(Đã dịch) Genshin Impact: Bắt Đầu Trở Thành Khách Khanh Của Tenshukaku - Chương 22: Bạn qua thư từ, Beidou đại tỷ.
Trên con tàu Nam Thập Tự neo đậu tại cảng Ritou, lúc này một bóng dáng ảo não đang ngồi trên thành thuyền, duỗi lưng ngáp ngắn ngáp dài, ánh mắt mờ mịt nhìn về phương xa.
Quần áo trên người hắn xộc xệch như vừa trải qua một cuộc vật lộn, vai áo bị kéo rách một mảng lớn, đầu tóc rối bời, gương mặt đầy những dấu vết gặm cắn. Hắn chán nản ngồi chống cằm suy tư.
‘Không thể tin nổi ta thế mà cũng có ngày uống say đến bất tỉnh như thế này, thật quá mất mặt.’
“Ha ha! Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm mà thôi. Chúng ta chưa hề làm gì cả, đúng không, tiểu tử?”
Một người phụ nữ cao lớn bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Takeo, vươn cánh tay vòng qua cổ kéo cả cơ thể hắn tựa vào ngực nàng, rồi cười lớn nói:
“Ha ha, tiểu tử ngươi làm sao lại ủ rũ như vậy? Vẫn còn chưa tỉnh rượu sao, hửm?”
Cảm nhận ánh mắt hồng ngọc rạng rỡ như bình minh của nàng đang nhìn mình chằm chằm, Takeo chỉ đành bất đắc dĩ mỉm cười nói:
“Buổi sáng tốt lành, Beidou đại tỷ.”
Vỗ mạnh vài cái lên vai hắn, Beidou nhếch khóe miệng, lời nói đầy ẩn ý:
“Không có việc gì, ta đã giải thích với mấy tên tiểu tử kia rồi, đảm bảo sẽ không để chuyện này của khách khanh Takeo lọt ra ngoài. Tuy nhiên…”
Takeo nghe nàng bỏ lửng câu nói, khóe miệng liền giật giật, giơ hai tay lên đầu hàng, bất lực thở dài:
“Lần sau, khi Nam Thập Tự tiến vào Inazuma, đích thân ta sẽ bảo lãnh; giấy phép xuất nhập cảnh, thuế cùng mọi chi phí phát sinh khác, ta sẽ phụ trách. Không biết như vậy đã làm vừa lòng Beidou đại tỷ hay chưa?”
Beidou nghe Takeo nói vậy, lúc này mới cười phá lên, vươn tay véo véo gương mặt hắn, mỉm cười thật tươi nói:
“Không tệ, tiểu tử, nhớ kỹ lời mình nói, đắc tội Beidou ta thì phải trả giá gấp 10 lần, chuyện ngày hôm nay chắc chắn sẽ truyền khắp bảy quốc gia trên lục địa này.”
Nàng vừa nói vừa dùng sức nhéo thật mạnh gương mặt Takeo, cho tới khi buông tay ra thì một bên mặt hắn đã sưng đỏ lên. Lúc này, Beidou mới thỏa mãn nói:
“Tiểu tử, đã có ai nói gương mặt này của ngươi khi sờ vào rất có xúc cảm chưa?”
Takeo nghe Beidou hỏi liền không khỏi liên tưởng đến một nàng hồ ly màu hồng, sau đó rùng mình một cái rồi lắc đầu nguầy nguậy.
Ánh mắt Beidou lóe lên một tia vui vẻ, nàng đứng dậy xoay người nhảy xuống boong thuyền, hai tay chống nạnh hỏi:
“Ta chuẩn bị rời nơi này. Thế nào tiểu tử, có muốn tìm một cuộc phiêu lưu trên đại dương không? Nếu cảm thấy nơi này quá nhàm chán, ngươi có thể gia nhập Nam Thập Tự, đại t�� sẽ chống lưng cho ngươi.”
Takeo trầm ngâm một lát nhìn Beidou, sau đó khẽ thở dài lắc đầu trả lời:
“Du lịch vòng quanh thế giới… đúng là một cuộc sống lãng mạn đáng mơ ước. Tuy nhiên, hiện tại ta vẫn còn nhiều điều chưa thể bỏ lại trên mảnh đất này, thật xin lỗi Beidou đại tỷ, nhưng lúc này ta không thể chấp nhận lời mời của ngài.”
Beidou nghe Takeo trả lời cũng nhẹ gật đầu, ánh mắt có chút mất mát. Vừa lúc nàng định nói gì đó, Takeo lại tiếp tục lên tiếng.
“Tuy nhiên chúng ta có thể làm bạn qua thư từ nha, Beidou đại tỷ.”
Beidou có chút sững sờ nhìn Takeo hỏi:
“Bạn qua thư từ?”
“Đúng vậy, ta và Beidou đại tỷ trao đổi địa chỉ để hồi âm cho nhau. Sau đó, mỗi khi có chuyện cần tâm sự, hoặc muốn kể cho người kia nghe về những chuyến đi, cuộc sống thường ngày, thì có thể viết vào một phong thư rồi gửi đi. Như vậy, ta ở đây cũng có thể biết được tin tức của Beidou đại tỷ, tương tự ngài ở ngoài kia cũng có thể biết được cuộc sống hiện tại của ta như thế nào.”
Beidou nghe Takeo nói xong liền suy tư một lát. Sau đó nàng một tay ôm ngực, tay còn lại chống cằm, giả vờ gật đầu ngập ngừng nói:
“Ý kiến không tồi, tiểu tử, tuy nhiên phải nói trước… ta… không hay viết thư. A ha ha, nếu không, ngươi vẫn cứ lên Nam Thập Tự đi, a ha ha…”
Takeo nghe nàng đang cố lảng tránh liền che miệng ho nhẹ, nhoẻn miệng cười nói:
“Beidou đại tỷ, khục, đừng lo lắng, chỉ cần là thư của ngài ta chắc chắn sẽ đọc. Cho dù chữ có xấu đến cỡ nào, văn phong có lủng củng ra làm sao, ta đảm bảo sẽ không cười nhạo Beidou đại tỷ, khục.”
Beidou khoanh hai tay lại, ánh mắt sắc bén nhìn Takeo đang cố nén cười trước mặt, gân xanh trên trán nổi lên. Hai khóe miệng nàng khẽ nhếch, nở một nụ cười thật tươi nói:
“A… Ừm, được rồi, ta đã biết… Vậy thì, việc khách khanh của Tenshukaku uống đến say khướt, sau đó động tay động chân với nữ nhân mình mới gặp được vài lần, chắc cũng sẽ được nhiều người trên bảy quốc gia săn đón đấy nhỉ? Ngươi đừng quên tối qua tay ngươi sờ loạn khắp người ta.”
Takeo đôi mắt cá chết nhìn Beidou, giơ ngón tay ch�� vào gương mặt mình rồi méo miệng nói:
“Beidou đại tỷ, ngài có chắc là ta… động tay động chân với ngài? Ta không nghĩ mình có thể say đến mức gặm được cả gương mặt của mình đâu. Vả lại, tối qua là ta giúp Beidou đại tỷ xử lý mấy vết thương trên người ngài, xin đừng nói ta là một tên sàm sỡ phụ nữ như vậy.”
‘Nhưng mà dáng người nàng quả thật rất hoàn mỹ, sờ vào cảm giác rất tuyệt, non mịn trơn mềm… Không được!’
Nhanh chóng lắc đầu xua đi những suy nghĩ không an phận trong đầu, Takeo nhắm mắt tĩnh tâm rồi im lặng nhìn Beidou.
Nụ cười trên khóe miệng Beidou ngay lập tức cứng lại, vành tai ửng đỏ. Sau đó nàng giơ tay che miệng ho khan vài cái:
“Khụ khụ, được rồi, không nhắc đến chuyện đó nữa, bạn qua thư từ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Beidou ta trước giờ chưa từng e sợ thứ gì.”
“Tốt.”
Takeo từ trên thành thuyền nhảy xuống, đi đến trước mặt Beidou. Sau đó, từ trong chiếc túi đeo sau lưng, hắn lấy ra một vật hình hộp màu đen rồi nói:
“Như vậy, để kỷ niệm tình bạn giữa chúng ta, cùng chụp chung một tấm hình được chứ, Beidou đại tỷ?”
Beidou có chút tò mò nhìn chiếc túi của Takeo rồi vật trên tay hắn, nhíu mày hỏi:
“Chụp ảnh sao?”
Takeo giơ chiếc máy ảnh trong tay lên rồi gật đầu nói:
“Đúng vậy, ta giữ một tấm, Beidou đại tỷ giữ một tấm làm kỷ niệm tình bạn giữa chúng ta. Sau này khi ngài đến Inazuma, cứ đưa tấm hình đó cho quân Mạc phủ xem, họ cũng sẽ không làm khó dễ Nam Thập Tự nữa. Tương tự, sau này nếu ta đến Liyue, ta cũng sẽ đưa cho người quản lý ở đó xem ảnh, chắc hẳn cũng sẽ không bị làm khó dễ đâu nhỉ? Dù sao Beidou đại tỷ vẫn là danh nhân của Liyue mà.”
Beidou một tay chống nạnh nhìn Takeo rồi thở dài nói:
“Thôi được rồi, nếu tiểu tử ngươi đã nói vậy ta cũng không muốn làm ngươi mất hứng. Vậy thì, ta phải làm thế nào đây?”
Takeo sờ cằm mình suy nghĩ một lát rồi mới trả lời:
“Ừm, Beidou đại tỷ cứ tùy hứng là được.”
“Như vậy… thế này nhé?”
Sau đó, Beidou khoanh hai tay ôm trước ngực. Takeo cũng gọi thêm một thủy thủ gần đó đến trợ giúp.
“Hải Long huynh, ta cần ngươi giúp chụp cho chúng ta vài tấm ảnh, sẽ không có vấn đề gì chứ?”
Nam nhân tên Hải Long nghe vậy lập tức gật đầu chạy đến, sau đó lắng nghe Takeo hướng dẫn một chút về thao tác chụp hình rồi mới cầm máy ảnh lên, đứng cách xa ra thủ thế.
Takeo chậm rãi đi đến cạnh Beidou, sau đó vòng một tay ôm eo nàng, cười nhẹ nhìn vào ống kính.
Tách.
Beidou ngay lập tức thoát khỏi vòng tay Takeo rồi bước nhanh đến trước mặt Hải Long, vẻ mặt có chút khẩn trương nói:
“Thế nào? Chụp xong chưa? Có gì kỳ quái không?”
Takeo cũng đi nhanh đến, cầm chiếc máy ảnh từ tay Hải Long lên, đợi một lát rồi lấy bức ảnh từ trong máy ảnh ra, kỹ lưỡng xem xét một hồi mới mỉm cười gật đầu nói:
“Rất xuất sắc, Beidou đại tỷ đúng là người mẫu trời sinh, một tấm ảnh hoàn hảo.”
Beidou nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia tò mò, nàng cầm lấy tấm ảnh từ tay Takeo rồi gật gù nói:
“Ừm ừm! Duyệt, ta rất hài lòng. Như vậy, thân là thuyền trưởng Nam Thập Tự, ta chính thức… trưng dụng tấm ảnh này! Tấm ảnh này hiện thuộc quyền sở hữu của ta, tiểu tử, ngươi không có ý kiến gì chứ? Ha ha!”
Cười phá lên một tiếng rồi Beidou nhanh chóng xoay người rời đi, trên ngón tay vẫn kẹp tấm ảnh chụp của cả hai, để lại Hải Long và Takeo đang đứng ngơ ngác nhìn nhau.
“Takeo huynh, ta vẫn còn công vụ đang dang dở, hẹn gặp lại.”
Hải Long thấy vậy cũng nhanh chóng đánh bài chuồn, nhấc chân lướt đi như một cơn gió.
Takeo trên tay vẫn khư khư cầm chiếc máy ảnh nhìn theo bóng dáng hai người đi xa dần, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
‘Đã bảo mỗi người một tấm, hiện mới chụp có một tấm ảnh đã chạy đi, cô nàng này da mặt cũng quá mỏng rồi.’
Thời gian êm ả trôi qua, chỉ trong chớp mắt đã đến giữa buổi sáng. Lúc này cũng là thời điểm con tàu Nam Thập Tự rời khỏi bến cảng đảo Ritou.
Đứng trên bến cảng nhìn theo con thuyền khổng lồ trước mặt rời đi, Takeo mỉm cười vẫy tay tạm biệt tất cả thủy thủ đoàn cũng như thuyền trưởng của Nam Thập Tự, Beidou.
Trên Nam Thập Tự, Beidou lúc này đang đứng trên mũi thuyền cất cao giọng chỉ huy toàn bộ thủy thủ đoàn:
“Chuẩn bị dong buồm ra khơi! Tất cả mọi người vào vị trí! Một chuyến hành trình mới đang chờ đợi chúng ta ở phía trước, tiến lên!”
“Vâng, đại tỷ!”
Lời vừa dứt, một đạo kiếm quang đã lướt qua phía trên Nam Thập Tự, bổ đôi mây đen đang ùn ùn kéo đến trên bầu trời, tạo thành một lạch trời ngăn cách bão tố, giúp chiếc thuyền có thể dễ dàng hơn tiến về phía trước.
Beidou khóe miệng nhếch lên, quay đầu lại nhìn về phía sau, sau đó phất tay về phía trước hét lên:
“Tiến lên!”
Cảm nhận từng cơn gió lạnh thổi nhẹ qua cơ thể, Beidou lấy ra một tấm ảnh rồi ngắm nhìn thật lâu. Lật mặt sau của tấm ảnh, có một dòng chữ được viết rất nắn nót ở trên đó.
“Thân gửi, Beidou đại tỷ.
Ly nguyệt hữu giai nhân,
Tuyệt thế nhi độc lập.
Nhất cố khuynh nhân thành,
Tái cố khuynh nhân quốc.
Ninh bất tri, khuynh thành dữ khuynh quốc,
Giai nhân nan tái đắc.
Chúc ngài luôn gặp những điều may mắn trong chuyến hành trình. Cố gắng giữ gìn sức khỏe, đừng để trên người xuất hiện thêm vết sẹo nào.
Đề tên: Takeo.”
Chẳng biết từ lúc nào, hai khóe miệng nàng đã nở một nụ cười thật tươi, ánh mắt hồng ngọc tỏa sáng lấp lánh. Lật lại mặt trước của tấm ảnh rồi sờ lên gương mặt người đứng cạnh nàng trong hình, Beidou khẽ nói:
“Hy vọng chúng ta có thể sớm gặp lại, tiểu tử.”
Tiễn đưa Nam Thập Tự rời đi, Takeo thu kiếm lại, sau đó chậm rãi xoay người nhìn sang những binh lính Mạc Phủ đang đứng gần đó nói:
“Thời gian gần đây, các ngươi vất vả rồi. Nàng cũng không phải nhân vật dễ nói chuyện. Lần sau nếu Nam Thập Tự tiến vào, lập tức báo cáo cho ta, ta sẽ trực tiếp đến tiếp đón.”
Quan chỉ huy bến cảng đảo Ritou ngay lập tức cung kính thi lễ nói:
“Tuân mệnh, Takeo khách khanh.”
Takeo cũng gật đầu nhìn hắn, sau đó xoay người rời đi.
Tuy nhiên, vừa rời khỏi bến cảng đảo Ritou, chưa đi được vài bước, một bóng dáng đã xuất hiện sau lưng Takeo, giọng nói lười biếng pha chút quyến rũ cất lên:
“Ara, Takeo “đại nhân” tại sao ngài lại ở đây? Là có việc gì quan trọng ở bến cảng Ritou này sao?”
Takeo bỗng khựng lại, sau đó xoay người nhìn người đằng sau, mỉm cười thật chân thành nói:
“Yae tỷ tỷ, tại sao ngài lại xuất hiện ở đây?”
Yae Miko che miệng cười tủm tỉm nhìn hắn rồi từ từ tiến đến gần, đôi mắt tím chậm rãi đánh giá người trước mặt, sau đó mới lên tiếng:
“Ara, một hôm không gặp, thế mà cưng lại có thêm một nữ nhân mới rồi sao? Quả nhiên không hổ danh cặn bã nam của Inazuma nha!”
Nói rồi nàng tiến tới nắm chặt cằm hắn lật qua lật lại xem xét, ồ lên một tiếng:
“Ái chà chà, lại còn in hằn dấu răng như thế này, có vẻ như tình hình “chiến đấu” đêm qua cũng rất kịch liệt nha. Mùi hương còn sót lại vẫn rất nồng nữa.”
“Cố gắng hết sức” nặn ra một giọt nước mắt, Yae Miko “bi thương” sụt sùi:
“Quả là một đứa nhỏ tàn nhẫn, nhẫn tâm bỏ mặc tỷ tỷ ở nhà suốt một đêm không ngủ, bản thân lại ung dung tự tại chạy ra ngoài gây họa cho thiếu nữ nhà lành. Ta rốt cuộc đã tạo phải tội nghiệt gì để phải chịu tình cảnh như thế này.”
Takeo chỉ biết nhún vai đứng đó xem nàng biểu diễn, thở dài hỏi:
“Yae tỷ tỷ, đây là nội dung tựa sách mới ngài nghĩ ra sao?”
Yae Miko ánh mắt nhấp nháy phẫn nộ, trừng mắt lạnh lùng nhìn Takeo nói:
“Phải, đã vậy thì gọi là “Chuyển sinh thành Tenshukaku khách khanh, ta là cẩu của Yae Miko đại nhân” như thế nào?”
Toàn bộ câu chuyện này đã được truyen.free gửi gắm đến bạn đọc, cùng nhau khám phá nhé.