(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 160: Những đứa trẻ & Người trưởng thành (2)
Hans đơ người một lúc sau khi nghe Rudger nói, nhưng rồi cậu ta nhanh chóng thả lỏng vai và bật cười.
"Anh thực sự rất thích trẻ con đấy."
"Vậy ư?"
"Anh chối làm gì."
Không phải Hans không biết, những việc Rudger đã làm đôi khi không ăn khớp với mục đích ban đầu của hắn.
Một gián điệp lại chẳng hề che gi��u tiếng tăm của mình, ngược lại, dốc hết sức dạy dỗ học sinh trong học viện.
"Anh làm giáo sư chỉ là tiện tay thôi đúng không? Chà, tôi biết từ lâu anh rất quan tâm đến trẻ con rồi."
"Tôi không làm điều đó vì tôi thích trẻ con. Tôi làm vậy là vì nhiệm vụ."
Đương nhiên Hans sẽ không tin vào những lý do như phải nhập vai thật tốt hay đại loại vậy.
Trong suy nghĩ của Rudger, hắn đã chẳng thể làm điều mình muốn ở kiếp trước.
Kiếp này cũng không ngoại lệ.
Rudger thậm chí còn không dám nghĩ đến việc tận hưởng bất cứ điều gì.
Ở cái tuổi lẽ ra phải được sống bình yên như bao đứa trẻ khác, hắn lại phải đối mặt với cái chết từng ngày từng giờ.
Rudger đã sống cuộc đời như vậy suốt hơn hai mươi năm qua.
Hắn vẫn sẽ tiếp tục bước trên con đường ấy.
Rudger chỉ đơn giản hy vọng những người khác sẽ không phải bước trên con đường mình đã từng đi.
Hans, người biết phần nào về quá khứ của Rudger, nhìn hắn với ánh mắt buồn bã.
"Có thể anh không biết, nhưng thật ngạc nhiên là anh lại suy nghĩ cho người kh��c như thể đó là nghĩa vụ của mình. Trên đời này có rất ít người như vậy."
"Tôi nghĩ anh sinh ra đã là một giáo sư rồi. Nếu không phải che giấu thân phận, tôi đoán anh đã đến một nơi nào đó để gõ đầu trẻ rồi."
Hans lắc đầu, cho rằng Rudger rất cố chấp trong chuyện này.
Rồi đột nhiên, cậu ta ngẩng đầu lên như thể nhận ra điều gì đó.
"Khoan đã, chẳng phải gọi học sinh ở đây là trẻ con thì hơi kỳ sao?"
"Ý cậu là gì?"
"Thành thật mà nói, những học sinh ở đây hầu như đều được đối xử như người lớn."
Hans nói đúng. Độ tuổi trung bình của học sinh Theon là mười tám.
Trong thế giới này, bất cứ ai trên mười bảy tuổi đều được coi là người lớn. Họ thực sự không thể xem những học sinh này là trẻ con được.
Chắc chắn có những học sinh nhỏ tuổi hơn, nhưng xét đến việc đa số học sinh đều sẽ gần hai mươi tuổi sau năm thứ ba, sẽ thật thô lỗ nếu đối xử với họ như những đứa trẻ.
"Dù sao thì họ cũng nhỏ tuổi hơn chúng ta, đúng không?"
"Thực ra tuổi của tôi và học sinh năm năm không chênh lệch là bao."
"Cái gì? Hans, cậu năm nay bao nhiêu tuổi?"
Hans cười như thể câu hỏi đó thật ngớ ngẩn.
"Tôi chưa nói với anh sao? Năm nay tôi hai mươi tư tuổi."
"... ..."
Rudger khá sốc khi nghe tin này.
"Thật đấy à?"
"Có gì mà ngạc nhiên đến thế? Kiềm chế chút đi, vẻ mặt anh lúc này hài hước lắm đấy."
"Không, tôi chỉ là... Khụ."
"Tôi đã bảo đừng xin lỗi mà!"
"Xin lỗi."
"Tôi bảo đừng xin lỗi mà!"
Rudger nhìn Hans đầy áy náy. Lần đầu gặp, hắn đã nghĩ cậu ta ngoài ba mươi, thậm chí là bốn mươi rồi.
Nhưng hóa ra Hans còn trẻ hơn cả hắn.
Lúc này, Rudger chỉ biết an ủi Hans.
"Tôi hiểu. Nếu một người phải sống một cuộc đời vất vả, người đó có thể mất mát rất nhiều thứ."
"Này, nói vậy chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn thôi! Tôi đâu đến mức già sắp chết mà anh nói vậy!"
"Được rồi. Tình hình bên ngoài vẫn ổn chứ?"
"Mọi thứ đều khá suôn sẻ. Tạp chí ngày càng trở nên nổi tiếng và có triển vọng, vở nhạc kịch cũng đã có buổi xem trước đầu tiên và được đón nhận nồng nhiệt."
"Còn những người khác thì sao?"
"Hội Hoa Hồng Đen đã cải tạo hoàn toàn một con phố, biến nó thành con phố dành cho các nghệ sĩ. Họ đã hoàn tất việc dọn dẹp rác thải và san bằng mọi tòa nhà."
"Mọi thứ dường như đang tiến triển tốt đẹp."
"Điều duy nhất chúng ta cần cẩn trọng là các khu thương mại khác đã bắt đầu để mắt đến và có vẻ muốn nhúng tay vào kiểm soát."
Lúc đầu, những người ở các khu thương mại xung quanh còn cười nhạo hành động của những người sống trong khu ổ chuột.
Họ nghĩ rằng ngay cả khi những người ở đáy xã hội đó có cố gắng làm điều gì đó thì cuối cùng cũng chỉ lãng phí tiền bạc và thời gian.
Nhưng chẳng bao lâu sau, nụ cười khinh bỉ trên môi họ đã biến thành lo lắng.
Công việc kinh doanh của những người này đã bắt đầu mở rộng với tốc độ bất thường, khiến họ dần cảm thấy khủng hoảng.
Tạp chí nhanh chóng bán hết và trở nên nổi tiếng, những vở nhạc kịch từng bị chê cười là thất bại nay đã trở thành một hiện tượng lớn ngay từ buổi biểu diễn đầu tiên.
Hiển nhiên, con đư��ng thời trang được mở ra sau này cũng sẽ thành công nếu cứ tiếp tục đà này.
"Họ đang dần kiểm soát bằng cách hối lộ chính quyền thành phố và cảnh sát. May mắn là ngay từ đầu chúng ta đã tính trước được tình huống này. Việc chi trước một khoản tiền lớn để vận động hành lang là một ý tưởng hay."
Hans tiếp lời.
"Mọi chuyện đã yên ắng hơn từ dạo đó, nhưng có vẻ bọn họ đang âm thầm lên kế hoạch gì đó. Bọn chúng không phải loại sẽ ngồi yên."
"Để đề phòng, hãy cảnh báo những người khác cẩn thận."
"Tôi biết. À, anh trai, có thứ này anh cần xem đây."
Hans lấy từ trong túi ra một lọ thuốc thử màu đỏ tươi đưa cho Rudger.
Rudger nhận lấy.
Không ai xung quanh để ý đến cuộc trao đổi của hai người.
"Cái này là gì?"
"Thứ thuốc anh mang về trong vụ người sói. Việc phân tích đã hoàn tất rồi."
"Belaruna đã gặp khá nhiều khó khăn khi phân tích thứ đó. Nhưng cuối cùng cô ấy cũng thành công."
"Kết quả thế nào?"
"Trong số tất cả các thuốc thử ma thuật trộn lẫn với ma thuật đen, có một loại đã cho ph��n ứng. Bọn chúng đã sử dụng chất tạo ảo giác gây mê chiết xuất từ cây Peluma."
Peluma là một loại cây trước đây được dùng làm thuốc vì có đặc tính giảm đau mạnh.
Nhưng ngày nay, nó là một loại vật liệu gần như bị cấm sử dụng do nguy cơ gây nghiện và ảo giác cao.
"Nơi có thể trồng loại cây đó rất hạn chế."
"Phải. Chỉ có duy nhất một nơi ở Đế quốc Exilion có thể thu hoạch được Peluma. Đó là một khu rừng gai ở giáp thành phố Baltanung."
Baltanung là một thành phố gần Leathervelk.
Rudger khẽ gật đầu.
"Nếu điều tra ở đó, chúng ta có thể tìm ra phòng thí nghiệm bí mật của tổ chức kia. Nếu may mắn, rất có thể chúng ta sẽ tìm được một căn cứ bí mật gần đó."
"Tôi sẽ đi kiểm tra khi mọi chuyện dần ổn định."
"Ừ. Dù sao thì hiện tại đó cũng không phải việc gấp."
"À, phải rồi. Tôi nghe nói anh đã tìm ra Esmeralda."
"Đúng vậy. Dù chỉ là tình cờ."
"Nhìn vẻ mặt anh, tôi đoán anh không vui lắm phải không?"
Rudger gật đầu.
Hai người đứng cạnh nhau và nhìn chằm chằm vào những đứa trẻ đang nói chuy��n và chơi với những con Golem.
Rudger đã nói với Hans sự thật mà hắn vừa khám phá.
Mọi thứ về Esmeralda và lý do cô ấy trở nên như vậy.
Hans thở dài sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện.
"Tôi không nghĩ cô ấy lại che giấu thân phận theo cách đó. Trong tình huống hiện tại, biết được chân tướng như vậy, tôi không rõ nên vui hay buồn nữa."
"Dù sao thì biết rõ vẫn tốt hơn không biết gì."
"Vậy anh đã sẵn sàng đối mặt chưa?"
Rudger không thể trả lời câu hỏi ấy của Hans.
"Anh trai, tôi chỉ hỏi anh cho chắc thôi, nhưng anh có nghiêm túc nghĩ về chuyện đó không?"
"... ..."
"Tôi hoàn toàn hiểu tâm trạng của anh lúc này. Anh sẽ phải ra tay với một đồng nghiệp thân thiết của mình."
Hans quay đầu lại, nhìn ra khung cảnh lễ hội yên bình trong tầm mắt.
Bầu trời sáng rực trái ngược hoàn toàn với tâm trạng của hai người lúc bấy giờ.
"Nhưng anh biết đấy. Nếu không ra tay, anh có thể sẽ chết."
"Tôi hiểu."
"Người bất hạnh thì ở đâu cũng có cả. Tôi không hy vọng lần này sẽ là anh, hay là chúng ta."
Ngay cả khi cố gắng đến mấy, người ta cũng không thể cứu được tất cả mọi người.
Lời nói của Hans đã đưa Rudger trở về một khung cảnh quá khứ xa xôi.
Bên dưới đám trẻ đang chơi đùa, Rudger nhìn thấy một cậu bé đang hấp hối, máu chảy lênh láng.
Hắn từ từ tiến lại gần, nâng cậu bé lên bằng cả hai tay.
Cơ thể vô hồn của cậu bé lạnh buốt như băng.
"Ngài Moriarty. Xin hãy chăm sóc em trai cháu."
Nói xong những lời đó, đứa trẻ từ từ nhắm nghiền mắt lại.
Một đứa trẻ với ước mơ hoài bão, đã tin tưởng đi theo hắn. Nhưng giấc mộng trở thành một học giả vĩ đại của đứa trẻ ấy đã vĩnh viễn tan biến. Chỉ có dòng máu đỏ lại là minh chứng duy nhất cho sự tồn tại của nó.
"Anh trai?"
Giọng Hans kéo Rudger trở lại thực tại.
Rudger nhìn vào tay mình. Bàn tay hắn lúc này không hề đỏ và cũng không nhuốm máu.
"Anh trai, anh có ổn không?"
"... ... Tôi ổn."
"Dù sao thì đây chính là điều tôi muốn nhắn nhủ. Nếu đó là điều anh phải làm, đừng ngần ngại ra tay. Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình."
Hans định nói thêm điều gì đó với Rudger nhưng đã dừng lại.
Dù bề ngoài Rudger luôn tỏ ra mạnh mẽ, Hans biết thực ra anh trai lại là một người nhạy cảm hơn bất kỳ ai khác.
Rudger có thể hành động như một gã đồ tể khi đối phó với kẻ xấu, nhưng lại quá quan tâm đến những người vô tội.
Tuy nhiên, Hans cảm thấy không thoải mái khi thấy Rudger chìm trong lo lắng như vậy.
Hans liền buông lời động viên cổ vũ.
"Haha! Anh sợ cái gì chứ? Tôi chắc chắn anh vẫn sẽ làm tốt như những gì đã làm từ trước đến nay!"
Hans vỗ vai Rudger.
Nhưng có vẻ cậu ta dùng lực hơi mạnh tay.
"........."
Bầu không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
"... ..."
"Ặc, tôi không cố ý làm vậy đâu, chỉ là... anh biết đấy..."
Rudger cuối cùng bật cười khi thấy Hans lắp bắp giải thích.
"Tôi biết rồi."
"Ha ha ha. Tôi biết anh sẽ không để tâm chuyện đó đâu mà!"
"À, Hans này."
"Hả?"
"Ở Theon có một khu bảo tồn động vật nhỏ chuyên sưu tầm các loài có nguy cơ tuyệt chủng đấy. Sao cậu không ghé qua đó đi?"
Hans toát mồ hôi lạnh khi nghe những lời đó.
* * *
Ngày thứ ba của lễ hội đã đến.
Hôm nay đến phiên Rudger đi tuần tra.
"Quái lạ, sao mình lại ở đây được nhỉ?"
Bàn ghế với khăn trải bàn trắng tinh được đặt ngoài trời.
Một bữa tiệc thịnh soạn đã được chuẩn bị.
Ngay cả những người cao quý cũng đang tán gẫu đây đó bên ly rượu.
Nơi Rudger đang đứng là một bữa tiệc ngoài trời, chỉ những người được mời mới được vào.
"Hahaha. Tôi thích uống rượu giữa ban ngày thế này."
Hayback Kadushan khúc khích cười bên cạnh.
Đây là lý do Rudger không thực sự yêu thích lễ hội.
Truyen.free giữ bản quyền độc quyền cho nội dung được biên tập tinh tế này.