(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 276: Chủ nhân Hoàng cung (1)
"Sư phụ, người làm gì ở đây vậy?"
Khi Aidan lên tiếng hỏi, những người xung quanh đều ồ lên kinh ngạc.
"Sư phụ?"
"Vị đó là sư phụ của Aidan sao?"
Aidan cảm thấy mình cần phải giải thích cho những người bạn.
"Ừm, đây là sư phụ đã dạy mình [Kháng ma pháp]... ... ."
Đúng lúc Aidan còn đang lúng túng chưa biết giải thích ra sao, người phụ nữ bên cạnh đã bước t��i và cất tiếng.
"Ta nghĩ câu chuyện này sẽ khá dài. Chúng ta có nên chuyển sang một nơi yên tĩnh hơn không?"
Aidan và mọi người gật đầu đồng tình, rồi cùng tìm vài chiếc ghế yên tĩnh gần đó để ngồi xuống.
Người đầu tiên lên tiếng là người phụ nữ.
"Xin chào mọi người. Rất vui khi được gặp các bạn. Tên của ta là Mandelina. Như Aidan cũng vừa giới thiệu rồi, ta chính là sư phụ của thằng bé."
Mandelina nhìn cậu học trò giờ đã trưởng thành với vẻ ngạc nhiên, rồi vui vẻ choàng tay qua vai Aidan. Tracy hơi nhướng mày trước cảnh tượng ấy.
"Ahaha. Nhìn thằng nhóc này mà xem. Aidan, nhóc đã cao hơn rất nhiều so với lần cuối cùng ta gặp con đấy."
Nhìn cảnh tượng này, chẳng ai nghĩ họ là thầy trò. Trông hai người giống những người bạn đã quen biết từ lâu hơn.
Mandelina sau đó mới để ý đến Tracy đứng cạnh, cô ta cất tiếng hỏi.
"Ồ, cô bé tên là gì?"
"... ... Tên tôi là Tracy Friad."
"Ha ha, ta biết cô bé đang nghĩ gì rồi. Đừng lo về thằng bé Aidan."
"Hả?"
"Ái chà, Aidan, không ngờ nha. Sao một đứa khù khờ như con lại quen được một cô gái xinh đẹp thế này? Có phải là bạn gái không?"
"C-cái đó...!"
Mặt Tracy ngay lập tức đỏ bừng, lắp bắp không nói nên lời.
"Ôi chao! Đúng là một cô bé dễ thương. Này, Aidan! Con không định giải thích sao?"
Lúc này Aidan đang cố thoát khỏi bàn tay "ma trảo" của sư phụ.
"Sư phụ, mau bỏ tay ra khỏi đầu con. Sư phụ vẫn chưa nói tại sao người lại xuất hiện ở đây mà? Chẳng phải người vẫn luôn thích đi đây đi đó sao?"
"Trước đây thì đúng là vậy, nhưng giờ thì không. Hiện tại, ta đang có việc cần làm ở đây."
"... ... Dạ?"
"Sao con có vẻ ngạc nhiên thế? Bộ ta trông giống người lười lắm sao?"
Aidan vốn định gật đầu đồng ý, nhưng rồi cậu chợt nghĩ lại. Việc cần đến khả năng của sư phụ cậu e rằng không hề tầm thường.
"Việc gì mà có thể khiến người phải đến tận đây vậy?"
"Bí mật. Nhóc con, ta không thể nói cho con biết."
"......Vậy cũng tốt."
"Biểu cảm đó là có ý gì vậy?"
"Ít ra thì con cũng không cần lo lắng người có thể đang chết đói ở xó xỉnh nào đó."
"Hả?"
"Sư phụ quên lần đầu con gặp sư phụ sao?"
"Ờ! Cái đó... ... ."
Mandelina đổ mồ hôi lạnh. Có lẽ cô ta đang nhớ lại một chuyện gì đó xấu hổ trong quá khứ nên vội né tránh ánh mắt của Aidan.
"Chuyện gì đã xảy ra khi hai người gặp nhau vậy?"
Tracy bên cạnh tò mò hỏi, Aidan mỉm cười trả lời.
"Không có gì. Lần đầu tiên mình gặp sư phụ, lúc đó người có vẻ như sắp chết đói. Mình đã đưa cho sư phụ mẩu bánh mì còn lại của mình. Thế là sư phụ liền đồng ý dạy mình ma pháp."
"... ... ."
Tracy khó tin nhìn sang Mandelina. Đó là một câu chuyện ngớ ngẩn đến nỗi ngay cả Iona, người hiếm khi thể hiện cảm xúc, cũng phải lên tiếng cảm thán.
"Cậu được dạy loại phép thuật độc đáo đó chỉ vì một miếng bánh mì ư? Chuyện nực cười gì thế này?"
"Hì hì. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên đâu. Thật ra ta đúng là đã nói sẽ dạy Aidan, nhưng việc học được ma pháp đó hoàn toàn là do bản lĩnh của thằng bé."
Mandelina dường như đã lấy lại tinh thần sau cơn xấu hổ, cô ta ngay lập tức lên tiếng thanh minh cho cậu học trò.
"Thật sao?"
"[Kháng ma pháp] không phải là thứ có thể dễ dàng học được nếu có người khác dạy. Nó cần rất nhiều điều kiện."
"Nhưng Aidan đã học được."
"... ... Đúng vậy."
Mandelina mỉm cười nhún vai.
"Ai có thể ngờ rằng cậu bé nhà quê ngây thơ đã cho ta một miếng bánh mì lại là người có khả năng kế thừa kỹ năng ma pháp của ta cơ chứ?"
Sau đó, Mandelina chợt nhớ ra điều gì đó.
"Ồ, tiếc thật. Hiện tại ta phải đi mất rồi."
"Ơ, sư phụ, người phải đi thật sao?"
"Không phải ta đã nói rồi sao? Ta đến đây để làm vài việc."
"Vâng."
"Đừng buồn, Aidan. Nếu có duyên, chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại."
Mandelina mỉm cười định rời đi. Nhưng rồi cô ta chợt quay đầu lại.
"À quên, Aidan."
"... ... Vâng?"
"Nếu có thể, đừng tiếp xúc quá thân thiết với cố vấn của con."
"Dạ? Tại sao thế, sư phụ?"
"Chỉ là một lời khuyên vậy thôi! Chào mấy đứa nhé!"
Mandelina nhanh chóng rời đi mà không giải thích gì thêm, bỏ lại Aidan và nhóm bạn với đầu óc quay cuồng bởi vô vàn câu hỏi.
Sau khi bỏ đi một đoạn khá xa, Mandelina di chuyển đến một nơi vắng vẻ. Sau khi cẩn thận quan sát xung quanh một lúc, cô ta lập tức lấy ra một vật liên lạc từ trong túi.
"Công chúa, là thần. Thần sẽ trở lại lâu đài sau khi hoàn thành nhiệm vụ."
Giọng Mandelina lúc này vô cùng lạnh lùng, hoàn toàn trái ngược với khi nói chuyện cùng Aidan và nhóm bạn.
* * *
Rudger tiếp tục đi dạo khắp cung điện hoàng gia, theo lời giới thiệu của người hướng dẫn. Nhưng chuyến đi yên bình của hắn đã bị gián đoạn trong chốc lát bởi một vị khách lạ.
"Rất vui được gặp mọi người. Tôi là Pacius, một trong những Hiệp sĩ Vệ binh Hoàng gia."
Đó là một người đàn ông tóc vàng, mặc đồng phục Hiệp sĩ Hoàng gia gọn gàng, với tư thế ngay thẳng và cử chỉ lịch thiệp. Người này có mái tóc vàng nhạt dài chấm vai được buộc gọn gàng sau gáy, rất hợp với nụ cười trên khuôn mặt anh ta.
Một số giáo sư nhận ra cái tên Pacius thì thầm với nhau.
"Tại sao một Vệ binh Hoàng gia lại ở đây?"
Vệ binh Hoàng gia là danh hiệu được trao cho những Hiệp sĩ xuất sắc nhất trong hoàng cung, những ngư��i chỉ tồn tại để bảo vệ các nhân vật quan trọng của hoàng thất.
Pacius mỉm cười với các giáo sư đã nhận ra mình, rồi từ từ đi về phía Rudger. Rudger nheo mắt cảnh giác.
"Xin chào Giáo sư."
Pacius đứng trước Rudger mỉm cười chào hắn.
"Xin hỏi ngài có phải là Giáo sư Rudger Chelici?"
"Vâng. Đúng là tôi. Tôi có thể giúp gì cho Ngài Hiệp sĩ đây?"
Pacius gật đầu, nụ cười trên môi không giảm.
"Giáo sư Rudger Chelici. Nếu anh không phiền, liệu anh có thể dành chút thời gian đi cùng tôi được không?"
Đó là một yêu cầu cá nhân từ Vệ binh Hoàng gia Pacius. Các giáo sư xung quanh rất ngạc nhiên khi nghe thấy lời đề nghị đó. Họ không thể tin nổi một Vệ binh Hoàng gia lại đích thân mời giáo sư của Theon vì việc riêng. Tuy nhiên, khi nhân vật nhận được lời mời là Giáo sư Rudger Chelici, mọi người lại không còn quá nhiều thắc mắc.
"Rất xin lỗi, nhưng với tư cách là giáo sư chủ nhiệm, tôi hiện tại không thể... ... ."
Khi Rudger định từ chối, Pacius liền hạ giọng đủ để chỉ mình hắn nghe thấy.
"Có người muốn gặp ngài, Giáo sư."
"... ... ."
Pacius nói xong liền ra hiệu cho Rudger một ánh mắt đầy ẩn ý. Đến lúc này thì không khó để đoán ra người muốn gặp Rudger là ai. Người có thể phái một Vệ binh Hoàng gia đến truyền lời mời ngay trong cung điện này không có mấy. Trong tình huống này, Rudger chỉ có thể nghĩ ra một người có thể làm như vậy.
Rudger trở nên cảnh giác. Việc 'người đó' cử người đến như thế này mục đích chắc chắn không đơn giản.
Chẳng lẽ thân phận của hắn đã bị lộ?
Dù chưa thể kết luận ngay, nhưng nếu tình hình đã đến mức này thì Rudger khó có thể từ chối.
"Được rồi. Xin mời dẫn đường."
"Xin vui lòng theo tôi."
Pacius ngay lập tức đi trước dẫn đường cho Rudger, cứ như thể đã biết chắc hắn sẽ không từ chối. Nhìn bóng lưng hai người rời đi, các giáo sư khác đứng tại chỗ chợt không biết nên làm gì tiếp.
Khi Rudger rời khỏi Hành Lang Kính của Cung điện Hoàng gia và đi theo con đường do Pacius dẫn, một khu vườn nhỏ nhanh chóng hiện ra trước mắt hắn. Những đài phun nước tuyệt đẹp cùng muôn vàn loài hoa rực rỡ khoe sắc khắp nơi. Nơi đây có rất nhiều cây cảnh cao lớn, hùng vĩ, được cắt tỉa, chăm sóc cẩn thận. Tiếng chim hót líu lo cùng mùi hương thoang thoảng làm hắn thấy dễ chịu.
"Tôi đã nghe rất nhiều tin tức về ngài, Giáo sư Rudger Chelici."
Pacius đi trước lên tiếng, phá tan bầu không khí im ắng giữa hai người.
"Nghe nói Giáo sư đã thể hiện khá nhiều ma pháp mới lạ ở Theon. Tôi còn nghe nói gần đây nhất, nghiên cứu của Giáo sư đã tạo ra một sự chấn động không nhỏ tại Hội trường Arcane."
"Cũng chẳng có gì đặc biệt."
"Haha. Chẳng mấy ai trên đời có thể làm được như anh đâu, Giáo sư Rudger Chelici. Nếu có người khác nghe được điều anh vừa nói, chắc chắn họ sẽ tức giận lắm đấy."
"Tôi không quan tâm đến những chuyện như vậy."
"Ồ! Anh nghiêm túc?"
Đôi mắt của Pacius sáng lên trước lời nói của Rudger.
"Có lẽ tôi đã hiểu lý do vì sao Công chúa lại muốn gặp anh rồi."
Khi hai người đi ngang qua những hàng cây cảnh cao lớn, một khoảng đất trống nhỏ hiện ra. Đó là một đình viện nhỏ bằng đá cẩm thạch trắng tinh, đứng sừng sững giữa kho��ng đất trống, trông giống như một đài quan sát hướng ra khu vườn phía trước.
Có một người đã đợi sẵn ở đó.
Toàn bộ bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.