(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 256: Gord Himbel (1)
Khi các pháp sư chiến tranh gục ngã, tình hình khu hầm mỏ đã được định đoạt.
"Anh trai, chúng ta nên làm gì tiếp theo?"
"Việc ở đây đã xong. Bây giờ, nếu đánh sập khu mỏ này, việc khai thác kim loại quý hiếm sẽ không thể tiếp tục được nữa."
"Anh định làm gì với những kẻ ở đây?"
Hans chỉ vào những lính canh đã bị bắt giữ phía trước và hỏi.
Những lính gác vốn đã bị đánh đến mức bầm dập khắp người, nhưng khi nghe được lời Hans nói, bọn họ đều ngẩng đầu lên, cố gắng thốt ra điều gì đó với James Moriarty. Tuy nhiên, bọn chúng đều đã bị bịt kín miệng nên tất cả những gì phát ra chỉ là những tiếng rên rỉ đau đớn.
James Moriarty nhìn xuống những kẻ này với ánh mắt lạnh lùng.
"Ngay cả khi chúng ta tha mạng cho chúng, không có gì đảm bảo chúng sẽ hoàn lương khi thoát khỏi đây."
"Những kẻ xuất hiện ở đây tôi đoán chẳng có tên nào lương thiện cả đâu."
"Tôi sẽ không nhúng tay."
James Moriarty nói vậy rồi nhìn những nô lệ đang xếp hàng xung quanh mình.
"Các người là những nạn nhân trong vụ việc này, hãy giải quyết theo ý các người muốn."
James Moriarty nói xong liền quay lưng rời đi.
Vừa khuất bóng hai người, vô số tiếng súng liền vang lên dồn dập.
* * *
Vương quốc Delica đột nhiên phải hứng chịu vô số chỉ trích từ những nô lệ bị bắt giữ ở khu hầm mỏ ngày hôm đó. Nếu chỉ một hai người lên tiếng, tin đồn này có thể bị coi là trò lừa bịp. Nhưng với hàng trăm người tố cáo, đó lại là chuyện khác.
Dấu vết của sự bạo hành và làm việc quá sức hằn rõ trên cơ thể các nạn nhân, trở thành bằng chứng không thể chối cãi.
Không khí vốn đã hỗn loạn tại Vương quốc Delica nay càng trở nên sôi sục hơn bao giờ hết khi các phóng viên đồng loạt nhập cuộc đưa tin.
Chế độ nô lệ đã bị bãi bỏ từ lâu sau các cuộc chiến tranh thuộc địa gần một thế kỷ trước. Nhưng giờ đây, tin đồn về việc hàng trăm á nhân bị bắt làm nô lệ và buộc phải làm việc trong các hầm mỏ đã khiến công chúng phẫn nộ tột độ.
Để trấn an dư luận, Hoàng thất đã tuyên bố sẽ tiến hành một cuộc điều tra quy mô lớn, nhằm tìm ra sự thật và trả lại công bằng cho các nạn nhân bị bắt cóc.
Sau khi nhìn thấy tin tức được in trên trang nhất của tờ báo, James Moriarty liền gấp nó lại, đặt sang một bên. Hàng tá tờ báo khác cũng đăng tải những tiêu đề tương tự.
"Theo như anh bảo, tôi đã lan truyền thông tin này cho tất cả các tòa soạn rồi."
"Làm tốt lắm. Những kẻ chủ mưu phía sau chắc chắn sẽ không dám manh động trong thời gian tới."
Những nô lệ đã trốn thoát và đang lan truyền về sự tồn tại của khu mỏ dưới lòng đất. Lúc này, Vương quốc Delica không thể gây bất lợi gì cho họ. Ngược lại, chúng sẽ phải đảm bảo an toàn cho những người này, nhằm tránh những nghi vấn của công chúng về sự liên quan của Hoàng thất đến vụ việc.
"Anh nghĩ ai là nhân vật có khả năng liên đới nhất?"
"Khả năng cao là một nhân vật có chức vị từ Đại tướng trở lên. Tuy nhiên, một người khó lòng đủ tài lực làm những việc lớn đến vậy; chắc chắn phải có sự ủng hộ từ giới quý tộc."
Hai người nhỏ giọng trò chuyện và sắp xếp thông tin cẩn thận.
Bỗng Sheridan, người đang lặng lẽ mày mò máy móc gần đó, đột nhiên giơ cả hai tay lên, báo hiệu đã hoàn thành.
"Xong!"
Thứ Sheridan tạo ra là một chiếc bao tay. Nó được làm từ da thay vì kim loại để người đeo cảm thấy thoải mái hơn, nhưng đó không phải là điểm chính. Từ cổ tay nhô ra một bệ phóng dây có khả năng bắn ra móc.
"Đây là thiết kế theo yêu cầu của ngài, và nó đã hoàn hảo rồi nên tôi không chỉnh sửa gì thêm!"
Sheridan vừa nói vừa đưa chiếc bao tay cho James Moriarty. James Moriarty lặng lẽ nhận lấy chiếc bao tay và ngắm nghía nó với vẻ tán thưởng.
Chỉ với chút ít ý tưởng phác thảo, Sheridan đã có thể tạo ra một thành phẩm như thế này, quả thực chứng tỏ cô ấy là một thiên tài trong lĩnh vực chế tạo.
James Moriarty đeo bao tay vào, thử bắn móc lên trần nhà. Nơi họ đang ở là một nhà máy bỏ hoang. Chiếc móc lao đi, găm chặt vào khung thép phía trên trần nhà máy. Hắn thử kiểm tra độ căng bằng cách kéo sợi dây, nó đủ sức chịu đựng trọng lượng một người.
"Rất tuyệt. Tôi không ngờ cô sẽ làm ra thứ còn hoàn hảo hơn những gì tôi mong đợi."
"Tôi rất vui khi anh thích nó! Giờ tôi mệt rồi, đừng đánh thức tôi!"
Sheridan vừa dứt lời liền nằm dài ra sàn và ngủ thiếp đi. Tư thế ngủ của cô ấy trông không khác gì một chú mèo.
Hans nhìn Sheridan với ánh mắt khó chịu.
"Đúng là một người lùn kỳ lạ. Sao cô ta cứ bám theo chúng ta mãi thế?"
"Cậu lại bảo cô ấy kỳ lạ trong khi bản thân cậu có thể biến hình ư?"
"Này anh trai, ��ó là thể chất, thể chất mà, anh hiểu chứ? Hai thứ đó hoàn toàn khác biệt."
"Thôi được rồi."
"Được rồi, không nói về chuyện đó nữa. Vậy, mục tiêu tiếp theo của chúng ta là gì?"
James Moriarty mở một tờ báo khác. Bên cạnh tin tức về vụ bắt cóc nô lệ, có một tin khác cũng không kém phần giật gân. Đó là tin tức về việc thám tử Casey Selmore vạch trần tội ác của James Moriarty.
Hans lướt qua tin tức, rồi buồn bã lên tiếng.
"... Anh ổn chứ? Hiện giờ anh là tội phạm bị truy nã đấy."
"Không sao. Tôi đã lường trước được chuyện này rồi."
Hans nhặt một tờ báo lên rồi đọc bài báo viết trong đó.
[Một tên tội phạm hung ác. Mặt tối của James Moriarty.]
Cậu ta lập tức vò nát tờ báo, quăng xuống sàn.
"Chết tiệt! Chuyện này thật bất công!"
"Bình tĩnh đi Hans."
"Nghĩ thử xem. Bọn chúng bắt cóc trẻ em làm vật thí nghiệm sống, đồng thời giam cầm cả á nhân làm nô lệ trong hầm mỏ. Những kẻ khốn kiếp đó mới là thủ phạm, cớ sao anh lại phải chịu tội thay chúng?"
Chính James Moriarty mới là người giải cứu những ngư���i bị bắt làm nô lệ và phá hủy phòng thí nghiệm người máy. Tuy nhiên, những tin đồn lan truyền rộng rãi về James Moriarty lại hoàn toàn trái ngược sự thật.
"Anh không làm gì sai cả."
"Hãy xem đó là sự trừng phạt dành cho tôi vì đã không bảo vệ được học trò của mình."
"Anh..."
"Cần có một con tốt thí đứng ra nhận tội. Chỉ như vậy, những kẻ chủ mưu thực sự mới thả lỏng cảnh giác, và đó mới là thời điểm thích hợp để xử lý bọn chúng."
"..."
"Anh định hy sinh danh tiếng của bản thân để tóm gọn bọn chúng à?"
"... Cứ coi là thế đi."
* * *
Đêm đã về khuya. Trong văn phòng trưởng khoa Đại học Ordo, ánh đèn vẫn còn sáng. Gord Himbel dụi đôi mắt mờ đục của mình sau khi đọc tờ báo.
Dạo gần đây có rất nhiều chuyện ồn ào, nhưng hầu hết chẳng liên quan gì đến ông ta. Ông tin rằng rồi những tin đồn ấy cũng sẽ sớm lắng xuống theo thời gian.
Cạch!
Đột nhiên, cánh cửa kính phòng trưởng khoa bật mở. Bên ngoài trời không hề mưa, nhưng một trận gió lớn đột ngột ùa vào, thổi bay tứ tung đống giấy tờ trên bàn làm việc.
Gord Himbel nhíu mày nhìn về phía bên ngoài. Có ai đó đang đứng ngay trên khung cửa sổ mở toang.
"Ai đó?"
Ông ta hỏi với giọng run run.
Người đứng bên ngoài cửa sổ bị bao phủ bởi một bóng tối, khiến người khác nhìn vào không thể xác định được thân phận. Tất cả những gì có thể nhận diện được chỉ là chiếc mặt nạ hình con quạ và chiếc áo choàng đen.
Một ánh sáng đỏ mờ nhạt phát ra từ bên trong chiếc mặt nạ quạ.
"Ngài trưởng khoa Gord Himbel."
Đôi mắt Gord Himbel ánh lên vẻ kinh ngạc khi nhận ra giọng nói quen thuộc.
"Giọng nói này... Giáo sư James Moriarty?"
Gord Himbel không tài nào hiểu nổi tại sao James Moriarty lại xuất hiện ở đây vào lúc này.
Tại sao một kẻ đã trở thành tội phạm bị truy nã lại đến tìm ông ta?
Gord Himbel run rẩy hít một hơi thật sâu, rồi nhìn về phía đối phương bằng ánh mắt bình tĩnh hơn.
"Cậu đến đây làm gì?"
James Moriarty chậm rãi bước xuống từ khung cửa sổ tiến vào bên trong văn phòng. Hắn thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó.
Gord Himbel nuốt nước bọt.
"Những tin tức trên báo về cậu..."
"Ông tin những điều đó sao, Trưởng khoa?"
Gord Himbel thoáng chốc không biết phải đáp lời ra sao. Sau đó, ông lập tức lấy lại tinh thần, lắc đầu.
"Ta không chắc. Những ấn tượng về cậu từ trước đến nay thật sự..."
"Ngài có ấn tượng gì về tôi?"
"Cậu thực sự là một giáo sư tuyệt vời và cũng là một học giả xuất sắc. Bất cứ ai ở Đại học Ordo cũng sẽ đồng tình với ta về điều đó."
Nhưng rồi đột nhiên báo chí đồng loạt lên tiếng bảo James Moriarty là tội phạm. Gord Himbel cảm thấy vô cùng khó hiểu.
"Ngài có vẻ khá bối rối phải không?"
"Thành thật mà nói thì đúng là vậy. Nhưng cậu vẫn chưa nói cho ta biết lý do cậu xuất hiện ở đây."
"Trưởng khoa là người đã giúp tôi vào Đại học Ordo."
"Khi đó ta không hề hay biết cậu lại là loại người như vậy."
"Đó không phải lỗi của ngài. Vấn đề nằm ở tôi."
Gord Himbel nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt cảnh giác, tự hỏi người này sẽ nói gì tiếp theo.
"Ngài Gord Himbel, chúng ta thỏa thuận nhé? Ngài có thể hỏi tôi những điều ngài thắc mắc, và tôi cũng sẽ hỏi ngài vài chuyện. Tiền đề là chúng ta hãy thành thật với nhau."
"... Ý cậu là gì?"
"Ngài cứ xem đây như một trò chơi hỏi đáp giữa hai chúng ta."
James Moriarty đan ngón tay vào nhau, ngồi trên ghế sofa, bình thản nhìn về phía Gord Himbel.
Sau một hồi suy nghĩ, Gord Himbel hít một hơi thật sâu rồi đặt câu hỏi.
"Được rồi. Vậy thì, tại sao chuyện này lại xảy ra? Cậu liên quan gì đến vụ án này?"
"Đó là một sự cố đáng tiếc."
"Xin hãy giải thích chi tiết hơn."
"Tôi đã phát hiện ra một phòng thí nghiệm bất hợp pháp. Những kẻ ở đó bắt cóc trẻ em và cố gắng đánh cắp linh hồn của chúng."
Gord Himbel trợn tròn mắt khi nghe tin tức gây sốc này.
"Ôi chúa ơi! Chuyện đó là thật sao?"
"Tôi đã tận mắt chứng kiến chuyện đó, và cuối cùng thì bị buộc tội như thế này đây."
Gord Himbel im lặng, như thể đang tự hỏi có nên tin vào những gì đối phương vừa nói hay không.
"Trưởng khoa, giờ đến lượt tôi đặt câu hỏi."
"... Được rồi. Cậu muốn hỏi chuyện gì?"
James Moriarty nhìn chằm chằm Gord Himbel qua lớp mặt nạ quạ đen.
"Trưởng khoa, tại sao ngài lại làm vậy?"
Nội dung này được truyen.free dày công biên tập, kính mong quý độc giả không sao chép khi chưa có sự đồng ý.