Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Giấc mộng cuồng loạn - Chương 1: Chapter 1: one shot - Giấc mộng cuồng loạn

Tôi đang mơ một giấc mơ khó chịu, một giấc mơ về những ngày xưa cũ.

Tôi biết rằng mình đang mơ bởi khung cảnh quanh đây thật chẳng rõ ràng, chỗ thì đen trắng, nơi thì có màu sắc mờ ảo. Và cả những khuôn mặt vặn vẹo, chẳng rõ đâu là mắt đâu là mũi của những sinh vật giống người đang vừa chạy vừa ve vẩy chiếc hộp bút, quyển sách, chiếc cặp với nụ cười rộng đến mang tai. Chạy theo sau là một cậu bé tóc đen, khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận.

Tôi nhận ra khung cảnh này, chính xác hơn là tôi không thể nào quên được. Đứa trẻ ấy chính là bản thân tôi khi còn tiểu học, một kẻ bị bắt nạt vì chính sự phản kháng của bản thân.

Tôi đã từng có một người bạn mà tôi coi là tri kỷ... hoặc chỉ là mình tôi coi là thế. Bởi vì chính người bạn mà tôi tin tưởng nhất đã phản bội lại tôi cũng là người cầm đầu lũ bắt nạt tôi. Chúng coi sự phản kháng của tôi trước chúng là một trò chơi cảm giác mạnh giống như trò chọc chó của những đứa trẻ trong thôn.

Cũng chính vì sự bắt nạt ấy mà tôi đã có một vết thương lòng chẳng thể xoá nhoà. Tự kỉ, rối loạn giao tiếp, hội chứng tự ngược đãi bản thân là những thứ tôi đã trải qua dù hiện tại đã thuyên giảm sau 6 năm.

Khung cảnh bắt đầu thay đổi, dần chuyển sang một một cánh đồng lau sậy trắng muốt cao quá đầu người. Dưới chân là dòng nước chỉ cao đến mắt cá chân, chảy trên dải đá cuội trắng ngà.

Tôi cũng nhận ra sự thay đổi trong góc nhìn. Nếu ban nãy tôi chỉ có thể đứng ngoài quan sát mà không thể can thiệp thì giờ đây tôi lại được trực tiếp điều khiển thân thể theo ý muốn.

"XXXX"

Tôi nghe thấy một giọng nói và một từ xa lạ, nhưng bằng một cách nào đó tôi biết rằng đó là tên mình.

Quay người về phía giọng nói, ngược dòng chảy của nước, tôi thấy một cô gái đẹp đến nao lòng. Một cô gái trẻ trung, mang nét hồn nhiên ngây thơ đang nở nụ cười tươi tắn, mắt híp lại, hai tay giơ cao vẫy lên không trung. Mái tóc đen dài, đôi mắt đen láy cùng chiếc váy liền thân trắng và chiếc mũ trắng rộng vành càng làm nổi bật lên vẻ đẹp trong sáng của cô.

Dù chỉ là giấc mơ nhưng tôi lại có thể cảm nhận được trái tim đang đập loạn nhịp khi thấy bóng dáng ấy.

Cô ấy đang đứng trước một hang động ở chân núi, nơi dòng nước chảy ra từ đó. Có lẽ dòng nước này là một con suối và bên trong hang động chính là thượng nguồn.

Tôi bất giác giơ tay lên vẫy lại cô ấy với một nụ cười.

Và rồi ... cô biến mất ngay trước mặt tôi.

Không, cô ấy không tự dưng biến mất, cô ấy bị bắt đi. Cô bị bắt bởi những cánh tay đen ngòm dài ngoằng, vươn ra từ nơi sâu thẳm nhất của hang động kia. Chúng bắt lấy cô nhanh như thể đang vồ mồi.

Tất cả xảy ra trong tích tắc. Tôi chỉ có thể sững người mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"XXXX"

Một lần nữa cái từ có lẽ là tên tôi được vang lên, nhưng lần này đến từ sau lưng tôi. Nhìn về phía sau tôi thấy một nhóm ba người đang chạy đến chỗ tôi.

Đó là một nhóm gồm hai nữ một nam, tuổi còn còn đôi mươi, đang vừa chạy vừa nở nụ cười méo mó. Một người phụ nữ tóc đen tết tóc một bím, đeo kính, ăn mặc kín đá, khuôn mặt đáng ra phải dịu dàng thì giờ đã biến dạng vì nụ cười. Người nữ còn lại thì là một cô gái ngoại quốc ăn mặc thiếu vải, tóc vàng xoã dài ngang lưng, đôi xanh thẳm chất chứa tham vọng không đáy.

Và người cuối cùng khiến chính bản thân tôi thấy sốc. Một khuôn mặt tròn, hiền lành, đeo chiếc kính tạo nên vẻ tri thức cùng mái tóc và đôi mắt mang màu đen đặc trưng. Đó là khuôn mặt của tôi.

Nếu đó là tôi thì bản thân hiện tại của tôi là ai. Càng lúc tôi càng thấy bối rối và càng bối rối hơn khi nghe nhóm người này cười nói với tôi rất nhiều.

Họ nói nhiều điều với tôi nhưng tôi lại không thể nghe hiểu được toàn bộ. Từng lời họ nói ra cứ xa xăm, huyền ảo, có lẽ do đây chỉ là một giấc mơ. Nó khiến tôi thấy mơ màng, chỉ có thể nghe thấy vào câu rời rạc.

"XXXX ... cô ta đã vào trong rồi ư ... tốt quá..."

"...Cảnh sát sẽ không tra ra đâu ... đã xoá bằng chứng rồi ... yên tâm đi..."

"... Sắp hoàn thành rồi ... hai vật tế nữa ..."

Cuộc trò chuyện kết thúc với một câu hướng đến tôi khiến tôi khó hiểu.

"... Chúng ta sẽ được ban một điều ước đúng chứ?"

Không biết trả lời thế nào, chỉ giữ im lặng. Thế rồi, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng làm tôi quay ngoắt lại phía sau, nơi hang động đó hiện hữu.

Ở đó, cô gái ấy đã trở lại, đứng trước cửa hang động với bộ quần áo nguyên vẹn như chưa có gì xảy ra. Tuy vậy bầu không khí cô toả ra lại khiến cho con người ta cảm thấy rùng mình.

Mái tóc thẳng dài của cô trước đây giờ đã trở nên rối bù. Đôi mắt cô đã biến mất, thay vào đó là hai hốc mắt trống rỗng, đen ngòm đang rỉ ra thứ chất lỏng đen sánh, nhớp nháp, nhầy nhụa, nhìn thẳng về phía tôi.

Và rồi ... cô nghiêng đầu, miệng mở một nụ cười ghê rợn, khoé miệng kéo dài đến mang tai.

Trước khi kịp suy nghĩ gì, chân tôi đã tự động chạy về hướng ngược lại, chẳng màng quan tâm đến nhóm người kia. Mắt thì thi thoảng liếc nhìn về phía sau.

Rồi tôi cũng biết lí do sao bản thân lại chạy thục mạng như vậy. Từ trong hang động tối tăm ấy, hàng loạt cánh tay và những bóng người như làm nước đen tuôn ra ngoài như một cơn lũ. Chúng cuốn lấy cơ thể của cô gái ấy một lần nữa, không, chính xác hơn là cô hoà nhập vào bọn chúng thành một thể thống nhất.

Dòng lũ làm từ những người vô danh giờ giống như một sinh vật sống được tạo thành từ nước bẩn với những cánh tay đen ngòm không ngừng vươn ra để bắt lấy những con mồi trước mặt.

Nhóm người kia dường như cũng đã nhận ra tình hình hiện tại, bắt đầu chạy theo tôi.

Càng chạy, không gian càng bắt đầu thay đổi chóng mặt. Từ cánh đồng lau sậy chuyển thành thung lũng nằm giữa hai ngọn núi lớn. Mây đen kéo đến, kèm theo sấm chớp nổ vang trời. Mưa rơi xối xả khiến nước dưới chân dần dâng lên.

Dẫu vậy tôi vẫn chạy mặc cho tất cả. Vì con quái vật phía sau vẫn đang đuổi theo không ngừng. Tốc độ nó ngày càng nhanh hơn như thể trong cơn mưa, nó càng trở nên nhanh nhẹn hơn.

Tôi đi ngang qua một mảng sân quen thuộc. Đó là sân nhà cũ của tôi. Song, tôi lại chẳng thể tiến vào vì những bụi gai hoa hồng to lớn chặn mọi lối vào.

Tiếp tục chạy, khung cảnh lại một lần nữa thay đổi. Một hành lang bằng đá nâu, hẹp dài, hai bên là những chiếc đuốc cháy sáng một màu trắng đen. Cuối hành lang có một thứ ánh sáng chói loà dường như là nối ra.

Cố gắng đi đến phía trước thì một tiếng hét thất thanh phát ra từ phía sau thu hút sự chú ý của tôi. Ngoảnh đầu lại, tôi thấy cô gái tóc đen đeo kính đã bị thứ sinh vật kia tóm lấy.

"KHÔNGGGGGG... BUÔNG RA. LÀM ƠN CỨU T... AAAAAAAAAAAAAAG!"

Gào lên trong sợ hãi, cô cố vùng vẫy, cầu cứu người cô cho là bạn. Nhưng chưa kịp nói hết câu, cô đã phải thét lên vì đau đớn, nước mắt chảy giàn giụa vì thứ sinh vật ấy đã xé toạc một chiếc chân của cô.

Tiếng chân bị xé rách ngắn ngủi nhưng vang vọng khắp không gian khiến tim tôi đập nhanh hơn. Máu chảy xối xả không ngừng từ nơi đã từng là chân của cô khiến cô chỉ có thể thét lên để làm giảm bớt cơn đau:

"AAAAAAAAAA..."

Như thể thấy phiền vì tiếng thét chói tai, con quái vật nhầy nhụa ấy lấy một chiếc tay đen ngòm bịt mồm cô gái rồi kéo cô vào sâu trong cơ thể mình.

"Giúp tôi, làm ơn giúp tôi. Chân tôi sắp không chạy nổi rồi. Làm ơn!"

Chứng kiến người bạn xấu số của mình, cô gái tóc vàng, người gần con quái vật nhất hiện giờ, cũng bắt đầu cầu xin sự giúp đỡ. Khuôn mặt cô nhuốm đầy sự sợ hãi, tuyệt vọng.

"... MAU CỨU TAO LŨ KHỐN NẠN. TAO ĐÃ LÀM TẤT CẢ CHO CHÚNG MÀY RỒI. CỨU TAO MAU LÊ... hả?"

Cơn sợ hãi tột độ của cô dường như đã chuyển hóa thành cơn tức giận hướng về phía tôi. Có lẽ đó là sự vùng vẫy cuối cùng, nhằm trốn tránh sự sợ hãi sâu trong tâm khảm. Nhưng đấy lại là một nước đi tồi, vì nó khiến cô chậm lại và vấp ngã. Không, cô không vấp ngã, mà là một bên chân cô đã bị một bàn tay tóm được và bị kéo đi.

"KHÔNGGGGG... CỨU TAO, LŨ CHÓ CHẾT CHÚNG MÀYYYY... AAAAAAAAAG..."

Cố gắng vùng vẫy như người đi trước, cô bị hai cánh tay chồi ra từ sau dùng những ngón tay bẩn thỉu đâm thủng chính giữa ngực. Không dừng lại ở đó, chúng từ từ mở toang lồng ngực cô ta một cách chậm rãi nhưng cũng đầy đau đớn.

Dù chỉ là giấc mơ, nhưng sao mọi thứ lại chân thật đến vây. Âm thanh xương vỡ vụn hòa cùng tiếng thét thảm thiết của kẻ xấu số. Khuôn mặt lấm lem nước mắt nhuốm đầy sự thống khổ và tuyệt vọng đến tột cùng.

Tất cả mọi thứ khiến cho trái tim tôi đập hỗn loạn, lồng ngực thắt, hơi thở gấp gáp cùng với đó là một thứ cảm xúc chồi lên từ sâu thẳm linh hồn. Một thứ cảm xúc không tên, một thứ tôi đã kìm nén rất lâu và giờ tôi cho phép nó xuất hiện.

"Ha...haha...hahaha...HAhaha...HAHAha...HAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHA..."

Tôi đã cười, cười một cách điên dại.

Không phải là để trốn tránh thực tại, không phải để chống lại sự sợ hãi. Đó chỉ là sự phấn khích đến tột cùng.

Tôi đã yêu người con gái trước mặt. Yêu sự thống khổ và tuyệt vọng của cô ấy bởi nó làm cho tôi thấy kích thích. Một thứ cảm xúc méo mó không nên được xuất hiện nhưng nó vẫn ở đó.

Chỉ là, điều mà tôi hối tiếc duy nhất là không thể tự tay giết cô ấy.

Tôi dần bắt đầu nhận ra rằng tất cả đều là hành động của tôi. Những cái chết diễn ra là do một tay tôi tạo dựng, kể cả cô gái váy trắng ấy.

Nhìn những cánh tay đã mở toang lồng ngực cô gái và moi lấy trái tim của cô, tôi vẫn chẳng thể nào ngừng cười. Rồi một giọng nói phát ra làm gián đoạn cơn phê của tôi:

"Làm ơn cứu tôi!"

Tên thanh niên mang khuôn mặt của tôi vẫn nở nụ cười méo mó cầu xin sự giúp đỡ của tôi. Cậu ta vẫn đang chạy ngay sau tôi nhưng con quái vật kia cũng sắp đuổi kịp tới nơi.

Dù đã nhìn thấy bản chất thật của tôi mà cậu ta vẫn muốn tôi giúp ư? Một kẻ chỉ quan tâm đến mạng sống bản thân nhỉ? Tôi càng thấy khó chịu khi hắn mang khuôn mặt của tôi đấy!

Nhìn về trước mặt, tôi đã nhìn thấy lối ra. Đó là một cánh cửa với phía sau là sân gạch đỏ, cũng chính sân của ngôi nhà mới của tôi. Tôi không biết tại sao cánh cửa này lại nối đến đây, song tôi cũng chẳng mấy quan tâm.

Đằng sau, một cánh tay của con quái sắp bắt được tên bốn mắt. Và tôi đã quyết định cứu hắn ta. Túm lấy cánh tay rồi kéo hắn ta qua cánh cửa cùng tôi.

Tôi cứu hắn là vì lòng thương xót, hay vì hắn mang khuôn mặt của tôi? Tôi không biết ? Chỉ duy nhất một điều mà tôi biết rõ, đó là bản thân là một kẻ đạo đức giả, và tôi không phủ nhận điều đó.

Vừa bước qua cánh cửa, một thứ ánh sáng trắng chói lòa chiếu thẳng vào mắt, khiến tôi chỉ có thể nheo mắt lại.

Khi ánh sáng dịu đi, tôi đã thấy mình ở trong sân nhà mình, cánh cửa đằng sau cũng biến mất. Nhưng một điều lạ lùng đã xảy khiến tôi chợt thấy hoang mang. Tầm nhìn của tôi đã mất một nửa ngay khi bước qua cánh cổng.

Vội vã chạy vào nhà, chẳng màng đến tên bốn mắt vẫn đứng đấy rối rít cảm ơn. Lao vào phòng tắm để soi gương, tôi sững người vì sốc.

Một khuôn mặt xa lạ nhưng cũng quen thuộc, nó là mặt tôi nhưng đồng thời cũng không phải. Quan trọng hơn cả, mắt trái tôi đã biến mất, nói đúng hơn là nó giờ đã không còn thuộc về tôi nữa.

Nằm gọn trong mắt trái tôi bây giờ là một con mắt đen tuyền, con ngươi tam giác vàng. Nó đảo mắt khắp mọi hướng như mất kiểm kiểm soát.

Bỗng ... con ngươi chợt dừng lại nhìn thẳng vào bản thân tôi trong gương cùng với đó là một giọng nói trầm thấp, vừa gần vừa xa như thể đến từ địa ngục:

" Ngươi vui chứ !"

-------------------

"Hà... hà...hà..."

Tôi bật dậy khỏi giường, thở dốc.

Nhìn cái giường xa lạ cùng căn phòng lạ lẫm, tôi chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Tôi vẫn đang mơ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free