(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 258: Hắc ám ở Dartans (1)
James Moriarty và Hans đã đặt chân đến thành phố Dartans.
"Chúng ta hãy nghỉ ngơi ở đây một lúc."
Hans đang xách theo một chiếc vali lớn, vừa nghe James Moriarty nói vậy liền mừng rỡ đặt nó xuống đất.
"Á!"
Một tiếng hét vang lên từ bên trong vali, ngay sau đó nắp vali mở toang và một bé gái chui ra.
"Này! Cậu cố tình làm thế hả?"
Đó là một người lùn với làn da nâu đồng săn chắc và mái tóc trắng dài đến thắt lưng được tết thành hai bím. Sheridan trừng mắt nhìn Hans.
Hans quay mặt đi, chẳng thèm bận tâm.
"Cô có biết tôi phải vất vả như thế nào mới có thể vác theo thứ nặng như cô không?"
"Tôi nặng? Có mà do cậu yếu thì có."
"Cô nghĩ rằng cô là thứ duy nhất trong túi hả?"
"Cậu nói thử câu nữa xem?"
"Đừng tưởng tôi không dám!"
James Moriarty thở dài khi nhìn hai người cãi nhau. Nếu hắn không can thiệp, e rằng trận cãi vã này sẽ chẳng bao giờ kết thúc.
"Được rồi. Hai người dừng lại đi. Hiện tại không phải lúc cãi nhau."
"Không phải đâu quý ngài. Chúng tôi chỉ đang củng cố tình đồng đội thôi."
"Đúng vậy, anh trai. Anh thấy tôi có thân thiết gì với cô ta đâu chứ? Ối! Cô làm gì thế hả?"
"Cậu nói linh tinh cái gì thế?"
Bím tóc của Sheridan giận dữ khẽ rung rinh, cô vừa hét lớn vừa bám lấy tay Hans ra sức cắn.
James Moriarty xoa xoa trán, kìm nén cơn đau đầu rồi đánh vào sau gáy Hans vì trêu chọc Sheridan.
"Việc quan trọng lúc này là phải tìm ra nhà máy ẩn giấu ở đây."
"Đúng vậy, nhưng anh đã có manh mối nào chưa?"
"Bọn chúng chế tạo thuốc súng thì chắc chắn phải có dấu vết gì đó để lại."
Đúng lúc này, Sheridan liền giơ tay ra hiệu cho hai người đang sốt ruột.
"Chờ chút! Nếu là thuốc súng thì tôi nghĩ tôi có cách."
Ánh mắt của James Moriarty và Hans đồng loạt hướng về Sheridan.
* * *
Tốc độ tìm kiếm của Sheridan thật sự đáng kinh ngạc.
"Mùi thuốc súng phát ra từ đây. Đây là một loại thuốc súng trắng hiếm có. Nó gần như không mùi, nhưng vẫn không thể át đi mùi bột thuốc đặc trưng được."
"Mùi đó như thế nào vậy?"
Hans hoang mang hỏi.
"Tôi không biết diễn tả như thế nào. Chỉ biết là tôi có thể nhận ra mùi hương đó thôi. Phía này."
Sheridan chỉ tay về phía con hẻm dẫn vào một nhà máy.
Có thứ gì đó giống như bột màu trắng rơi vãi trên mặt đất, Sheridan chạm vào thứ bột này rồi thổi nhẹ.
"Đây là hỗn hợp bột Magie với Kali. Thành phần chính trong chế tạo thuốc súng."
"Thật sao?"
"Thông thường các nhà máy không sử dụng thuốc súng. Chắc chắn thứ này là vật tư quân sự. Nếu sử dụng nó ở một nơi như thế này thì khả năng cao chính là nơi chúng ta đang tìm kiếm. Thuốc súng trắng không hề phổ biến và rất khó xử lý."
Khi được đụng đến lĩnh vực chuyên môn của mình, lời nói của Sheridan tuôn ra như suối, Hans ở bên cạnh nghe chẳng hiểu một lời nào, chỉ biết ôm đầu tỏ vẻ đầu hàng.
James Moriarty lên tiếng.
"Sheridan nói đúng, có vẻ như có điều gì đó đáng ngờ đang xảy ra tại nhà máy đó. Chúng ta cần qua đó xác nhận."
"Anh trai, nếu thực sự là nơi đó thì anh định làm gì?"
"Không phải quá rõ ràng rồi sao?"
James Moriarty trả lời như thể đó là điều đương nhiên.
"Tôi sẽ cho nổ tung tất cả."
"Tuyệt! Tôi thích chủ ý này!"
Khi Sheridan nói xong, cô liền lấy ra một quả bom nhỏ từ trong túi và giơ nó lên.
"Hãy bắt đầu ngay bây giờ!"
"Cô chế tạo thứ đó lúc nào vậy?"
"Bên trong vali không có việc gì làm nên tôi mới tranh thủ thời gian."
"Cái gì?"
Hans lẩm bẩm với vẻ hoài nghi.
Ai lại có thể chế tạo một quả bom trong một chiếc vali chật chội thậm chí còn không có đủ ánh sáng chứ? Từ từ, cô ta không sợ lỡ tay cho nổ tung cả bọn họ à?
Mồ hôi lạnh toát ra trên lưng Hans.
"Đợi một chút. Chúng ta không biết bên trong có bao nhiêu người. Tôi sẽ đi kiểm tra trước."
Buaaang!
Khi Hans định nói gì đó, cả ba người bất chợt khựng lại khi tiếng động cơ vang lên từ xa. James Moriarty, Hans và Sheridan nhanh chóng trốn sâu vào trong con hẻm.
"Anh trai, chiếc xe đó..."
"Tôi biết. Là xe chuyên dụng của quân đội."
"Các xe xung quanh có lẽ là xe hộ tống. Nhìn đội hình như thế này, người bên trong chắc hẳn có thân phận không tầm thường."
"Ừ. Chúng ta tìm đúng chỗ rồi."
Đôi mắt Sheridan mở to khi thấy Hans và James Moriarty ăn ý với nhau như vậy.
Cùng lúc này, chiếc xe từ xa lăn bánh đến dừng lại, người bên trong đồng loạt bước ra. Nhìn tác phong của bọn họ, không còn nghi ngờ gì nữa, những kẻ này chắc chắn là quân nhân.
Trong số đó, có một người đặc biệt nổi bật. Đó là một ông già mập mạp với mái tóc trắng.
"Là ông ta... ..."
Đôi mắt Hans sáng lên khi nhìn thấy đối phương.
"Cậu biết người đó à?"
"Kẻ đó là Trung tướng Ghetto Davinho. Hắn ta khét tiếng lắm."
Hans ngay lập tức giải thích thêm cho hai người bên cạnh.
"Trung tướng Ghetto Davinho là con trai thứ ba trong một gia đình quý tộc, nhưng vì không có quyền kế thừa nên đã phục vụ cho quân đội. Kẻ đó tai tiếng lắm."
"Hửm?"
"Một kẻ ủng hộ chủ nghĩa đế quốc và chủ trương chiến tranh. Hắn ta tin rằng chiến tranh là lẽ phải mặc dù hắn ta chưa bao giờ trực tiếp chiến đấu trên chiến trường."
"Thật nực cười khi một kẻ như thế lại leo lên được chức vị cao như vậy!"
"Cũng không quá khó đoán. Dù sao thì hắn ta cũng có hậu thuẫn rất vững chắc. Một nguyên nhân khác nằm ở nội bộ Vương quốc Delica."
Trung tướng Ghetto chậm rãi bước vào bên trong nhà máy cùng với đoàn binh lính hộ tống. Một số binh sĩ đứng canh gác bên ngoài nhà máy và giám sát chặt chẽ khu vực bên ngoài.
"... Không dễ đột nhập đâu anh trai. Anh định làm gì?"
"Tôi đang nghĩ cách."
An ninh được thắt chặt đến mức dường như rất khó để đột nhập. Điều đáng lo ngại nhất là các sĩ quan đeo kiếm ở thắt lưng. Những kẻ này là những hiệp sĩ trực thuộc quân đội.
Chắc chắn bên trong nhà máy còn có pháp sư toạ trấn. Bom của Sheridan e rằng sẽ vô dụng.
"Gần như không thể vượt qua hàng rào an ninh chặt chẽ này để cho nổ tung nhà máy."
Hans lắc đầu nhận xét.
Cậu ta đang tự hỏi liệu bọn họ có nên nhắm vào nhân vật chủ chốt là Trung tướng Ghetto kia không, nhưng ngay cả ý tưởng đó cũng không khả thi.
"Tại sao cậu lại nghĩ điều đó là không thể?"
James Moriarty đột nhiên lên tiếng.
"Anh định làm cách nào?"
"Chúng ta không cần thiết phải vào bên trong đặt thuốc nổ."
"Làm sao anh làm nổ tung cả cái nhà máy này từ bên ngoài được?"
"Chỉ cần kích nổ toàn bộ số thuốc súng được chế tạo bên trong là xong, không phải sao?"
[Tĩnh Hoả] không có tác dụng với loại thuốc súng đặc chế. Vậy thì bọn họ chỉ cần kích nổ toàn bộ số thuốc súng chế tạo bên trong là xong.
"Đợi chút! Đừng bảo là anh định...."
"Đúng rồi đấy! Hans, việc của cậu là lẻn vào bên trong và xác định cho tôi vị trí bọn chúng cất giữ thuốc súng."
"Cái đó... ..."
"Có thể không?"
"... ... Tôi sẽ thử."
Suy nghĩ một lúc, Hans giơ tay lên, nhắm mắt lại và cố gắng giao tiếp với lũ chuột trong thành phố.
"Hans."
"Chờ chút."
"... ..."
Sau một lúc lâu, Hans mở mắt ra và nhìn James Moriarty. Đôi mắt cậu ta run lên vì lo lắng.
"... ... Thực sự phải làm thế sao?"
"Cậu đích thân làm thì sẽ tốt hơn."
James Moriarty vừa nói vừa đưa cho Hans một thứ. Hans nhận lấy đồ vật đó với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Đó là những chiếc răng cửa sắc nhọn của chuột.
Hans nhìn vào mảnh răng trên tay, nhăn mặt và thở dài như thể thế giới sắp sụp đổ.
"Thôi thôi, coi như tôi xui xẻo."
Hans nhắm mắt lại và cắm mảnh răng vào tay. Tác dụng xuất hiện ngay lập tức. Lông bắt đầu mọc trên cơ thể Hans, chẳng bao lâu sau cậu ta trở thành nửa người nửa thú, với cái đầu chuột gớm ghiếc.
"... ...."
Hans cau mày bất mãn.
James Moriarty khoanh tay im lặng đứng bên cạnh, còn Sheridan thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
"Gớm chết đi được!"
"... ... Đây là lý do tại sao tôi không thích làm như thế này!"
Răng sói thì còn được, nhưng chuột thì đúng là......
Hans dù cằn nhằn nhưng vẫn không quên nhiệm vụ của mình.
Cậu ta cố gắng liên lạc lại, lần này lũ chuột đã bắt đầu xuất hiện từng con một từ những kẽ hở của cống rãnh. Khả năng giao tiếp của Hans với động vật tăng lên đáng kể khi cậu ta biến hình.
"Đi."
Kẹt!
Ngay khi Hans lên tiếng, đàn chuột chia nhau tỏa đi về phía nhà máy.
Những lính canh cũng biết khu vực xung quanh vốn dĩ khá bẩn thỉu nên khi nhìn thấy chuột cũng không phản ứng gì nhiều. Những con chuột xâm nhập vào bên trong nhà máy đi lại khắp nơi và liên tục chuyển thông tin cho Hans.
Cuối cùng, Hans mở mắt sau khi phát hiện ra một địa điểm được canh gác nghiêm ngặt ở sâu bên trong nhà máy.
"Anh trai, tìm thấy rồi."
"Nó ở đâu?"
"Có một nhà kho ở trung tâm. Có các pháp sư canh gác chặt chẽ khu vực này."
"Đúng chỗ rồi."
James Moriarty nhìn kỹ vào nhà máy ở phía xa.
"Ước chừng cách chúng ta bao xa?"
"Khoảng ba trăm bước chân."
James Moriarty bắt đầu ước tính diện tích, chiều rộng và chiều dài của nhà máy để xác định vị trí của nhà kho ở trung tâm.
"Cậu chắc chắn là ở trung tâm chứ?"
"Tôi chắc chắn."
"Được. Cậu cho lũ chuột quay về đi."
Hans ngay lập tức làm theo lời James Moriarty. Những con chuột nhận được mệnh lệnh liền đồng loạt ùn ùn lao ra khỏi nhà máy.
James Moriarty sau khi xác nhận lũ chuột đã rút đi hết liền bắt đầu vận sức mạnh ma thuật.
'Thiết lập tọa độ. Chỉ định hoàn tất.'
Đây chính là Kỹ thuật chỉ định toạ độ.
Ngay lúc Hans định hỏi mọi chuyện sao rồi, nhà máy phía trước chợt nổ tung.
Truyen.free giữ mọi quyền đối với nội dung được dịch thuật này, không được phép phát tán khi chưa có sự đồng ý.