm đã chạy đến cửa hàng nhà ta. Thế nào, có phải đổi ý muốn làm phụ tá cho ta rồi không?”

Takeo mỉm cười xoa đầu Yoimiya, sau đó lấy ra từ trong túi đồ một cái ống pháo hoa đưa cho nàng rồi nói:

“Đây là pháo hoa ta làm theo công thức ngươi chỉ. Không thể không nói, kỹ thuật của nhà Naganohara quả thực danh bất hư truyền, pháo hoa làm ra luôn mang một nét độc đáo khác hẳn so với món đồ bình thường ngoài chợ.”

Yoimiya hai mắt lấp lánh nhận lấy ống pháo hoa từ tay hắn, mỉm cười tự hào hỏi:

“Đương nhiên rồi! Vậy sau khi trải nghiệm công thức làm pháo hoa của nhà ta, ngươi đã cảm nh���n được cảm hứng dâng trào nên mới chạy đến đây xin làm phụ tá phải không?”

Takeo chỉ mỉm cười lắc đầu, lấy tiếp một hũ kẹo ra đưa cho Yoimiya sau đó nói:

“Thật xin lỗi, hôm nay ta có việc đột xuất cần phải hoàn thành nên không thể bồi ngươi được. Nếu ngươi muốn xem ống pháo hoa đó, hãy đợi đến chiều tối ra ngoài thành rồi hẵng đốt, đừng để bị đội chữa cháy tóm được lần nữa.”

Xoa đầu Yoimiya một lần cuối, sau đó Takeo xoay người rời khỏi cửa hàng nhà Naganohara. Yoimiya nhìn hắn rời đi bỗng nhiên cảm thấy pháo hoa trên tay mình hôm nay không còn hấp dẫn như mọi ngày nữa, nhẹ giọng tự hỏi:

“Kỳ quái, tại sao ta lại cảm thấy… mất mát như vậy?”

. . .

Takeo chậm rãi bước đi, len lỏi qua từng con phố, cho đến khi gần tiến đến Mạc phủ, tay áo hắn bỗng nhiên bị một người nào đó kéo lại, một giọng nói ôn nhu vang lên:

“Có thể… xin đừng đi, được không?”

Không cần quay lại Takeo cũng biết là ai, tuy nhiên hắn cũng chỉ có thể lắc đầu nói:

“Xin lỗi Ayaka, ý ta đã quyết. Em… cũng nên trở về đi.��

Cảm nhận bàn tay đang níu ống tay áo run lên, Takeo nhẹ nhàng nắm lấy, cẩn thận gỡ từng ngón tay nàng, rồi lau đi khóe mắt, sau đó xoay người rời đi, bỏ lại thiếu nữ mất hồn đứng lặng phía sau.

Chẳng biết từ lúc nào, Ayato đã đứng sau lưng nàng, khẽ đặt tay lên vai rồi thở dài nói:

“Về thôi Ayaka, em không ngăn cản được hắn đâu.”

Ayaka muốn vươn tay ra giữ người trước mặt lại, tuy nhiên giữa chừng lại bỏ tay xuống. Bóng lưng trước mặt gần như gang tấc nhưng nàng lại chẳng thể nào với lấy được, cuối cùng chỉ có thể cắn môi đứng đó dõi theo từng bước đi của hắn.

Cả hai anh em nhà Kamisato đều trầm mặc, bọn họ đều biết hành động này của Takeo có ý vị gì.

Năm trăm năm qua, chưa một ai dám làm trái ý Raiden Shogun. Vậy mà hiện tại, hắn không chỉ dám ngỗ nghịch ý chí của vị Thần linh ấy mà còn muốn trực tiếp gặp mặt chất vấn nàng. Hậu quả ra sao, ai ai cũng hiểu rõ.

Mười năm trước, hắn may mắn thoát chết nhờ Yae Miko đại nhân chen ngang. Nhưng lần này thì khác, sẽ không có ai dám đứng ra ngăn cản hay cầu tình, kết quả chắc chắn phải có một người ngã xuống.

‘Takeo đại nhân, Ayaka nguyện chúc ngài may mắn.’

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, hân hạnh đồng hành cùng những trang văn đầy cảm xúc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free