(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 196: Điểm xuất phát (1)
Sau đó, Rudger đưa Sedina đến Leathervelk và giới thiệu cô bé với mọi người.
"Vậy cô bé này sẽ là thành viên mới của chúng ta à?"
"Đúng vậy."
Tại căn cứ bí mật của tổ chức trong khu ổ chuột, các thành viên khác đang tập trung đều quan sát Sedina Rosen đứng giữa phòng với vẻ thích thú.
Sedina cảm thấy có chút sợ hãi khi bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy.
"Chà, m���t đứa trẻ sao?"
"Trông cô bé dễ thương quá."
"Nhưng nó có hơi nhỏ không?"
Hầu hết mọi người đều có thiện cảm với Sedina.
Lý do rất đơn giản. Bởi vì cô bé là người Rudger mang đến.
Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi người đều sẵn sàng chấp nhận thành viên mới này. Hans là một trong số ít người phản đối.
"Cô bé này còn quá nhỏ. Anh nghĩ cô bé có thể hoàn thành những việc mà chúng ta đã lên kế hoạch không?"
Tuổi tác là điều khiến Hans lo ngại. Tất nhiên, một phần cũng bởi vì Rudger đã giới thiệu Sedina như một thành viên của Bình Minh Đen.
"Tôi đồng ý cô bé gia nhập!"
Sheridan đi vòng quanh Sedina quan sát một lượt, rồi giơ tay lên.
"Cô bé trông dễ thương lắm, nếu quý ngài đã đưa cô bé đến đây thì chắc chắn phải có lý do!"
"Tôi phản đối."
Violetta mở miệng.
"Cô ta là người của Bình Minh Đen. Làm sao chúng ta có thể tin tưởng rằng cô ta sẽ không đột nhiên phản bội chúng ta?"
"Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Alex đồng ý với Rudger.
"Nếu thủ lĩnh đã đặt niềm tin vào cô bé này thì ắt hẳn phải có lý do. Tôi tin tưởng anh ấy. Dù sao thì cô bé này là người tôi thấy dễ thương nhất kể từ khi đến Leathervelk."
"Chờ đã! Alex! Tôi cũng rất dễ thương mà, đúng không?"
"À không, Sheridan, cô thì hơi..."
Các thành viên không ngần ngại bày tỏ quan điểm của mình.
Giữa không gian tràn ngập những ý kiến phản đối, Sedina ngước nhìn Rudger với ánh mắt lo lắng. Cuối cùng, Rudger đành lên tiếng cắt ngang cuộc thảo luận.
"Được rồi, mọi người dừng lại đi."
Ngay khi Rudger mở miệng, tiếng trò chuyện liền ngừng hẳn.
"Tôi đã nghe ý kiến của mọi người. Tôi cũng hiểu những gì mọi người đang lo lắng. Tuy nhiên, tôi vẫn sẽ giữ quyết định chiêu mộ Sedina vào tổ chức của chúng ta."
"Anh nghĩ Sedina thực sự đáng tin chứ?"
Violetta hỏi.
"Tôi tin tưởng cô bé."
Rudger khẳng định với vẻ tự tin.
Những lời đó khiến Sedina rất xúc động.
"Được rồi. Nếu anh trai đã nói vậy thì tôi cũng sẽ không phản đối."
"Cậu đồng ý ngay từ đầu thì có phải xong rồi không?"
"Thủ lĩnh. Không hiểu sao tôi thấy cô bé có vẻ rất quen thu���c."
Belaruna thắc mắc.
"Sedina là một bán yêu. Cô bé là con lai giữa nhân loại và yêu tinh."
Khi Rudger giới thiệu như vậy, Sedina hiểu ý, liền để lộ đôi tai ẩn trong mái tóc nâu.
Ngay lập tức, những ánh nhìn tò mò hướng về phía cô từ khắp nơi.
Sedina xấu hổ vì việc bí mật của mình bị tiết lộ, nhưng cô cố gắng không để lộ ra ngoài.
"Belaruna, tôi đoán cô có cảm giác quen thuộc vì hai người đều có chung dòng máu yêu tinh."
"Vậy sao? Tôi không chắc nữa, dường như còn thứ gì đó nữa tôi có thể cảm nhận được từ cô bé nhưng tôi không biết là gì."
"Dù sao thì tôi có thể đảm bảo về khả năng của Sedina. Cô bé là một pháp sư xuất sắc và là một người thu thập thông tin cừ khôi. Ma pháp của cô bé khá đặc biệt."
Khi nghe Rudger nói vậy, Sedina liền giơ lòng bàn tay lên triển khai ma pháp.
Những tờ giấy được gấp lại như có sự sống, chuyển động trong tay Sedina.
"Phép thuật của cô bé rất linh hoạt và khá chuyên biệt trong việc thu thập thông tin."
"Có vẻ giống Hans, khác ở chỗ Hans thu thập thông tin bằng chuột. Đúng là dùng giấy kiểu này tiện hơn nhiều."
"Này, cô nói gì vậy hả?"
Hans trở nên tức giận trước lời nói của Sheridan.
Hans liếc nhìn Sedina rồi nhanh chóng quay đầu đi.
Rudger cũng có chút bất đắc dĩ khi thấy cảnh đó, hắn đã dự liệu trước chuyện này sẽ xảy ra.
Hắn có thể hiểu được tâm trạng lúc này của Hans.
"Được rồi, Hans. Sedina sẽ không thay thế vị trí của cậu. Cô bé mới chỉ là thành viên tạm thời thôi."
Hans nghe thế cũng có vẻ hơi lung lay.
"Mong mọi người chiếu cố Sedina nhiều hơn nhé."
Ngay khi lời giới thiệu Sedina vừa kết thúc, Sheridan, Belaruna và Arfa lập tức đến gần cô bé. Cả ba đều vô cùng tò mò về thành viên mới này.
"Xin chào!"
"Ừm. Cô bé có một mùi hương rất đặc biệt. Giống như cảm giác đứng giữa một khu rừng già vậy."
"Cô bé là một bán yêu sao? Tôi có thể xin ít máu nghiên cứu không?"
"Hả?!"
Sedina có vẻ xấu hổ vì cô bé không quen với kiểu chào hỏi này.
'Bọn họ trông có vẻ hợp nhau, mình có lẽ không có gì phải lo lắng.'
Trong khi Rudger đang suy nghĩ như vậy thì Hans đã lén đến gần.
"Anh trai."
"Chuyện gì vậy?"
"Chúng ta nên làm gì tiếp theo?"
Việc thu hút thêm thành viên mới là một điều đáng mừng, nhưng những công việc sắp tới mới là điều quan trọng hơn.
"Tình hình hiện tại như thế nào rồi?"
"Chúng ta đã tiếp quản phần lớn hoạt động kinh doanh của Mặt Trời Bạc. Phần còn lại thì việc thâu tóm chỉ còn là vấn đề thời gian. Quy mô của chúng ta ước chừng đã tăng gấp đôi."
"Đó là tin tốt. Còn gì nữa không?"
Hans lấy danh sách đã chuẩn bị trước ra và đọc.
"Các hoạt động kinh doanh của chúng ta đang bùng nổ mạnh mẽ. Cứ theo đà này thì chúng ta sẽ sớm lấy lại vốn đầu tư ban đầu thôi."
"Hiệp hội thương gia đang làm gì vậy?"
"Kể từ khi Mặt Trời Bạc biến mất, chúng có vẻ rất sợ hãi. Chà, nếu đủ thông minh, những kẻ đó sẽ nhận ra rằng không nên đối đầu với chúng ta. Tất cả những gì chúng ta cần làm là dần dần ăn mòn sức ảnh hưởng của chúng."
"Không tệ."
Việc kiếm được nhiều tiền đã là một tin tốt rồi, nhờ đó hắn có thể chi nhiều tiền hơn cho việc nghiên cứu Thánh vật.
"Đừng gây áp lực quá lớn cho họ, hợp tác cũng rất quan trọng."
"Tôi biết điều đó. À, nhân tiện, tôi muốn nói về những mảnh thánh vật."
"Cậu nói đi."
"Anh nghĩ chúng ta cần tìm bao nhiêu mảnh nữa?"
"Chúng ta đã có ba mảnh rồi, thêm cả mảnh ở Nhà đấu giá Kunst nữa thì giờ chắc chỉ còn ba mảnh.
Một mảnh rất có thể nằm ở thủ đô Lindebrugne."
"Tôi nghĩ có lẽ chúng ta chỉ cần tìm hai mảnh nữa thôi."
"Cậu nói thế nghĩa là...?"
"Chính xác."
Hans gật đầu.
"Tôi đã tìm thấy một mảnh."
"Chắc hẳn cậu đã tìm kiếm trước khi tôi đến Leathervelk, nếu bây giờ mới có kết quả thì hẳn nó rất khó tìm."
Theo kế hoạch ban đầu, Rudger đáng lẽ sẽ gặp Hans ở Lindebrugne.
Hans đã đến thủ đô. Tất cả chỉ là để tìm một mảnh vỡ có thể có ở đó.
Dù giữa chừng mọi chuyện đã phát sinh nhiều điều ngoài ý muốn, nhưng bây giờ mọi thứ đã trở lại đúng hướng.
"Chuyện gì khiến cậu phải tìm nó lâu như vậy?"
"Vì đó là nơi duy nhất tôi không thể tới được."
"Ý cậu là...?"
Chỉ có một nơi như vậy ở thủ đô.
"Lâu đài Hoàng gia của Đế quốc?"
Một nơi sạch sẽ và kín kẽ đến nỗi ngay cả một con chuột cũng không thể vào được.
Đó là nơi duy nhất Hans không thể tới được.
"Tôi không nghĩ có thể tìm thấy thứ đó ở đâu khác ngoài nơi đó, nên chắc chắn nó phải ở Lâu đài Hoàng gia."
"Hừm. Tôi hiểu. Cậu đã vất vả rồi."
Hans thở dài.
"Tôi không có cách nào vào được bên trong lâu đài cả. Nơi đó canh phòng quá kỹ, thậm chí còn không có nổi một lối đi nhỏ."
"Chừng đó thông tin là đủ rồi. Chúng ta sẽ giải quyết vấn đề đó sau."
"Sẽ mất rất nhiều thời gian đấy."
"Tôi đoán vậy. Chúng ta cũng cần tìm hai mảnh còn lại, hiện vẫn chưa có bất kỳ manh mối nào."
"Nhưng có lẽ bây giờ anh khá rảnh rỗi nhỉ. Anh tính làm gì tiếp theo?"
Rudger đáp lại lời của Hans như thể cậu ta vừa nói gì đó khá ngớ ngẩn.
"Hans. Cậu quên rồi à? Bây giờ tôi đang là giáo sư đó."
"À ừ nhỉ. Tôi quên mất."
"Chuẩn bị giáo trình, chấm bài tập và thậm chí cả bài kiểm tra sắp tới. Tôi có hàng núi việc cần phải giải quyết. Nhưng nếu phải làm điều gì đó ngay lập tức, có lẽ đã đến lúc chúng ta nên ghé qua Baltanung một chuyến."
Đôi mắt của Rudger sáng lên.
"Chúng ta phải nhổ tận gốc căn cứ của tổ chức ở Baltanung."
Hans thận trọng mở miệng.
"Anh trai, anh ổn chứ?"
"Ý cậu là gì?"
"Anh không cảm thấy hành vi dạo này của anh có hơi phô trương quá mức không? Tôi sợ nếu làm vậy anh sẽ dính phải những rắc rối không đáng có."
Đây chính xác là điều Hans lo lắng.
Rudger phải che giấu danh tính của bản thân nhưng thực tế thì hắn lại đang bộc lộ tài năng của mình.
Tất nhiên, trong một số trường hợp, Hans biết Rudger không có lựa chọn nào khác ngoài làm như thế.
"Có một số việc anh không cần thiết phải can thiệp, anh biết mà."
Hans đang nói đến tình huống của Esmeralda trong nhà kho hôm nọ.
Đáng lẽ Rudger không cần phải làm bất cứ điều gì cả, hắn không cần thiết phải chiến đấu với con quái vật kia hay bảo vệ mạng sống cho Esmeralda. Khi có mối đe dọa đến tính mạng, đáng lẽ Rudger nên rút lui để bảo vệ bản thân an toàn.
Nhưng hắn đã không làm thế.
Đó là một hành động cực kỳ mạo hiểm, bất chấp an nguy cá nhân, một hành động cấm kỵ với những người sống trong hắc ám như họ.
"Tôi không có ý trách anh về hành động lúc đó. Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi. Nhưng mọi chuyện không thể lúc nào cũng trôi chảy êm đẹp như vậy, anh đã tính đến trường hợp xấu nhất có thể xảy ra chưa?"
Hiện tại, Hiệp sĩ Bóng Đêm vẫn đang lang thang gần đây, tên thám tử Casey Selmore đó cũng đã đến Leathervelk.
Thậm chí cả người đứng đầu Bình Minh Đen cũng đã ghé qua Theon.
"Một người không thể tránh né sự chú ý mãi mãi. Khi thời điểm đó đến..."
"Tôi sẽ phải đưa ra lựa chọn."
"... Đúng vậy. Anh hẳn là người hiểu rõ điều đó nhất, nhưng thôi, bỏ qua đi, lần này tôi chỉ nói đến đây thôi."
Từ xa truyền đến tiếng cười của Sedina, Sheridan và Belaruna.
"Hans. Không phải là tôi không nghĩ đến những gì cậu vừa nói. Cậu nói đúng, với loại người như chúng ta, cẩn trọng luôn là điều phải đặt lên hàng đầu."
"Tại sao anh biết mà lại vẫn lựa chọn như vậy?"
"Tôi cũng không rõ nữa. Đó là một ý nghĩ bất chợt và lúc đó tôi đã không do dự chút nào mà làm theo ý nghĩ đó."
Nghe những lời đó, Hans vô cùng kinh ngạc.
Cậu ta bắt đầu nghi ngờ liệu đây có thực sự là người mà cậu từng quen biết hay không.
"Đầu óc anh vẫn ổn đấy chứ?"
"..."
"Không, tôi chỉ đùa thôi. Tại sao anh lại nhìn chằm chằm tôi như vậy?"
Rudger quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dù nói đây là nơi ẩn náu bí mật, nhưng thực tế đây chỉ là một ngôi nhà bình thường, giống như bao ngôi nhà xung quanh.
Một con phố yên bình và tĩnh lặng. Ít nhất là trong mắt người khác.
Nhưng không phải với Rudger.
Với hắn, thế giới này là một cái lồng khiến hắn rất bực bội.
"Cho đến nay tôi đã trải qua khá nhiều thân phận. Đối với tôi, điều duy nhất chân thật là địa vị hoàng tử, nhưng đồng thời đó cũng là thứ mà tôi đã từ bỏ từ lâu."
"Thật lòng mà nói, anh không thấy khó chịu ư?"
Mất bao công sức gây dựng các mối quan hệ trong một thân phận mới, nhưng sau đó lại phải từ bỏ tất cả để bắt đầu lại từ đầu.
Tất cả là do người khác chứ không phải do ý muốn của chính mình.
Liên tục chạy trốn, ẩn náu rồi lại nói dối.
Có thể nói, Rudger đã sống như thế gần nửa cuộc đời rồi.
Ngay cả khi sự dối trá, lừa lọc tràn ngập cuộc đời hắn, hắn cũng không làm điều đó vì sở thích.
"Tôi đã nhận ra vài điều kể từ khi phải chấp nhận thân phận bất đắc dĩ này. Đáng lẽ tôi đã phải nhận ra điều này từ lâu rồi."
Hắn thực sự muốn sống cả đời dưới thân phận một kẻ giả tạo?
"Ai rồi cũng sẽ chết."
"Tôi biết. Nhưng anh thực sự đã suýt mất mạng rồi đó."
"Tất nhiên, tôi thực sự không có ý định chết. Tôi còn rất nhiều việc cần làm. Vì vậy, tôi đã quyết định thành lập tổ chức này. Trong tương lai, ngay cả khi thân phận của tôi bị bại lộ..."
Ánh mắt Rudger nhìn ra ngoài cửa sổ trở nên sắc bén.
"... tôi muốn đảm bảo rằng lúc đó không ai có thể động vào tôi."
"Khu ổ chuột ở Leathervelk, một nơi chẳng ai lui tới này, sẽ là điểm khởi đầu và là pháo đài kiên cố của chúng ta."
Bản dịch này được thực hiện với sự cống hiến từ truyen.free, hi vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.