(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 251: Chân tướng (1)
James Moriarty ngồi trên lưng Hans, lúc này đã hóa thành một con sói, cả hai nhanh chóng tiến về mỏ than bỏ hoang. Gần lối vào là chiếc ô tô chạy bằng hơi nước mới vượt qua họ cách đây không lâu. Cạnh đó còn có một chiếc xe tải.
"Cầm lấy đi, Hans."
James Moriarty đưa cho Hans chất trung hòa. Cậu ta lập tức tiêm nó vào cẳng tay. Sau khi trở lại hình dạng con người và mặc lại áo khoác, Hans không kìm được càu nhàu:
"Tôi cảm giác như mình là một con thú cưng vậy."
"Người bình thường chẳng ai cưỡi thú cưng cả, cậu nên biết bản thân mình đặc biệt."
"Cảm ơn sự an ủi chẳng có tác dụng gì của anh."
James Moriarty và Hans từ từ tiến vào hầm mỏ bỏ hoang. Đường hầm tối tăm không có ánh sáng lọt vào, nhưng điều đó không ảnh hưởng quá nhiều đến cả hai. Hans có thể nhìn rõ trong bóng tối nhờ bản năng hoang dã vẫn còn sót lại sau khi biến hình, còn James Moriarty thì dồn ma thuật vào đôi mắt để nhìn xuyên qua màn đêm.
Hai người đi sâu vào bên trong đường hầm. Ánh sáng dần xuất hiện phía trước, chẳng mấy chốc, một không gian rộng lớn hiện ra.
"Một mỏ than bỏ hoang vẫn còn đèn hoạt động sao?"
James Moriarty nhìn thấy rất nhiều dấu chân trên nền đất. Dựa vào kích thước của những vết chân này, đối phương ắt hẳn có ít nhất năm người.
"Hans, chúng ta chia nhau ra đi. Cậu đi lối này xem có thu thập được gì không."
"Còn anh thì sao?"
"Tôi sẽ đi dọc theo đường chính."
"Nguy hiểm lắm!"
"Đừng lo lắng. Tôi sẽ tự lo được."
Nghe vậy, Hans cũng không tiện nói gì thêm. Suy nghĩ kỹ lại, nếu có một trận chiến nổ ra ở đây, người có khả năng sống sót cao nhất chính là James Moriarty.
"... Được rồi. Cẩn thận nhé, anh trai!"
"Chắc chắn rồi."
James Moriarty men theo con đường có dấu chân. Sau một lúc đi bộ men theo những ngọn đèn, cuối cùng, một bãi đất trống rộng bằng một nhà kho hiện ra.
Hàng chục người đang tập trung tại trung tâm một không gian chất đầy hộp gỗ và dụng cụ bằng thép. Tất cả bọn chúng đều mặc cảnh phục màu xanh nước biển. Trong số đó có cả viên cảnh sát mà James Moriarty mới thấy cách đây không lâu. Những người này đang tụ tập lại nói chuyện gì đó, trông tất cả đều đang rất vui vẻ.
Khi James Moriarty căng mắt nhìn, hắn có thể thấy rõ ràng hơn cảnh vật trước mắt.
...
Và hắn đã thấy. Ở trung tâm khu đất, nơi bị các cảnh sát bao vây, là bóng dáng một đứa trẻ đang nằm thoi thóp. Khi nhìn sang người đứng bên cạnh, hắn thấy một cảnh sát đang cầm chiếc dùi cui nhuộm đẫm máu.
Cảnh tượng một đứa trẻ ngã xuống, cả người đầy máu.
"Gì vậy?"
"Ngươi là ai?"
Một tên cảnh sát chợt phát hiện ra James Moriarty. Tuy nhiên, James Moriarty vẫn không rời mắt khỏi đứa trẻ đang gục ngã dưới đất.
"Arte... ."
***
Sau khi Sally biến mất, Arte lo lắng đến mức không thể tập trung làm việc. Ông chủ nhà trọ thấy thế không đành lòng, bèn bảo Arte nên nghỉ ngơi nhưng cậu bé không đồng ý.
Nhìn thấy nụ cười gượng gạo của Arte, ông chủ chỉ còn biết lắc đầu. Ông ta luôn trông chừng kỹ Arte, đề phòng thằng bé hành động liều mạng. Ông chủ trọ rất đau buồn trước sự mất tích của Sally, ông ấy cũng đã đến đồn cảnh sát báo án nhưng cho đến hiện tại vẫn chưa có tiến triển nào khả quan.
Hôm nay, vẻ mặt của Arte vẫn như thường lệ. Nhưng ông chủ trọ không ngờ thằng bé sẽ nhân lúc mình không chú ý mà lẻn ra ngoài.
Arte điên cuồng suy nghĩ xem có thể tìm kiếm em gái mất tích ở đâu.
'Nếu những vụ án bắt cóc tiếp tục xảy ra, vậy thì rất có thể vẫn còn tội phạm ở khu vực này đang cố bắt cóc những đứa trẻ khác.'
Không có gì đảm bảo rằng một vụ bắt cóc có thể xảy ra ngày hôm nay. Nhưng đối với Arte, giả thiết này là điều duy nhất cậu có thể bám víu vào.
'Nếu mình là tội phạm, mình sẽ bắt cóc một đứa trẻ ở đâu được? Một nơi mà không ai để mắt tới, một nơi mà thậm chí không ai để ý nếu có một người biến mất.'
Khu ổ chuột.
Một cái tên lóe lên trong tâm trí Arte.
Không chút do dự, Arte đi thẳng đến khu ổ chuột.
Vào đêm tối, khu ổ chuột của Delica tối đen như mực, không có ánh đèn chiếu sáng. Nhưng với một người thường xuyên đến đây như Arte thì không hề bị ảnh hưởng. Arte đến gần chỗ ở của những người ăn xin, nơi có rất nhiều trẻ em tụ tập.
'Nếu tên tội phạm thực sự nhắm vào trẻ em thì đây sẽ là nơi duy nhất.'
Arte trốn gần mấy thùng rác bị bỏ lại gần đó.
Chính lúc này, một nhóm người khả nghi cầm đèn lồng xuất hiện từ xa.
'Những người đó... .'
Arte nín thở theo dõi nhất cử nhất động của bọn chúng. Nhóm người nhìn quanh cẩn thận rồi cuối cùng bước vào chỗ ở của những người ăn xin. Ngay sau đó, nhiều tiếng đánh nhau vang lên bên trong, những đứa trẻ bất tỉnh bị cho vào bao tải rồi lôi ra ngoài.
Arte trợn mắt. Cậu ta băn khoăn không biết nên đuổi theo hay báo cảnh sát.
Trong lúc Arte mải suy nghĩ, nhóm người nhanh chóng rời khỏi khu ổ chuột, mỗi người cõng một đứa trẻ ăn xin đang ngất xỉu trên vai mình.
Arte nghiến răng đuổi theo bọn chúng.
Bọn tội phạm chất những đứa trẻ bất tỉnh lên xe tải rồi nổ máy rời đi. Arte vội vàng chạy theo và bám vào đuôi xe tải trước khi xe lăn bánh. Chiếc xe tải khởi động làm Arte suýt ngã, nhưng cậu vẫn nghiến răng, cố gắng bám vững vào thành xe.
Chiếc xe tải rời khỏi thành phố và đi về phía ngoại ô. Quang cảnh xung quanh dần trở nên vắng vẻ, yên tĩnh hơn, cuối cùng chiếc xe tải dừng lại trước một mỏ than cũ. Arte vội vàng nhảy ra khỏi xe tải và lao mình vào bụi cây gần đó.
"Cứ di chuyển nhẹ nhàng thôi."
"Hừ. Bọn chúng chỉ là những kẻ đầu đường xó chợ thôi mà."
Những kẻ bắt cóc nói chuyện với nhau và di chuyển từng người bị ngất xỉu vào trong.
Arte vô cùng lo lắng.
Cậu ta băn khoăn không biết có nên theo dõi những kẻ này vào mỏ than hay nên quay lại thành phố và gọi cảnh sát.
'Tuyệt đối không được mất kiên nhẫn. Ngay cả khi vào trong, mình cũng không thể làm gì được. Tốt hơn hết vẫn nên tìm kiếm sự giúp đỡ.'
Cậu ta không biết tình hình bên trong mỏ than như thế nào, nhưng chắc chắn bên trong không giống như khu ổ chuột, đó là hang ổ của những kẻ bắt cóc.
Arte đã nhận thức rõ ràng về tình huống trước mặt. Cậu ta phải báo cho cảnh sát ngay.
Cậu ta đã nhớ rõ địa điểm, tất cả những gì cậu phải làm là quay trở lại thành phố.
Khi Arte đang nghĩ vậy, một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi tiến đến gần mỏ than. Arte nín thở, đầu cúi thấp xuống bãi cỏ.
Nhìn thấy năm cảnh sát xuống khỏi xe, mắt Arte sáng lên.
'Là cảnh sát!'
Arte ngay lập tức chạy ra khỏi bãi cỏ.
"Thằng nhóc này là ai?"
Mấy tên cảnh sát trừng mắt nhìn Arte.
"Cảnh sát! Ở đây! Có kẻ bắt cóc ở đây!"
"Hửm?"
"Những kẻ khả nghi đã bắt cóc trẻ em trong chiếc xe tải đó... ..."
"Bọn bên trong làm gì thế? Sao lại để sót một đứa bên ngoài thế này?"
Khoảnh khắc nghe thấy lời tên cảnh sát lẩm bẩm, Arte dừng chạy về phía bọn chúng. Cậu ta nhanh chóng quay người và cố gắng bỏ chạy.
"Mày nghĩ mày có thể chạy đi đâu?"
Một tên cảnh sát có ria mép tiến đến và túm lấy lưng áo Arte.
Arte cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích.
Bốp!
Tên cảnh sát không do dự dùng dùi cui đánh vào đầu thằng bé trước mặt. Arte ngay lập tức gục xuống. Mấy tên cảnh sát trao đổi ánh mắt rồi kéo Arte vào trong mỏ than.
Arte tuy bị đánh vào đầu nhưng vẫn chưa ngất xỉu hoàn toàn. Cuối cùng, khi bãi đất rộng lớn hiện ra, tên cảnh sát ném Arte xuống.
"Hửm?"
"Ngạc nhiên thật! Nó vẫn còn tỉnh táo."
Arte khó nhọc mở mắt nhìn kẻ vừa vung dùi cui vào mình.
"Em gái... trả em gái... trả em gái lại cho tôi..."
Khi Arte nói vậy, tên cảnh sát tặc lưỡi rồi ra hiệu cho những kẻ xung quanh. Sau đó, bọn chúng đồng loạt xông tới đánh Arte.
"Đừng giết nó ngay lập tức. Nó có thể dùng làm vật thí nghiệm."
Sau trận đòn tàn nhẫn, trên người Arte lúc này đã đầy máu. Mặc dù cơ thể đầy vết bầm tím, đôi môi vỡ toác và chảy máu, nhưng ngọn lửa trong mắt Arte vẫn không hề tắt.
"... Lũ tội phạm bắt cóc. Trả lại em gái cho ta...!"
"... Thằng khốn này!"
Tên cảnh sát điên tiết vung dùi cui vào đầu Arte.
Bốp! Bốp! Bốp!
"Thằng khốn! Mày có giỏi nói nữa xem nào? Mở mắt ra!"
Bốp!
Khi cây gậy hắn đập trúng vào thái dương của Arte, cơ thể gầy gò của thằng bé đổ sụp xuống như một con búp bê bị cắt đứt dây.
"Nó chết chưa?"
"Kệ đi. Dù có chết mất vài đứa thì cũng còn khối đứa khác. Cùng lắm thì lại đi bắt thêm vài đứa."
"Đúng vậy. Ha ha ha."
"Có máu trên đồng phục của anh kìa."
Tên cảnh sát lên tiếng. Hắn còn chưa quyết định sẽ làm gì với thằng nhãi chết tiệt này. Dù sao thì sớm muộn gì nó cũng sẽ chết vì mất máu.
Bỗng...
Năm tên cảnh sát đồng loạt thấy rùng mình, tất cả bọn chúng đồng loạt quay đầu lại.
"Gì vậy?"
"Ngươi là ai?"
Lũ cảnh sát nhìn thấy một người đàn ông xuất hiện ở phía sau.
Áo choàng màu đen, găng tay trắng, tay cầm quyền trượng, đầu đội mũ quý tộc. Vẻ ngoài sắc sảo độc đáo chứng tỏ hắn ta là một người có địa vị cao.
"Arte... ."
Kẻ vừa xuất hiện này miệng lẩm bẩm trong khi nhìn đứa trẻ dưới đất. Khoảnh khắc lũ cảnh sát thấy vậy, chúng liền nhận ra người này đến vì đứa trẻ đó.
"Không cần biết làm sao ngươi có thể đến được đây, nhưng ngươi sẽ không thể rời khỏi đây được đâu."
...
James Moriarty không lên tiếng trả lời. Hắn chầm chậm đi về phía Arte đang gục trong vũng máu. Hắn quỳ trước mặt Arte và kiểm tra tình trạng thằng bé. Đôi găng tay trắng tinh trên tay hắn dính đầy máu của thằng bé.
"Giáo sư... ngài đến rồi!"
"Arte."
Arte khó nhọc mở mắt nhìn người trước mặt.
"C... c-cháu... hộc..."
"Đừng nói gì cả. Giữ sức đi."
"B-bọn họ... lũ bắt cóc..."
"Ta đã bảo nhóc im lặng mà."
"Xin lỗi... giáo sư..."
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Arte.
"C-cháu xin lỗi... v-vì không nghe lời..."
"Arte... ."
Khoảnh khắc James Moriarty chuẩn bị nói điều gì, Arte cố gắng nói ra bằng toàn bộ sức lực còn lại của mình.
"Giáo sư... x-xin hãy cứu em gái cháu."
Nói xong câu đó, mắt Arte nhắm nghiền, đầu rũ sang một bên, hơi thở của cậu bé đã hoàn toàn ngừng lại.
"Arte!!!"
James Moriarty cố gắng lay Arte nhưng thằng bé không có chút phản ứng nào. Tim của cậu bé đã ngừng đập, cơ thể đã dần lạnh đi.
James Moriarty đặt Arte xuống sàn. Nhìn gương mặt tưởng chừng như chỉ đang ngủ say trước mắt, hắn biết đôi mắt đó sẽ không bao giờ mở ra nữa, đứa trẻ tên Arte đã mãi mãi rời bỏ cõi đời này.
James Moriarty từ từ đứng dậy.
"Anh là giáo sư James Moriarty."
Tên cảnh sát có ria mép nhận ra James Moriarty, liền vuốt mép rồi cười toe toét.
"Tại sao một người như anh lại đến đây?"
...
"Chà, ta đoán là sau đêm nay, một nhân vật nổi tiếng của Vương quốc Delica sẽ hoàn toàn biến mất."
James Moriarty quay lại nhìn mấy tên cảnh sát trong im lặng.
Khi ánh nhìn của hắn lướt qua, tên cảnh sát có ria mép bất giác run lên. Trực giác mách bảo hắn có nguy hiểm.
"Các ngươi..."
"Mọi người cùng xông lên! Giết chết kẻ này!"
Những tên cảnh sát khác cũng nhận ra điều gì đó nguy hiểm, đồng loạt lao về phía James Moriarty.
Đối diện với tình huống này, James Moriarty vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, lạnh nhạt lên tiếng.
"Bất kể kẻ nào có liên quan đến vụ việc này, cho dù kẻ đó là ai, ta nhất định sẽ tiêu diệt tất cả."
Cái bóng dưới chân James Moriarty rung chuyển. Những chiếc gai nhọn nhô ra từ bóng t��i dưới mặt đất đâm xuyên qua thân thể của những tên cảnh sát đang lao về phía hắn. Không chỉ năm tên cảnh sát đó, những chiếc gai nhọn còn xuất hiện ở khắp mọi nơi, tấn công tất cả những kẻ khác đang lặng lẽ quan sát tình hình từ bên trong khu mỏ. Chỉ cần nơi nào có bóng tối xuất hiện, nơi đó liền có những ngọn giáo gai sắc nhọn nhuốm máu trồi lên, kéo theo vô số xác người nằm la liệt.
Màu đen của ma thuật hòa lẫn cùng màu đỏ của máu.
Những cái bóng phản chiếu trong ánh sáng chập chờn.
Một mỏ than đầy tiếng la hét và chết chóc.
Bản văn chương này được biên soạn và bảo hộ quyền lợi bởi truyen.free.