(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 221: Kết quả nghiên cứu (3)
Sau khi vào lớp, Rudger đứng trên bục giảng quan sát một lượt toàn bộ học sinh rồi từ tốn mở miệng.
"Trước khi bắt đầu bài giảng, ta có chuyện muốn nói trước."
Các học sinh theo bản năng biết giáo sư Rudger sắp nói gì.
"Ta nghe nói gần đây có rất nhiều người dò hỏi về kết quả nghiên cứu của ta. Nhưng thay vì hỏi trực tiếp ta, một số người lại làm phiền đến các học sinh tham gia nghiên cứu. Hành động đó nên gọi là gì?"
Các học sinh trong lớp hơi e dè khi nghe Rudger chất vấn.
"Ta rất thất vọng."
Giọng nói lạnh lùng của Rudger vang vọng trong phòng học khiến những người bên dưới cảm thấy vô cùng áp lực. Bọn họ đều cảm nhận được tâm trạng của giáo sư lúc này rất tức giận. Không một ai dám hó hé lời nào.
"Nếu loại hành vi này còn tái diễn và bị ta bắt gặp, ta đảm bảo rằng những kẻ đó sẽ không thể đặt chân đến Theon thêm một lần nào nữa. Đây là cảnh cáo lần đầu và cũng là lần cuối cùng. Mong rằng không có người nào đầu óc có vấn đề đi thách thức uy quyền của ta."
Ai nấy đều nín thở trước tuyên bố đanh thép của Rudger. Rất hiếm khi giáo sư Rudger đưa ra cảnh cáo như vậy. Trước đây, những cảnh cáo của giáo sư đa phần chỉ mang tính răn đe. Nhưng lần này thì khác. Khiến một người không thể đặt chân đến Theon cũng đồng nghĩa với việc bị đuổi học. Đây không đơn thuần chỉ là trừng phạt nữa rồi.
"Nếu mọi người đã hiểu thì hãy bắt đầu tiết học hôm nay. Bài thi thứ ba c��ch chúng ta không còn xa nữa."
* * *
Lời cảnh cáo của Rudger đã có tác dụng. Sau giờ học, không có học sinh nào làm phiền Aidan và Rene nữa. Mặc dù vẫn có vài học sinh ở các lớp khác thỉnh thoảng cố gắng nói chuyện với hai người nhưng sau khi nghe được lời cảnh cáo của Rudger, họ đều nhanh chóng tránh xa, tình hình đã tốt hơn nhiều so với trước.
Nhờ vậy, Rene có thể tham gia các lớp học một cách thoải mái trở lại.
"Có một hệ thống phân cấp trong phép thuật. Cấp độ càng cao thì phép thuật càng phức tạp, khó khăn và càng tiêu hao nhiều ma pháp. Là một pháp sư, việc đạt đến đỉnh cao là điều rất khó... ..."
Rene hiện đang ở lớp học liên quan đến lịch sử ma pháp.
"Các pháp sư dưới cấp năm đều sẽ không có tên gọi cụ thể. Những pháp sư cấp năm được gọi là 'Amumnuki'. Có ai biết tại sao lại gọi như vậy không?"
"Đó là tên của pháp sư đầu tiên đạt đến cấp năm."
"Điều đó chỉ đúng một nửa thôi. Đúng là cái tên Amumnuki được đặt theo tên của một pháp sư, nhưng vị pháp sư đó không phải người đạt đến cấp năm đầu tiên. Điều tương tự cũng xảy ra với các cấp bậc cao hơn. Vậy pháp sư cấp sáu được gọi là gì?"
"Là Lexorer ạ."
"Chính xác. Nó được đặt theo tên của vị pháp sư đồng thời cũng là nhà thám hiểm vĩ đại Lexorer. Nhưng Lexorer cũng không phải người đầu tiên đạt đến cấp độ sáu. Có ai biết tên vị pháp sư thực sự đã đạt đến cấp sáu đầu tiên không?"
Các học sinh xì xào bàn tán. Không ai có thể đưa ra câu trả lời.
Nói đúng hơn, tên gọi các cấp bậc chúng ta công nhận hiện nay được lấy theo tên người đã thiết lập lại hệ thống phân cấp sức mạnh phép thuật. Trước Amumnuki chắc chắn đã có những pháp sư cấp năm khác, nhưng chưa có ai từng phân tích và tổ chức, phân loại ma thuật cấp năm một cách kỹ lưỡng như ông ấy. Trường hợp của Lexorer cũng giống vậy.
"Trên thực tế, nếu chúng ta nhìn vào sức mạnh của các pháp sư cổ đại được ghi lại trong những tài liệu cũ, sức mạnh của họ được cho là vượt xa cấp năm hay cấp sáu, thậm chí có những người đã sở hữu sức mạnh tiệm cận cấp bảy."
Các học sinh không tin điều đó là thật. Quan điểm chung của họ là những pháp sư thế hệ cũ không thể nào sở hữu sức mạnh vượt trội hơn pháp sư thời nay được.
"Có thể có sự phóng đại một phần nào đó nhưng những nhận xét đó hoàn toàn không sai. Trong hệ thống phân cấp của chúng ta đã có sự thay đổi ở cấp bảy."
"Những pháp sư cấp bảy không phải gọi là Impera sao, thưa giáo sư?"
"Vậy hẳn các trò biết ông ấy là vị pháp sư đầu tiên đạt đến cấp bảy. Sự khác biệt chính là ở đây."
"Ồ!"
"Ừ nhỉ... ..."
Những pháp sư đạt đến cấp sáu đã được coi là những người xuất chúng nhưng để đến được cấp độ thứ bảy không phải là việc đơn giản.
Số lượng những vị pháp sư cấp bảy trên đại lục cho đến nay chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Mọi người đều truyền miệng rằng: Một pháp sư cần có tài năng mới có thể đạt đến cấp sáu nhưng muốn tiến lên cấp bảy, chỉ tài năng thôi là chưa đủ.
Cấp độ ma pháp ở cấp bậc này quá mức huyền diệu và thần bí nên không ai sẵn sàng xác định lại hệ thống phân cấp cho cấp bậc này. Đ�� là lý do tại sao tên gọi lại được lấy theo tên người đầu tiên đạt đến cấp độ bảy.
"Impera là pháp sư đầu tiên đạt đến cấp bảy. Người đời truyền tụng rằng ông ấy từng là hoàng đế của một đế chế rộng lớn cách đây rất lâu trước khi khoa học phát triển như bây giờ. Và Impera là một pháp sư cổ đại."
"Không thể nào!"
Các học sinh xôn xao khi nghe được thông tin khẳng định từ giáo sư.
"Giáo sư, vậy pháp sư cấp tám gọi là gì ạ?"
"Chúng ta gọi cấp bậc đó là Grander."
"Cái tên đó cũng được lấy từ tên của pháp sư đầu tiên đạt đến cấp bậc đó phải không ạ?"
"Có lẽ vậy."
"Dạ?"
Các học sinh bối rối trước câu trả lời không rõ ràng của giáo sư.
"Ta không biết cái tên Grander này từ đâu mà ra hay được lan truyền như thế nào, không có bất kỳ tài liệu nào đề cập đến cái tên đó. Tất nhiên, rất có thể nó được viết trong một tài liệu cổ chưa được công bố chính thức, nhưng cho đến nay, chúng ta đều công nhận đây chỉ là một cái tên được truyền miệng."
"Vậy tại sao chúng ta vẫn tiếp tục sử dụng cái tên đó?"
"Bởi vì cho đến nay vẫn chưa có vị pháp sư nào đạt tới cấp tám."
Cấp tám - Grander.
Đó là danh hiệu mà bất cứ pháp sư nào cũng ngưỡng mộ và theo đuổi.
Pháp sư có cấp bậc cao nhất hiện nay cũng chỉ là cấp bảy. Ngay cả yêu tinh, chủng tộc sống lâu hơn con người, cũng chưa bao giờ nghe nói đến cấp bậc thứ tám.
Điều này dẫn đến việc nhiều người nghi ngờ liệu cấp tám có thực sự tồn tại hay không. Có lẽ Grander không phải là một cái tên mà là một từ mang nghĩa "không thể" trong ngôn ngữ cổ chăng?
"Có lẽ cái tên Grander sẽ bị thay thế nếu một ngày nào đó một pháp sư cấp tám thực sự xuất hiện."
* * *
Một hình bóng đang bước từng bước chậm rãi trên đường phố. Thật tuyệt khi được thấy lại thế giới bên ngoài sau ngần ấy thời gian.
Thế giới này đã thay đổi rất nhiều. Có rất nhiều thứ tiêu khiển mới mẻ.
Có lẽ đi thăm thú xung quanh trước khi đi tìm tên đệ tử kia cũng không phải ý tồi.
Đang suy nghĩ như vậy, bóng người đột nhiên quay đầu lại.
Người này cảm nhận được có khá nhiều người đang tụ tập ở một nơi. Tất cả đều sở hữu sức mạnh không tầm thường. Suy tính một lát, bóng người nhẹ nhàng di chuyển đến một chỗ có thể cảm nhận năng lượng rõ rệt hơn.
"Ai đó?"
Một thành viên Bình Minh Đen cau mày trước sự xuất hiện đột ngột của một kẻ lạ mặt.
"Đứa trẻ nào đây?"
Điều đầu tiên hắn nhìn thấy là mái tóc vàng óng bồng bềnh. Đứa bé sở hữu đôi mắt đỏ như máu, làn da trắng như tuyết. Đứa trẻ mặc một chiếc váy màu rượu vang, trên tay cầm một chiếc ô.
Ngoại hình xinh xắn khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn. Một cô gái nhỏ nhắn, dễ thương như một con búp bê, sở hữu một sức hút kỳ lạ, khó diễn tả thành lời.
Đương nhiên, trong hoàn cảnh hiện tại thì lại không phù hợp chút nào.
"Mấy tên canh gác làm cái quái gì thế?"
Bọn chúng làm ăn kiểu gì mà để một đứa trẻ lạc được đến đây?
'Đứa trẻ đó......'
Tên Đệ Nhị bỗng cảm thấy có gì đó kỳ lạ khi nhìn về phía đứa bé trước mặt. Hắn chưa bao giờ thấy một biểu cảm bình thản đến vậy trên gương mặt một đứa trẻ.
Ngay cả những người trưởng thành khi đặt chân đến một nơi như thế này nếu nhìn thấy một nhóm người với vẻ mặt đáng sợ thì ắt hẳn phải bỏ chạy hoặc chí ít là sợ hãi mới đúng.
Nhưng phản ứng đó là gì? Đứa trẻ này không sợ bọn hắn?
Như thể đọc được suy nghĩ của đối phương. Đôi mắt đỏ của cô gái khẽ cong thành vầng trăng lưỡi liềm.
Những người còn lại của Bình Minh Đen hành động rất nhanh, chúng cũng bắt đầu nhận ra phản ứng của đối phương không bình thường. Chúng lập tức bao vây, chặn đứng đường thoát của đứa trẻ.
Ngay cả trong tình huống này, bé gái vẫn mỉm cười vui vẻ, nhưng đối với những kẻ này, nụ cười này hơi có chút rợn người.
"Ta đến đây chỉ đơn giản là vì tò mò, nhưng hóa ra các người cũng không phải mấy kẻ đầu đường xó chợ."
"Ta không biết làm thế nào ngươi đến được đây, nhưng đừng nghĩ đến việc sống sót trở về."
Nghe những lời đó, đôi mắt bé gái mở to kinh ngạc, rồi bật cười.
"Ha ha ha. Buồn cười quá! Từ bỏ ý nghĩ sống sót trở v��? Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ có người nói những lời đó với ta đấy. Thế giới này đúng là đã thay đổi rất nhiều."
Tên Đệ Nhị cau mày trước phản ứng của đối phương. Đứa trẻ này bị điên sao? Cách nói chuyện của nó không khác gì một người già cả.
"Giết nó đi."
Hắn mặc kệ, dù có phải kẻ bị mất tr�� hay không thì nó cũng phải chết. Tuân theo mệnh lệnh của tên Đệ Nhị, đám cấp dưới từ từ tiếp cận bé gái.
Đúng lúc này, đứa trẻ chậm rãi gập chiếc dù lại. Khi đầu dù chạm xuống mặt đất, chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Bịch, bịch, bịch!
Tên Đệ Nhị chỉ huy bối rối.
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Những cấp dưới của hắn đang đến gần đứa bé đó đột nhiên ngã xuống như những con rối bị cắt dây. Tất cả đều im lìm, bất động. Chết cả rồi?
'Chuyện gì đã xảy ra thế?'
Hắn không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn không nhìn thấy hay cảm thấy gì cả.
Tên Đệ Nhị cảm thấy toàn thân run rẩy. Trực giác của hắn cảm nhận được mối nguy hiểm tột cùng. Theo bản năng, hắn hét lên.
"Mày rốt cuộc là ai?"
Nghe những lời đó, bé gái hướng ánh mắt về phía tên Đệ Nhị và mỉm cười. Sau đó, đứa bé vẫy nhẹ tay.
Ở một khoảng cách rất xa, hành động của đứa trẻ trông cực kỳ đơn giản. Nhưng đó lại là cảnh tượng cuối cùng mà tên Đệ Nhị nhìn thấy.
Sau khi đã tước đi hàng chục sinh mạng trong tích tắc, đứa trẻ lại mở rộng chiếc ô của mình và nhìn lên bầu trời phía sau bức tường cao, lẩm bẩm.
"Tên đệ tử phiền toái có thể ở đâu đây?"
Ngày hôm đó, một chi nhánh của Bình Minh Đen do Nikolai lãnh đạo đã biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Bạn có thể tìm đọc toàn bộ tác phẩm tại truyen.free, nơi bản quyền dịch thuật luôn được tôn trọng.