(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 284: Lựa chọn (1)
Quay ngược thời gian về một giờ trước đó. Aidan tình cờ bắt gặp Leo tại căn nhà của quân tình báo. Cả hai im lặng đối mặt một hồi lâu, không ai mở lời trước.
Cuối cùng, Aidan lên tiếng, giọng đầy lo lắng.
"Cậu không sao chứ?"
Leo im lặng, không rõ ý đồ đằng sau câu hỏi của Aidan. Bỗng dưng, một cảm giác tức giận trỗi dậy, khiến cậu ta sẵng giọng.
"Giờ cậu hỏi vậy là có ý gì? Không phải cậu đã thấy tất cả rồi sao?"
"Leo..."
"Đúng vậy. Tôi chính là người của Quân Giải phóng. Cậu còn gì thắc mắc nữa không?"
Đến nước này, Leo chẳng còn gì để giấu giếm, cậu ta nói trong tuyệt vọng.
"Chúng tôi sắp tấn công các người. Phải. Kẻ mà cậu vẫn luôn coi là bạn, thực chất lại là một tên dối trá, một phần tử khủng bố."
"Leo!"
"Đừng gọi tôi bằng cái tên đó!"
Leo gào lên. Một người vốn luôn lý trí như cậu ta, nay lại bị đẩy vào đường cùng, hoàn toàn mất bình tĩnh, không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình.
"Sao cậu lại nhìn tôi như thể đang lo lắng vậy chứ? Lẽ ra, giờ cậu phải chạy ra ngoài tố cáo tôi mới phải. Đầu óc cậu bị làm sao vậy hả, Aidan?"
Giọng Leo buồn bã, như trút hết mọi oán giận chất chứa bấy lâu nay.
"Tôi đã lừa dối cậu, cả Tracy và Iona nữa! Toàn bộ mọi người! Vậy mà các cậu vẫn xem tôi là bạn!"
Leo hy vọng Aidan sẽ lạnh lùng mắng chửi mình. Cậu ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nếu đối phương làm vậy. Nhưng Aidan chỉ im lặng lắng nghe. Chính hành động đó lại khiến trái tim Leo tan nát.
Ha ha.
Sau khi đã trút hết cơn giận kìm nén bấy lâu, Leo thở hổn hển. Giờ đây, cậu ta thậm chí còn không còn chút sức lực nào để làm bất cứ điều gì.
"Mọi chuyện, cuối cùng cũng kết thúc rồi."
"Không. Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc."
Leo nhìn chằm chằm Aidan, như thể đang tự hỏi tên ngốc này rốt cuộc đang nói về điều gì.
"Leo, vẫn chưa muộn đâu."
"Cậu đang lảm nhảm gì vậy?"
"Mình xin lỗi vì đã nghe lén. Mình không biết cậu đã phải chịu đựng nhiều đến thế vì gia đình."
"Thì sao chứ? Mọi chuyện giờ đã không thể cứu vãn được nữa rồi."
"Không, chưa muộn. Vụ tấn công vẫn chưa xảy ra. Cậu có thông tin để ngăn chặn nó, đúng không?"
Leo nhìn thẳng vào Aidan. Ánh mắt cậu ta không hề dao động, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Leo.
"Cậu..."
"Chúng ta cần đi báo cho giáo sư."
"Cho ai cơ chứ? Cậu nghĩ ai sẽ tin hai đứa học sinh như chúng ta?"
"Giáo sư Rudger."
Leo im lặng, vẻ mặt đột nhiên nhăn nhó.
"Giáo sư sẽ không tin chúng ta đâu."
"Tại sao cậu lại nghĩ vậy?"
"Với tính cách của giáo sư, có khi thầy còn phạt chúng ta một trận đấy!"
"Không. Tin mình đi, Giáo sư Rudger sẽ không làm vậy đâu."
"Làm sao cậu chắc chắn được?"
"Còn ai ngoài Giáo sư Rudger sẽ chịu lắng nghe chúng ta lúc này chứ?"
Leo nhất thời không biết nên nói gì.
"Leo, cậu phải đưa ra quyết định."
"Quá muộn rồi."
"Không, vẫn chưa quá muộn. Chúng ta có thể thử. Mình sẽ giúp cậu."
"Cái gì?"
"Mình sẽ giúp cậu."
"Cậu bị điên à? Cậu có biết nếu dính líu tới tôi, cậu có thể gặp nguy hiểm hoặc bị bắt làm đồng phạm không?"
"Chỉ cần ngăn chặn được chuyện này là ổn rồi."
Những lời nói chân thành của Aidan khiến Leo nghẹn lời. Cậu rũ vai xuống, như thể đã bỏ cuộc, nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười yếu ớt.
"Đúng là một tên ngốc, cậu là tên ngốc nhất tôi từng thấy đấy."
"Cảm ơn vì lời khen."
***
Sau khi khai thác được toàn bộ thông tin cần thiết, Pacius cho gọi cảnh sát áp giải hai kẻ bị bắt đi. Trong con hẻm tối lúc này, chỉ còn lại Rudger và Pacius.
"Hai kẻ đó dường như không nói dối. Chúng có vẻ không phải thành viên chủ chốt, quan trọng, nên thông tin khai thác được cũng không nhiều."
Pacius gật đầu. Hai tình báo viên vừa rồi chỉ có nhiệm vụ thu thập thông tin và báo cáo lại cho người trung gian. Những kẻ như vậy chỉ là những con tốt thí không quan trọng, có thể rũ bỏ bất cứ lúc nào. Do đó, thông tin chúng có thể cung cấp rất hạn chế.
"Tôi không ngờ chúng lại hợp tác với thuật sĩ. Lũ người đó điên cả rồi."
"Có lẽ chúng cần bổ sung lực lượng."
"Quân Giải phóng thực tế không hề yếu. Hiện tại, chúng lại được gia tăng sức mạnh từ nhóm thuật sĩ. Đó chắc chắn sẽ là một mối phiền phức lớn."
Dù Pacius nói vậy, anh ta vẫn để mắt đến Rudger.
"Nhìn tôi như vậy làm gì?"
"À, chuyện đó..."
"Có phải do những gì hai tên vừa nói ban nãy không?"
Trong số thông tin Rudger và Pacius thu được, có một tin tức khá quan trọng: Quân Giải phóng đã thành công cài gián điệp vào nội bộ học sinh Theon. Điều này khiến Pacius càng thêm lo lắng.
"Cứ bình tĩnh. Chúng ta sẽ từ từ giải quyết mọi chuyện."
"Giáo sư..."
Rudger nói xong liền đi thẳng. Pacius vội vã theo sau.
"Anh định làm gì?"
"Sự an toàn của các học sinh đang bị đe dọa. Chúng ta cần xem xét tình hình cụ thể để giải quyết vấn đề này."
"Được rồi. Vậy ưu tiên hàng đầu là tìm ra học sinh đó."
"Theo những gì hai kẻ đó nói, đó là một đặc vụ tình báo cấp một. Chắc chắn người này biết nhiều thông tin hữu ích khác cho chúng ta."
Khi Rudger và Pacius trở lại con phố vừa rồi, chợt có tiếng người gọi.
"Giáo sư!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên, rồi một thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở phía xa.
"Aidan?"
'Thằng nhóc này không đi cùng Caroline Monarch mà đến đây làm gì? Thậm chí nó còn không đi một mình.'
Bên cạnh Aidan là Leo, sắc mặt cả hai đứa trẻ lúc này đều không tốt.
Rudger nheo mắt, suy nghĩ lý do hai đứa trẻ này xuất hiện. Vẻ mặt Aidan và Leo có phần nghiêm túc hơn bình thường. Thằng nhóc Aidan vốn luôn tươi tỉnh giờ lại trông đầy khẩn trương.
"Anh cứ đi trước đi, có học sinh cần tìm tôi."
"Được rồi."
Pacius gật đầu rồi rời đi trước, Rudger sau đó mới từ từ tiến về phía hai học sinh của mình. Hắn dừng lại trước mặt hai đứa trẻ đang thở hồng hộc vì đã chạy một quãng đường dài.
"Aidan, Leo, hai trò làm gì ở đây? Cố vấn của hai trò đâu rồi? Ai dạy các trò hò hét giữa chốn công cộng như thế hả?"
Vì hai đứa nhóc này can thiệp đúng lúc Rudger đang gặp phải một tình huống nghiêm trọng, nên hắn không thể hòa nhã như thường ngày. Nếu là bình thường, Aidan sẽ cười ngượng ngùng và nói lời xin lỗi. Nhưng hiện tại thì khác.
"Thưa Giáo sư... em... bọn em có chuyện thực sự cần phải nói với giáo sư."
"Ý trò là sao?"
"Là chuyện liên quan đến Leo ạ."
Ánh mắt sắc bén của Rudger quay sang Leo. Đứa trẻ vốn thường ngày bình tĩnh, lúc này lại trông đặc biệt sợ hãi.
Không hiểu sao, Rudger chợt nhớ tới lời khai của hai kẻ tình báo ban nãy.
Không thể nào!
Rudger cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đó trong đầu, bình tĩnh nói.
"Được rồi, hai trò có chuyện gì?"
"Leo."
Aidan gọi tên Leo. Leo do dự, không chắc liệu mình thực sự có thể nói điều đó hay không. Chợt, một bàn tay đặt lên vai Leo. Cậu nhìn chằm chằm vào Aidan trong im lặng. Khoảnh khắc Leo bắt gặp đôi mắt vô cùng thẳng thắn ấy, cậu đã có thể đưa ra quyết định.
"Giáo sư, chuyện là..."
***
Sau đó, Leo đã kể với Rudger toàn bộ sự thật.
Mọi chuyện, từ lý do cậu trở thành người của Quân Giải phóng cho đến những gì chúng dự định thực hiện ở thủ đô sắp tới.
Trong lúc nói chuyện với giáo sư, có nhiều lúc Leo tự hỏi liệu làm như vậy có ổn không. Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn quyết định kể hết mọi chuyện. Sau khi nói xong, Leo cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó tả.
Rudger im lặng nhìn Leo một lúc. Ánh mắt đó khiến Leo cảm thấy vô cùng nặng nề và sợ hãi.
Sau một khoảng thời gian căng thẳng đè nén, cuối cùng Rudger cũng mở miệng.
"Leo, nếu đó là sự thật thì gia đình trò hiện đang bị bắt làm con tin. Là mẹ và em gái của trò đúng không?"
"Vâng."
"Trò nói trò không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải tuân theo mệnh lệnh của Quân Giải phóng?"
"Vâng."
"Điều đó có nghĩa là trò thú nhận đã đánh cắp thông tin của Theon rồi tuồn ra ngoài?"
"Vâng. Em nhận tội."
Leo biết viện cớ cũng vô ích, nên cậu ta quyết định chấp nhận mọi hình phạt.
"Tuy nhiên, trò đã đến thú nhận với ta để cố gắng cứu vãn tình hình."
"..."
"Vậy thì ta đoán, ta sẽ phải đảm bảo an toàn cho gia đình của trò trước."
Leo nghĩ về gia đình. Tiếp đó, cậu nhìn lại những người bạn đã gặp và quen biết ở Theon, cùng với những kỷ niệm trong quá khứ. Cả hai đều quý giá đến nỗi Leo khó lòng từ bỏ. Cậu từng nghĩ, nếu phải chọn một thứ, cậu không còn cách nào khác ngoài việc phải từ bỏ thứ còn lại. Cho đến khi nghe thấy lời Rudger nói.
"Dạ?"
Leo nhất thời không hiểu nổi, liền hỏi lại.
"Ta nói sẽ giải cứu gia đình của trò, không phải họ đang bị bắt làm con tin sao?"
"Đúng là như vậy. Nhưng..."
Leo không còn cách nào khác ngoài việc ấp úng xác nhận lời đối phương. Đúng là gia đình cậu ta bị bắt làm con tin, nhưng Giáo sư Rudger không hề có bất kỳ trách nhiệm nào phải cứu gia đình cậu ta cả. Tuy nhiên, giáo sư vẫn hứa sẽ đảm bảo an toàn cho gia đình cậu.
"Trò Leo, trò nghĩ thân phận của ta là gì?"
"Thầy là Giáo sư Rudger Chelici."
"Đúng vậy. Một giáo sư muốn giúp đỡ học sinh, có gì bất thường sao?"
"..."
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu trong ngày Leo nghẹn lời. Những gì Giáo sư Rudger nói là hiển nhiên, một giáo sư giúp đỡ học sinh vốn là chuyện rất bình thường. Nhưng trong trường hợp này, chuyện đó lại không bình thường chút nào, hầu hết mọi người sẽ không làm điều hiển nhiên ấy. Leo đã nghĩ vị giáo sư trước mặt cũng sẽ giống như những người khác.
"Leo."
"Vâng."
"Không cần lúc nào cũng phải cố gắng tỏ ra trưởng thành. Lúc này, trò chỉ cần nói lời cảm ơn thôi."
Leo cảm thấy sống mũi cay cay, cậu lập tức cúi thấp đầu. Trên thực tế, Leo biết đó là suy nghĩ hẹp hòi của riêng bản thân mình, cậu luôn nghĩ rằng sẽ chẳng có ai chìa tay ra giúp đỡ một người như cậu.
Leo không muốn thừa nhận rằng trên đời này có những người tốt một cách ngây thơ như Aidan, hoặc tận tâm với vai trò của mình như Giáo sư Rudger. Nếu trong quá khứ có ai đó nói với cậu ta rằng có những người như thế tồn tại, Leo sẽ không do dự mà cười nhạo kẻ đó.
Nhưng hiện tại, những người như vậy lại xuất hiện ngay trước mắt cậu.
Chẳng phải như vậy rất mỉa mai sao?
Nước mắt chảy dài trên má Leo, cậu cúi người thật sâu.
"Cảm ơn Giáo sư rất nhiều!"
Một chàng trai từng thề sẽ không bao giờ rơi nước mắt, cho dù có chuyện gì xảy ra, lúc này lại không thể kìm nén được những giọt lệ của mình. Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của bạn đọc.