Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 315: Con đường trong bóng tối (2)

Aidan phải mất một lúc mới hiểu được lời của Mandelina.

Cơn bão đen đó là thứ gì vậy?

Mãi đến lúc này, cậu mới sực nhớ lý do mình ngất xỉu, Aidan vội vã nhìn quanh.

Leo thì sao? Cả Tracy và Iona nữa.

Aidan phát hiện những người bạn của mình đang nằm bất tỉnh phía xa. Cậu ngay lập tức định đứng dậy kiểm tra tình trạng của mọi người nhưng Mandelina đã ấn vào vai cậu.

"Họ không sao đâu. Không nguy hiểm đến tính mạng."

"Sư phụ, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"

"Giải thích dài dòng lắm. Việc chúng ta cần làm bây giờ là đến nơi cơn bão đang hoành hành."

Mandelina nói với giọng điệu không mấy hài lòng. Cô ta vẫn còn nhớ rõ chuyện xảy ra cách đây không lâu.

Khi Mandelina nhận ra tình hình không ổn và định rời đi, một bóng đen đột ngột trồi lên từ mặt đất.

Là Rudger Chelici.

Vừa trông thấy Rudger, Mandelina bất giác sững sờ.

"Mandelina, ta cần cô giúp."

"Cái gì?"

"Tình hình bây giờ không tiện giải thích. Ta cần dùng đến phép thuật đặc biệt của cô."

"Anh cần nó để làm gì?"

"Những gì cô phải làm rất đơn giản, chỉ cần mở một con đường cho ta là được."

"Bây giờ sao?"

"Khi thời điểm đến, cô tự khắc sẽ biết phải làm gì."

Tên điên này đang nói cái quái gì vậy?

Trong tình huống bình thường, Mandelina hẳn đã không ngần ngại bỏ đi. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Rudger, cô ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận nhiệm vụ bất đắc dĩ này.

"Được rồi."

"Tốt."

Rudger ném lại một câu rồi biến mất vào trong bóng tối.

Mandelina đứng sững sờ, trừng mắt nhìn về nơi đối phương vừa biến mất. Nếu hắn có thể tự do di chuyển trong bóng tối như vậy, cô ta quả thật không thể chạy thoát.

"Ài! Phiền thật đấy!"

Mandelina xoa đầu một cách thô bạo rồi ngẩng đầu lên.

Không biết gã đã làm gì, nhưng cơn bão đang hoành hành ở phía xa đã dịch chuyển đến một nơi khác. Uy thế và phạm vi của cơn lốc đen giờ đã lớn hơn rất nhiều, như thể muốn nhấn chìm toàn bộ thủ đô.

Một mình cô ta e rằng rất khó để thực hiện điều đó. Cô ta cần thêm người trợ giúp. May mắn thay, trong thủ đô hiện tại đã có sẵn người phù hợp.

"Aidan, có muốn đi cùng ta đến đó không?"

Mandelina cất tiếng hỏi, nhìn cậu học trò bằng ánh mắt nghiêm túc. Thực ra, Aidan không nhất thiết phải đi cùng. Mandelina muốn dẫn cậu nhóc theo chỉ để đề phòng những tình huống bất ngờ xảy ra.

Nếu Aidan không muốn đi, cô ta cũng sẽ không ép buộc. Nhưng có vẻ như giả thiết đó sẽ không xảy ra, cô ta thừa biết tên đệ tử "ngốc nghếch" của mình sẽ không từ chối lời đề nghị này.

"Sư phụ, chúng ta đang cố gắng ngăn cản chuyện nguy hiểm này đúng không?"

"Đúng vậy. Tuy nhiên, nếu nhóc muốn ở lại bảo vệ bạn bè thì..."

"Con sẽ đi."

"... ..."

Mandelina thoáng chốc không nói nên lời.

Thấy ánh mắt Aidan, Mandelina khúc khích cười, rồi thô bạo xoa đầu đệ tử.

"Ai ui! Sư phụ!"

"Đừng có làm vẻ mặt đó với ta."

"Dạ?"

"Dậy đi."

Mandelina ngay lập tức nắm lấy tay Aidan và kéo cậu bé đứng dậy.

"Cảm thấy thế nào?"

"Ừm. Con nghĩ là sẽ ổn thôi."

"Điều quan trọng là nhóc phải tự lo cho bản thân đấy, nhớ chưa?"

"Con biết rồi. Sư phụ vẫn chẳng thay đổi chút nào thật."

"Làm nhảm ít thôi."

Mandelina đặt tay lên quyền trượng bên hông. Cô ta cũng sở hữu một cây quyền trượng hình thanh kiếm, giống của Aidan, nhưng độ sắc bén thì vượt xa cây đũa phép của cậu học trò, không khác gì một thanh kiếm thật sự.

Người đàn ông đó chắc chắn đang ở trong cơn bão đó. Cô ta không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng Rudger Chelici chắc chắn đang phải chiến đấu rất khốc liệt.

"Đi nào."

"Vâng!"

Mandelina và Aidan đồng thời lao vào cơn bão.

* * *

Rudger tiếp tục tiến về trung tâm cơn bão. Tầm nhìn xung quanh hắn giờ đây hoàn toàn tối đen, như thể tận thế đã cận kề. Mỗi bước chân, cơ thể hắn đều phải chịu áp lực nặng ngàn cân. Sức gió của cơn bão quật vào người hắn như hàng ngàn cây gậy nện thẳng.

Nhưng điều khiến Rudger bận tâm hơn cả là tâm trí hắn đang bị ảnh hưởng. Từng chút một, ý chí kiên định của hắn cũng bắt đầu bị bào mòn bởi những đợt tấn công tinh thần liên tục.

Những ký ức đau buồn trong quá khứ bị đào bới từng mảng, lướt qua trong đầu Rudger, nhưng hắn không hề dừng lại mà vẫn tiếp tục tiến lên.

"Ấn tượng đấy!"

Basara không khỏi cảm thán trước ý chí sắt đá của nhân loại trước mặt. Cơn bão nó tạo ra không chỉ tấn công thể xác mà còn công kích cả tinh thần của đối phương bên trong. Chỉ cần người bên trong có chút dao động trong tâm trí, hay một suy nghĩ buông bỏ dù là nhỏ nhất, kẻ đó ngay tức khắc sẽ bị cơn bão xé nát thành từng mảnh.

Thế nhưng, tên nhân loại kia vẫn tiếp tục bước tới, không hề có dấu hiệu dừng lại, bất chấp áp lực tấn công cả thể xác lẫn tinh thần ngày một lớn dần khi khoảng cách tới tâm bão ngày càng gần.

"Tại sao ngươi lại cố chấp đến vậy?"

Basara quả thực không thể hiểu được lý do kẻ trước mặt lại cố gắng tiêu diệt nó bằng mọi giá là gì.

"Ngươi đâu phải một kẻ ngu ngốc có tư tưởng sính anh hùng?"

Basara không tài nào hiểu nổi, nó vô cùng tò mò muốn biết thứ cảm xúc nào có thể khiến đối phương làm được nhiều đến vậy.

Không hiểu sao, một ý nghĩ kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu con quỷ.

"Hay là do chủ nhân của cơ thể này?"

"... ..."

Lần đầu tiên, Rudger có chút phản ứng trước câu hỏi của Basara. Đôi mắt hắn khẽ rung lên trong chốc lát.

Dù chỉ là một phản ứng cực kỳ khó nhận ra, nhưng Basara, kẻ đang điều khiển không gian bên trong, đã nhạy bén nắm bắt được biểu cảm đó.

Một đường vòng cung hình thành trên khóe miệng nó.

"Hahaha. Đúng là hài hước. Hóa ra lý do để ngươi làm tất cả những thứ này chỉ vì con bé này thôi sao."

Basara nói và đặt tay lên ngực.

"Nói thật đi, ngươi chỉ đang giả vờ làm tròn trách nhiệm của một giáo sư thôi đúng không? Một kẻ như ngươi thì làm sao có thể để tâm đến người khác chứ?"

"... ..."

"Khặc khặc! Đứa trẻ này căm ghét tất cả mọi người. Ta có thể đọc được những cảm xúc phẫn uất của nó – một đứa con riêng mãi mãi không được công nhận, bất kể nó tài năng đến mức nào. Hahaha."

Basara cất tiếng cười ha hả.

Thật khó để phân biệt tiếng cười này là của con quỷ hay là của chính bản thân Flora Lumos đang giễu cợt mình.

"Sinh ra trong gia đình quý tộc thì sao chứ? Nó cả đời sẽ phải mang trên lưng cái danh con ngoài giá thú mà thôi."

Rudger trừng mắt nhìn Basara.

Basara phớt lờ biểu cảm của đối phương, tiếp tục nói.

"Ngươi cũng chẳng khác gì những kẻ khác. Ngươi biết đứa trẻ này tài năng, nhưng ngươi đã bao giờ thực sự công nhận nó chưa?"

Bóng tối trên người Rudger bắt đầu nhạt dần. Sức mạnh của [Ater Nocturnus] suy giảm từng chút một do phải chống ch��i với cơn bão trong thời gian dài. Cơn bão bắt đầu xé toạc áo choàng của Rudger, để lộ những vết cắt trên da hắn.

"Ngươi nên hành động giống như những kẻ khác, bỏ mặc đứa trẻ tên Flora Lumos này."

Basara có thể cảm nhận được cảm xúc của Flora Lumos. Tâm tình của chủ nhân cơ thể đang dần hòa làm một với nó. Cơn bão dần dần mở rộng quy mô, bắt đầu nhấn chìm các tòa nhà xung quanh quảng trường.

Kwakagagak!

Mái của các tòa nhà gần quảng trường bị xé toạc, hất tung lên, gạch ngói vỡ vụn. Xe cộ trên đường bị cuốn phăng khắp nơi, những đường ống nước không chịu nổi sức tàn phá của cơn bão cũng đồng loạt đứt gãy.

"Bỏ cuộc đi. Đứa trẻ này đã từ bỏ mọi thứ rồi. Nó đã tìm được một kẻ có thể đồng cảm, thấu hiểu những nỗi đau của nó."

Basara ôm bụng cười, dường như cảm thấy nói như vậy thật thú vị.

"Nhân loại thì đã sao, là ma quỷ thì thế nào, về bản chất chẳng có gì khác biệt. Điều quan trọng là kẻ có thể thấu hiểu bản thân. Nếu Chúa đã không thể hiểu, thì hãy để ta, một con quỷ, giúp ngươi, Flora Lumos."

Gia tộc Lumos tín ngưỡng tôn giáo Lumensis, thờ phụng Chúa. Giáo lý của tôn giáo này bài trừ những đứa con ngoài giá thú. Bất hạnh thay, Flora Lumos phải lớn lên trong một gia tộc đầy sự phân biệt đối xử. Sự tồn tại của cô bé là một cái gai trong mắt tất cả mọi người trong gia tộc. Dù cho cô bé có tài năng đến đâu, tài năng đó cũng sẽ mãi mãi không được công nhận.

Basara nói với giọng phấn khích.

"Ta sẽ cho ngươi cơ hội cuối cùng, bỏ cuộc đi. Nếu ngươi từ bỏ, ta sẽ tha mạng cho ngươi. Đây coi như món quà đáp lễ cho chủ nhân của cơ thể này. Ta rất muốn g·iết ngươi, nhưng đứa trẻ này dường như không muốn thế. Ta sẽ coi đây là lòng thương xót cuối cùng của mình."

Rudger lúc này đã tiến rất gần Basara. Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn xấp xỉ một tầm tay, Rudger chợt vấp ngã và khựng lại. Ở khoảng cách hiện tại, sức mạnh của cơn bão đã đạt đến đỉnh điểm.

Basara dường như nghĩ đối phương sẽ chẳng thể tiến thêm được bước nào nữa, nó cười ha hả như thể đã dự liệu trước được mọi chuyện.

"Bây giờ, trả lời ta! Ngươi sẽ bỏ cuộc, đúng chứ?"

"... ..."

Chiếc mặt nạ quạ trên mặt Rudger đã biến mất tự lúc nào. Hắn cắn chặt răng, một bên mặt không ngừng rỉ máu.

Basara hiểu Rudger đang muốn nói điều gì đó, nó vểnh tai lắng nghe. Trong suy nghĩ của con quỷ, tên nhân loại trước mắt đã đạt đến giới hạn. Hắn sẽ chẳng thể làm gì thêm được nữa.

Mau chóng bỏ cuộc đi. Như vậy thì nó mới có thể...

"Ngươi nói quá nhiều."

"Cái gì?"

Khoảnh khắc Basara khựng lại vì câu nói bất ngờ từ đối phương, Rudger chợt hét lên bằng tất cả sức lực.

"Mandelina!!"

Ngay sau đó.

───!!!

Cơn bão đen sắp nhấn chìm thủ đô đột nhiên bị xé đôi.

"Chuyện quái gì thế?"

Basara không thể hiểu được cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình. Ánh mắt của nó hướng về phía cuối cơn bão.

Có hai con người đang thở dốc đứng đó. Một người là học sinh năm nhất mà Flora Lumos còn nhớ mặt. Người còn lại là một phụ nữ tóc đen hắn chưa từng gặp trước đây.

Basara lẩm bẩm khi thấy sức mạnh khó hiểu phát ra từ đầu đũa phép của cả hai.

"[Kháng Ma Pháp]?"

Phép thuật vô hiệu hóa ma pháp. Sao thứ này có thể xuất hiện ở đây, không những vậy mà còn có đến hai tên nhân loại biết sử dụng?

Ngay cả [Kháng Ma Pháp] cũng chỉ làm dịu đi cơn bão đang hoành hành trong chốc lát. Không lâu sau, cơn bão bắt đầu rục rịch trở lại.

Tuy nhiên, khoảng trống được tạo ra trong tích tắc đó cũng đủ để thay đổi hoàn toàn cục diện cuộc chiến. Đây chính là điều Rudger nhắm tới ngay từ đầu.

Chính là lúc này.

Nhân lúc Basara không kịp trở tay, Rudger duỗi tay phải, nắm lấy đầu con ác quỷ. Phép thuật ngay tức khắc được kích hoạt.

"Xuống địa ngục đi!" (Divina Virtute in Infernum Detrude)

[Trừ Tà] (Exorkismos)

Mọi nẻo đường của câu chuyện này đều dẫn về truyen.free, nơi bạn có thể tiếp tục hành trình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free