(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 139: Bài thi thứ hai (1)
Mặc dù được gọi là bài kiểm tra, nhưng thực chất buổi này giống một buổi làm bài tập về nhà hơn.
Do đã được thông báo từ trước, mỗi học sinh đều tự tay tạo ra ma trận của riêng mình dựa trên những tài liệu Rudger đã cung cấp.
Và hôm nay chính là lúc họ trình bày những gì mình đã tìm hiểu được trước giáo sư và bạn học.
"Trước khi bắt đầu, hãy rút thăm thứ tự trình bày."
"Được rồi. Bắt đầu thôi. Số một đi lên đây."
"Vâng vâng!"
Khi Rudger gọi tên, người đầu tiên, một nam sinh, nhanh chóng bước lên bục, từng bước chân cứng nhắc vì căng thẳng.
Không một học sinh nào cười nhạo cậu ta, bởi lẽ hầu hết mọi người đều thầm cảm thấy nhẹ nhõm vì mình không phải người đầu tiên.
Những học sinh chưa chuẩn bị kỹ càng thì lộ rõ vẻ lo lắng.
Trong lúc đó, nam sinh đầu tiên trình diễn ma trận mà cậu ta đã chuẩn bị.
"Thưa giáo sư, em đã kết hợp các nguyên tố vào trong ma trận để có thể biểu hiện nguyên tố đó bất cứ lúc nào."
Có một tờ giấy da bên cạnh nam sinh, một ngọn lửa nhỏ đang hình thành trên đó.
Triệu hồi Hỏa nguyên tố bằng cách sử dụng ma trận.
Ngọn lửa không lan rộng quá mức, hỏa lực rất đồng đều. Ngoài ra, cậu ta có thể điều chỉnh sức mạnh ngọn lửa tăng giảm theo ý muốn.
Ma trận này không thể tăng hỏa lực vượt quá một giới hạn nhất định, nhưng có vẻ đủ để đun sôi nước.
Hình dạng của ma trận là một hình chữ nhật. Hầu như không có thay đổi qu�� nhiều so với những gì Rudger đã dạy.
"Tốt đấy. Được rồi, đến đây thôi."
Ực.
"Ta sẽ cho điểm từ F đến A+. Điểm của trò là D-."
"Hả?"
Nam sinh vẫn nghĩ rằng bản thân sẽ nhận được ít nhất một điểm C.
Khuôn mặt của cậu ta sau khi nghe điểm nhuốm vẻ xấu hổ.
"Dạ, thưa... thưa giáo sư. Điểm của em là D- ạ?"
"Trò có vẻ không phục điểm số này sao? Ma trận mà trò tạo ra chắc chắn hữu ích trong cuộc sống thực."
"Một ma trận ổn định, có thể sử dụng được như một bếp ga nhỏ. Nó có thể sẽ trở nên khá phổ biến trong những gia đình bình dân."
"Tuy nhiên, tác dụng của nó cũng chỉ dừng lại ở mức đó."
"Bản thân ma trận này không hề có điểm gì khác biệt so với tài liệu ta đã cung cấp. Trò đã chọn một con đường an toàn mà không hề nghĩ đến những thay đổi hay thách thức nào. Đó là lý do trò chỉ nhận được D-."
Chi tiết có thể điều chỉnh hỏa lực đáng được khen ngợi, nhưng chẳng lẽ những người khác không thể nghĩ ra sao?
Ma trận này không có nhược điểm quá lớn nào để nói, nhưng cũng chẳng c�� ưu điểm nào quá nổi trội. Hầu như bất kỳ ai có tài liệu đều có thể tạo ra thứ này, nó không hề thể hiện nỗ lực học tập hay nghiên cứu tìm tòi của bản thân trò.
"Chọn con đường an toàn bằng cách chỉnh sửa đôi chút từ một thí nghiệm đã thành công, thay vì nỗ lực biến hóa nó và tập làm quen với thất bại. Khi ta dạy trò kiến thức về ma trận, trò nghĩ gì? Trò có điều gì không hài lòng với điểm số hiện tại không?"
"Dạ không ạ... Em chỉ..."
"Số điểm ta cho đều dựa trên sự đánh giá logic và hợp lý. Hãy biết ơn vì trò không phải nhận một điểm E, chứ đừng nói đến D-."
Nam sinh thậm chí không dám đáp lại những lời nhận xét của Rudger. Cậu ta cúi đầu, lùi lại như thể đang chạy trốn.
Các học sinh chứng kiến cảnh đó đều cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau gáy.
Đa phần những học sinh đã chọn con đường an toàn tương tự như nam sinh kia đều lộ rõ vẻ mặt cay đắng.
"Người kế tiếp."
Đôi mắt của Rudger trở nên sắc bén hơn.
Sau học sinh đầu tiên, nét mặt của hắn lúc này còn trở nên nghiêm khắc hơn bình thường.
'Mình tiêu rồi.'
Người thứ hai lẩm bẩm một mình khi nghe tiếng giáo sư gọi.
* * *
"Sợ thật đấy."
Nhìn từng người thể hiện tác phẩm của mình, Leo lè lưỡi ra.
Trong bầu không khí ngột ngạt như vậy, ai cũng lo lắng rằng bản thân có thể thuyết trình đàng hoàng hay không.
"Aidan, cậu đã chuẩn bị tốt chưa?"
"À? Cũng... tạm được ạ."
"Cậu thì sao?"
"Tôi đã làm hết sức rồi. Ai mà biết được kết quả sẽ ra sao, phải không? Tất nhiên là có thể thành công, cũng có thể thất bại. Ai biết được chứ."
"Nếu giáo sư vẫn cho điểm thấp thì sao?"
"Cái đó thì đành chịu thôi, có lẽ do tôi chưa đủ cố gắng."
Leo thở dài.
Iona đứng cạnh, gật đầu đồng ý với những lời đó.
"Đó là một suy nghĩ tuyệt vời."
"Cảm ơn."
Tracy lặng lẽ quan sát bên cạnh, mở miệng an ủi.
"Chà, nếu là Aidan... tự tin lên, cậu ít nhất cũng có thể nhận được một điểm C+. Đừng quá nản lòng."
Leo thầm nghĩ, cô nàng ngốc nghếch này lại bắt đầu nói những điều kỳ quặc nữa rồi.
Thay vì động viên bạn học đạt điểm cao, cô ta lại khuyên bạn mình chỉ cần hài lòng với điểm C+?
Điều buồn cười hơn nữa là bản thân cô nàng Tracy này cũng có biểu cảm mãn nguyện trên khuôn mặt, cứ như thể chính cô ta cũng sẽ tự hài lòng nếu được điểm C+ vậy.
Đúng là không thể nào hiểu nổi!
May mắn thay, Aidan là một chàng trai tốt bụng.
"Cảm ơn cậu nhé."
Cậu ta thậm chí còn cười với Tracy.
Tracy đỏ mặt, ngay lập tức quay đi.
Leo khịt mũi khinh thường.
"Ồ đúng rồi, Aidan. Số của cậu là bao nhiêu?"
"Mình à? Là mười ba."
"Mười ba sao?"
Đúng lúc Leo đang nghĩ vậy, giọng nói của Rudger vang lên từ đằng xa.
"Số mười ba."
"... Hình như giáo sư gọi cậu đấy."
"Kìa, đi nhanh đi!"
Leo đẩy Aidan. Aidan bị đẩy, nhanh chóng đứng trước mặt Rudger.
"Aidan. Trò số mười ba phải không?"
"Dạ vâng!"
Rudger nhìn Aidan với ánh mắt sắc lạnh rồi hất cằm ra hiệu.
"Cho tôi xem ma trận mà trò đã chuẩn bị."
"Vâng!"
Aidan nuốt nước bọt khô khốc và lôi ra tờ giấy da mà cậu đã chuẩn bị.
"Hửm?"
Rudger nhìn vào ma trận mà Aidan đã vẽ trên giấy da, hắn có vẻ hơi ngạc nhiên.
"Aidan."
"Vâng! Thưa giáo sư!"
"Trò thực sự sẽ làm bài thi với thứ này?"
"Dạ vâng. Em chắc chắn!"
Nghe Aidan trả lời, Rudger nheo mắt lại.
Bởi vì tấm giấy da Aidan mang theo vẽ một hình tròn bên trên.
"Những gì ta đã dạy cho trò không phải là một vòng tròn ma pháp, mà là một ma trận."
Aidan lúc này đã tạo ra các ma trận dựa trên các vòng tròn, như thể cậu ấy đang tự hào về phương pháp hiện tại của mình.
"Trò sẽ làm gì với thứ này?"
"Thực ra, ban đầu em cũng rất lo lắng."
Aidan lấy tờ giấy da ra và trải nó trên mặt đất.
Từ ngày Rudger dạy cậu nội dung bài kiểm tra, Aidan không ngày nào ngừng suy nghĩ về nó.
Vì ma trận mà giáo sư đã dạy cậu là một hình vuông, cậu ta đã từng nghĩ mình có nên thử một hình dạng khác không? Có thể sử dụng hình ngũ giác, hình lục giác hoặc hình ngôi sao.
Nhưng Aidan ngay lập tức loại bỏ suy nghĩ đó. Aidan nhận thức rõ những hạn chế của mình. Bất kể ai nói gì, cậu ấy vẫn là một người mới. Rõ ràng là sự thay đổi như vậy sẽ không khả quan và có thể khiến bài thi của cậu hỏng bét.
Vậy thì, cậu nên làm gì đây?
"Cuối cùng, em nghĩ tốt nhất bản thân vẫn nên tập trung vào những gì mình am hiểu nhất."
Aidan cười ngượng nghịu và truyền phép thuật vào ma trận.
Chỉ sau đó, Rudger mới nhận ra rằng vòng tròn do Aidan vẽ khác với vòng tròn ma pháp thông thường.
Những gì được khắc bên trong không phải là một bức tranh phẳng của công thức ma thuật, mà là những chữ cái và con số mà hắn đã dạy.
"Thành thật mà nói, em vẫn chỉ điền các ký hiệu và con số giáo sư dạy vào ma trận của mình một cách khá máy móc."
Chẳng mấy chốc, ánh sáng từ ma trận tỏa ra hơi ấm lan tỏa khắp xung quanh.
Như thể một làn sóng, hơi ấm lan tỏa ngay lập tức và tràn ngập phòng thi.
"Đây là ma trận tốt nhất của em, thưa giáo sư."
Thứ mà Aidan mang đến là một vòng tròn ma thuật đan chéo hình vuông và hình tròn đồng tâm.
Aidan đứng thẳng và nhìn Rudger.
Rudger đưa tay vuốt cằm trầm ngâm. Aidan nuốt nước bọt trước cảnh tượng đó.
"Aidan."
"Dạ vâng."
"B+."
"Dạ?"
"Ta nói là B+."
Ban đầu, Aidan cứ ngỡ mình đã nghe nhầm.
Những bạn học thi trước đó không ai thoát khỏi điểm E, D, nên cậu ấy đã thầm cầu nguyện bản thân có thể đạt được ít nhất một điểm C.
Tuy nhiên, Rudger nhìn vào thành quả của Aidan và cho điểm cao hơn thế.
"Trò đã mạnh dạn kết hợp vòng tròn ma pháp cũ và mới. Đó là một tinh thần thách thức đáng khen. Không giống như các vòng tròn ma pháp hiện có, ma trận của trò hoạt động thông qua việc tán xạ sóng ma pháp theo các vòng tròn đồng tâm. Tính ổn định đã được nâng lên đáng kể, giúp ma pháp không bị cạn kiệt hay thất thoát."
Rudger hiểu rõ ý tưởng mà Aidan đã ấp ủ khi tạo ra ma trận này.
Aidan chăm chú lắng nghe lời nhận xét của giáo sư.
"Mô hình ma trận do ta nghĩ ra có ưu điểm, nhưng cũng tồn tại nhược điểm. Nó không linh hoạt vì nó cố định. Trò đã bù đắp thiếu sót đó bằng một vòng tròn truyền thống. Làm tốt lắm."
"Cảm ơn giáo sư."
Aidan chưa bao giờ mong đợi một lời khen ngợi như vậy phát ra từ miệng giáo sư, cậu ta vẫn cảm thấy như mình đang mơ.
"Tuy nhiên, vẫn còn một vài điều cần lưu ý về ma trận của trò."
Aidan yên lặng lắng nghe.
"Lý do ma trận ra đời là nhằm mục đích giảm bớt khó khăn trong việc vẽ vòng tròn cơ sở hoàn hảo. Nhưng trò lại sử dụng vòng tròn một lần nữa. Điều này sẽ khiến việc thiết lập vòng tròn ma pháp trở nên khó khăn hơn gấp bội."
"!!!"
"Em xin lỗi."
"Không có gì phải xin lỗi cả. Ngoài ra, các ký hiệu số sử dụng bên trong còn nhiều thiếu sót. Trò có thể tinh chỉnh thêm một chút sẽ mang lại kết quả tốt hơn nhiều."
Ngay cả khi tính đến những điều đó, Aidan vẫn thể hiện tốt hơn nhiều so với các học sinh trước đó.
"Tuy nhiên, đây là thứ tốt nhất mà ta đã thấy cho đến hiện tại."
Khuôn mặt của Aidan sáng lên trước những lời gần như là khen ngợi, những học sinh đang mong chờ sự thất bại của Aidan thầm thở dài thất vọng trong lòng.
'Lại là gã đó.'
'Chết tiệt. Tên thường dân đó lại ăn may.'
Không quan tâm đến suy nghĩ của đám học trò bên dưới, Rudger ngay lập tức gọi người tiếp theo.
"Số mười bốn."
Học sinh số mười bốn cảm giác bản thân sắp xong đời rồi.
* * *
Cứ thế, cả tám mươi học sinh lần lượt thể hiện ma trận thành quả của mình.
Trong số đó, có một số học sinh khá nổi bật.
Lúc đầu, Aidan là một trong số đó. Nhưng sản phẩm của Aidan nhanh chóng trở nên mờ nhạt khi so với những bạn học sau đó.
"Ồ. Flora Lumos, trò sử dụng khá nhiều hình dạng đấy."
"Đúng vậy, thưa giáo sư."
Ma trận do Flora Lumos tạo ra có hình dạng gồm chín hình lục giác đan xen vào nhau. Nó phức tạp hơn nhiều so với các học sinh khác và nó trông giống hình mai rùa.
'Mình chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ nhìn thấy thứ đó một lần nữa ở thế giới này.'
Rudger chỉ dạy những điều cơ bản về ma trận, nhưng Flora Lumos lại có thể vẽ ra được hình dạng của bản đồ ma trận Jisugwimundo.
Đặc biệt, công thức tính toán tồn tại bên trong ma trận này hoàn hảo không có bất kỳ sai sót nào.
Không phải vô cớ mà Flora được mệnh danh là thiên tài tại Theon.
"Flora Lumos. A+."
"Hì hì."
Flora Lumos khi nghe được mình đạt điểm số cao nhất, mỉm cười nhàn nhã, đưa tay hất nhẹ mái tóc.
Các học sinh xung quanh đều thốt lên ngưỡng mộ.
"Julia Plumheart. A."
Julia Plumheart, một gương mặt mới đầy triển vọng, cũng đã tạo ra một ma trận tuyệt vời và nhận được điểm cao.
Chỉ đứng sau Flora Lumos.
Cô có vẻ không được vui khi nghe kết quả.
"... Erendir von Exillion. C+."
"Vâng!"
Erendir tự tin vào kỹ năng thực chiến của mình, nhưng việc tạo ra các ma trận thực sự liên quan trực tiếp đến kỹ năng phác thảo và viết. Erendir lại không giỏi trong lĩnh vực này.
Rudger lắc đầu khi thấy Erendir đi xuống.
Thật khó tin khi cô bé này lại có cùng huyết thống với người phụ nữ đó.
Chẳng lẽ người phụ nữ kia đã lấy hết gen tốt của cô bé rồi ư?
"Tracy Friad. B."
"Iona O'Valley. B+."
"Leo. B."
Bạn bè của Aidan cũng đạt điểm cao. Rudger hơi tò mò không biết Iona đã gia nhập nhóm của Aidan từ lúc nào.
Và cuối cùng, một cô gái với mái tóc màu xám tro đang chuẩn bị vòng tròn ma pháp của riêng mình.
"Rene."
"Vâng thưa giáo sư."
"Hãy cho ta xem ma trận của trò."
Rene mở miệng, như thể đã hạ quyết tâm làm điều gì đó.
"Thưa giáo sư, em không mang theo tờ giấy da có ma trận."
"Trò nói cái gì cơ?"
Rudger cau mày khi nghe xong câu đó.
Bản văn này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được nuôi dưỡng.