(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 225: Căn phòng bí ẩn (1)
Hơn mười năm về trước, khi Rudger còn sống cùng sư phụ, hắn đã được dạy dỗ rất nhiều. Tuy phương pháp sư phụ dùng phần lớn đều dã man và đầy đau đớn, nhưng lại cực kỳ hiệu quả.
Biết những phương pháp đó hữu ích cho bản thân, Rudger luôn cắn răng chịu đựng, làm theo mọi chỉ dẫn của sư phụ. Để phát huy tối đa tiềm năng, Rudger không ngần ngại hỏi sư phụ mỗi khi gặp khó khăn.
Việc tăng trưởng lượng ma pháp giải phóng chính là một trong số đó.
"Sư phụ, con có thắc mắc." "Chuyện gì?" "Làm sao người tìm ra được đường dẫn ma pháp vậy? Cả công thức thuốc ức chế nữa." "Chúng đều ở trong sách." "Sách đó tên là gì? Con muốn đọc." "Đứa ngốc, nhóc không hiểu được sách đó viết gì đâu."
Nói xong, sư phụ với tay lên một giá sách trên tường. Trong vô số cuốn sách cũ trên giá, một cuốn bay ra và rơi vào tay cô ta.
"Nó đây. Một thứ được viết bằng ngôn ngữ đã thất truyền từ rất lâu rồi."
Sư phụ cười toe toét như thể vừa nảy ra một ý tưởng thú vị, cô ta đưa cuốn sách cho Rudger.
"Tuy nhiên, nếu nhóc đã muốn đọc thì hãy đọc nó cho ta xem nào." "Không có bản dịch sao?" "Nhóc nghĩ sao?" "Sư phụ, người đọc được nó đúng không?" "Tất nhiên rồi." "Vậy sao người không đọc cho con nghe?" "Há? Đơn giản thôi. Ta không muốn phí thời gian vào một việc nhàm chán như vậy." "Người quá lười rồi đấy!" "Hửm? Gần đây nhóc thiếu đòn đúng không?" "Hừ! Nếu người không muốn nói thì thôi, con sẽ tự mình đọc."
Rudger cầm cuốn sách bỏ đi, sư phụ gọi với theo.
"Đồ đệ!" "Người còn chuyện gì sao?" "Nhóc không giải nghĩa được nó đâu!" "Con không tin con không làm được!" "Nhóc có biết dịch giải cổ ngữ khó đến mức nào không? Đối với ta thì có thể, nhưng với trình độ của nhóc hiện tại thì vẫn chưa đủ."
Nghe sư phụ nói, Rudger dù khó chịu cũng không thể phản bác. Hắn biết sư phụ nói đúng, nếu cứ đâm đầu vào việc giải nghĩa mà không có chút manh mối nào thì không biết đến bao giờ hắn mới có thể hiểu được quyển sách này nói gì.
"Nếu nhóc vẫn muốn đọc, ta có gợi ý cho nhóc đây: Tuy các chữ cái trong cuốn sách khá giống nhau, nhưng thực tế chúng được cấu thành từ ba loại chữ viết khác nhau đấy."
"Chỉ thế thôi sao?" "Chúc nhóc may mắn!"
Người sư phụ cười khoái chí trên nỗi khổ của người khác, vẫy tay ra hiệu không tiễn.
"... ..."
Rudger không thèm để ý đến những trò đùa dai của sư phụ, hắn đã quá quen rồi. Rudger nhanh chóng mang cuốn sách về phòng nghiên cứu của mình.
"Chậc chậc, đúng là một đứa trẻ cứng đầu. Sớm muộn gì nó cũng khiến mình tức điên mất." Người sư phụ lắc đầu.
Cô ta luôn biết đứa học trò có lòng kiêu hãnh mạnh mẽ, nó hiếm khi thể hiện cảm xúc, nhưng nó cũng không phải kẻ ngu ngốc, mù quáng đâm đầu vào những điều bất khả thi.
Nếu là nó thì có lẽ chỉ cầm cự được lâu nhất nửa ngày. Cô ta rất mong chờ phản ứng cầu xin giúp đỡ từ Rudger. Với cô ta, bắt nạt đệ tử là một việc rất thú vị.
Và thế là người sư phụ đã chờ đợi với tâm trạng mong chờ, háo hức.
Nửa ngày trôi qua, Rudger chưa bước ra khỏi phòng.
"Nó chịu đựng khá tốt. Nhưng có thể kéo dài bao lâu đây?"
Nửa ngày nữa trôi qua, Rudger vẫn không ra khỏi phòng.
"Hửm? Chắc nó ngủ quên rồi. Bỏ đi. Để mai kiểm tra vậy."
Nhưng sang ngày hôm sau, Rudger vẫn không bước chân ra ngoài.
Thực ra hắn có ra ngoài chuẩn bị bữa sáng cho sư phụ.
Nhìn thấy bữa sáng đã được bày sẵn trên bàn, người sư phụ đoán chắc tên đệ tử đã ra ngoài và bắt đầu nấu ăn ngay từ khi mặt trời mọc.
Cô ta có vẻ ngủ hơi nhiều. Người sư phụ càu nhàu trong khi nhấm nháp món ăn do đệ tử chuẩn bị và tiếp tục chờ đợi tên học trò kia thất bại mà đi ra.
Một ngày nữa trôi qua, không có gì thay đổi.
"Chậc! Lần này nó có vẻ quyết tâm rồi."
Nếu đã vậy, cô ta sẽ chờ xem sao. Dù sao thì với cô ta, một ngày hay một năm chỉ là khoảnh khắc thoáng qua.
Trong khi cô ta suy nghĩ như vậy, một ngày nữa lại trôi qua.
Đã ba ngày kể từ khi Rudger nhốt mình trong phòng nghiên cứu.
Ngay khi cô ta nghĩ hôm nay cũng sẽ như cũ thì cánh cửa phòng chợt mở toang và Rudger xuất hiện.
"Đứa nhóc này, bây giờ mới chịu ló mặt ra hả? Mọi thứ sao rồi?" "Con đã giải nghĩa xong rồi."
Rudger nói với vẻ mặt mệt mỏi, như thể ba ngày ba đêm liền hắn chưa ngủ ngon giấc.
"Hả? Nhóc vừa nói gì?" "Con đã giải nghĩa xong rồi." "Thật? Nhóc không lừa ta đấy chứ? Để ta xem nhóc đã làm gì nào."
Người sư phụ nói xong liền bước vào phòng của Rudger.
Khoảnh khắc cô ta nhìn thấy những bức tường trong phòng của Rudger, cô ta dường như cứng đờ tại chỗ và ngừng bước.
"Nhóc......"
Những gì phát ra từ miệng người sư phụ chỉ là một tiếng thở dài đầy ngưỡng mộ.
Bốn bức tường trong phòng của Rudger đều được lấp đầy bởi vô số mảnh giấy. Trên mỗi tờ giấy là những ký tự cổ ngữ Larsil được chia thành nhiều mảnh, có những tờ chi chít chữ cái, rải rác như một trò chơi xếp hình.
Những mảnh ghép rời rạc tập hợp lại, tạo thành nhiều hình dạng khác nhau, và cuối cùng chúng hợp lại thành một ý nghĩa hoàn chỉnh.
"Chà... ..." "Nhóc thành công rồi!"
Chỉ có ba ngày.
Cho dù cô ta có đưa ra gợi ý thì việc giải nghĩa hoàn toàn cổ ngữ Larsil chỉ trong ba ngày gần như là điều bất khả thi.
Nhưng đứa nhóc này đã làm được.
Rudger theo sau, nói với giọng khó chịu. "Dù sao cũng cảm ơn sư phụ vì đã cho con gợi ý." "Nhóc cảm ơn ta vì chuyện đó hả? Nhóc không đùa đấy chứ?" "Đúng thế. Có vấn đề gì sao?"
'Thằng bé này, nó không nhận thức được tài năng của mình sao?'
Những gì nó làm được chỉ trong ba ngày chính là điều mà rất nhiều người đã đánh đổi cả đời cũng chưa tìm ra lời giải đáp.
"Sao người lại nhìn con như thế?"
Nhìn tên đệ tử ngốc vẫn đang hỏi mình câu hỏi ngớ ngẩn bằng giọng điệu nghiêm túc, người sư phụ bỗng bật cười.
"Không tệ. Cuối cùng nhóc cũng có d��ng vẻ của một nhà nghiên cứu rồi đó." "Người nói gì vậy? Người chưa ăn gì nên nói linh tinh sao?"
Người sư phụ luôn biết học trò có tài năng và tài năng đó rất nguy hiểm nếu phát triển lệch lạc.
Cô ta không thể đoán được điều gì sẽ xảy ra khi Rudger nhận ra tài năng của mình. Vì vậy, cô ta vẫn luôn tránh khen ngợi để Rudger không trở nên kiêu ngạo.
"Vậy nên đừng tự mãn nữa mà hãy tiếp tục học tập chăm chỉ đi." "Rồi rồi, con biết rồi."
Thật mong chờ khoảnh khắc đứa nhóc này bước ra thế giới bên ngoài, không biết thế giới sẽ bị rung chuyển đến mức nào vì nó đây?
"... ... ?"
Cậu bé Rudger lúc đó vẫn không hiểu tại sao sư phụ lại cười khoái chí như vậy.
***
Trở lại hiện tại, lúc này Maloso đang rất xấu hổ sau khi nghe câu hỏi của Rudger. Hắn ta cảm thấy như đối phương đang cố tình chọc tức mình sau khi đã giải nghĩa câu nói kia.
"Không! Vẫn chưa xong!"
Maloso phủ nhận, hai mắt hắn ta đỏ ngầu. Hắn ta không chấp nhận bản thân sẽ thua cuộc trong chính lĩnh vực mình am hiểu nhất.
"Cậu chưa thể chứng minh ý nghĩa cuối cùng mà cậu nói là chính xác. Tôi vẫn chưa thấy thuyết phục." "Được rồi. Hãy nhìn vào đây. Tôi sẽ giải thích tại sao."
Rudger nói và chiếu câu văn hắn đã phân tích ra không trung. Hắn lần lượt cắt bỏ những từ mà Maloso đã hiểu sai và trải chúng ra. Sau đó, những từ được trải ra lại được chia thành các âm vị. Cuối cùng, các âm vị bị chia thành nhiều phần nhỏ hơn nữa, khiến việc nhận dạng chúng trở nên khó khăn.
"Anh đang làm cái quái... ... ." "Hãy nhìn kỹ vào hai hình dạng ở đây." "Anh muốn tôi xem cái gì?" "Anh vẫn chưa nhận ra sao?"
Maloso nheo mắt lại và nhìn chằm chằm vào những ký tự Rudger đã tạo ra. Đôi mắt hắn ta nhanh chóng mở to vì kinh ngạc. Có một chút khác biệt về độ dày của các chữ được viết, như thể chúng bị ép lại khiến phần đầu các ký tự bị cắt ngắn đi, nhưng nhìn chung thì chúng vẫn tồn tại.
"Anh chắc hẳn cũng hiểu ý nghĩa của chúng. Chúng ta chỉ có thể nhận ra sự khác biệt khi ngôn ngữ được chia nhỏ đến mức này." "Cái đó...... ." "Anh còn câu hỏi nào nữa không?" "... ... ." "Nếu anh không đáp, tôi sẽ coi đó là không có câu hỏi nào nữa."
Maloso lúc này đã hoàn toàn mất đi ý chí phản bác. Hắn ta biết bản thân đang phải đối mặt với một bức tường khổng lồ mà hắn không bao giờ có thể vượt qua.
Ánh mắt Rudger tự nhiên chuyển sang Altego.
"Trưởng lão Altego, ngài đã hài lòng với kết quả này chưa?" "... ... !"
Khoảnh khắc Altego chuẩn bị nói điều đó, một tiếng cười chợt vang lên từ phía chỗ ngồi đầu dãy.
Khuôn mặt gân guốc của Altego ngước lên, lão muốn xem kẻ nào dám cười nhạo lão.
Khoảnh khắc nhìn thấy người kia, khuôn mặt Altego nhăn nhó.
"Trưởng lão Altego. Nghi ngờ thì không sao, nhưng ta không biết ngài lại có thể nói điều đó một cách tự tin như vậy trước mặt mọi người mà không có chứng cứ rõ ràng cơ đấy."
Elisa Willow, người luôn mang vẻ mặt tươi cười và lịch sự, lúc này lại thốt ra những lời châm chọc không hề có chút khách khí nào.
Khoảnh khắc Altego nghe thấy những lời đó, ông ta cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ở trước mặt mọi người, ông ta đã công khai nghi ngờ kết quả nghiên cứu của Rudger Chelici. Điều tệ hơn là Rudger kia lại chứng minh được nghi ngờ c��a ông ta là sai lầm.
Altego có muôn vàn suy nghĩ vào lúc này, nhưng ông ta không thể nói được gì. Ông ta biết dù bản thân có nói thêm điều gì thì cũng không thể cứu vãn được hình tượng của mình nữa.
Không còn cách nào khác, Altego liền hướng mắt tìm kiếm sự giúp đỡ từ phía pháp sư Auguste, người đang ngồi ở hàng ghế đầu.
Tuy nhiên, vị pháp sư Auguste kia lại phớt lờ ánh nhìn của Altego. Ngụ ý rất rõ ràng là ông ta nên tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Altego lại nhìn quanh quẩn. Ngoài Auguste, những người khác từ Tòa Tháp cũng ở đây. Ông ta hy vọng rằng ít nhất một trong số họ sẽ ra tay giúp đỡ ông ta. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều phớt lờ ánh mắt Altego, thậm chí có người còn đưa ánh mắt khiển trách về phía ông ta.
Không ai đứng về phía Altego. Ông ta cảm thấy vô cùng xấu hổ.
'Chết tiệt!'
Cuối cùng, Altego đành rời đi trong sự bực tức và bẽ bàng. Ông ta biết mình sẽ phải nhận hình phạt vì hành động của mình ngày hôm nay.
"Được rồi."
Khi Rudger mở miệng, ánh mắt mọi người tự nhiên đều chuyển về phía hắn.
"Có ai còn câu hỏi nào nữa không?"
Không còn ai mở miệng khi nghe những lời đó.
Phiên bản văn bản này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.