Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 327: Đối mặt (1)

Đại sảnh tiếp khách của Lâu đài Hoàng gia đang rộn ràng với sự có mặt của các học sinh Theon.

"Nơi này tuyệt thật!"

"Nhìn bức tượng đằng kia đi! Đó là tác phẩm điêu khắc Gavid nổi tiếng đấy!"

"Nghe nói tất cả những bức tranh ở đây đều phản ánh một đoạn lịch sử có thật. Sao bọn họ có thể làm được những chuyện không tưởng đó vậy?"

Các học sinh đi quanh lâu đài, không ngớt xuýt xoa trầm trồ.

"Đúng là Lâu đài Hoàng gia của Đế quốc. Không thiếu thứ gì cả."

"Thành thật mà nói, lúc đầu tôi khá lo lắng khi lịch trình bị trì hoãn. Nhưng hóa ra cũng không tệ lắm."

"Oa! Tôi thực sự muốn sống ở đây mãi mãi."

"Bớt ảo tưởng đi!"

Khu vực lưu trú dành cho khách cực kỳ rộng rãi, tiện nghi đầy đủ chẳng khác nào khách sạn năm sao. Có lẽ vì thế mà chẳng có học sinh nào cảm thấy không hài lòng khi lưu lại Lâu đài Hoàng gia. Đồ ăn ngon, chăn ấm nệm êm, mọi sinh hoạt đều vô cùng thoải mái.

"...Thực sự không muốn về chút nào!"

"Chậc! Nghĩ đến đống bài kiểm tra đang chờ khi quay về là đã thấy rùng mình rồi."

Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh lại phải vùi đầu vào học hành khi trở về Theon đã khiến không ít người thở dài ngao ngán. Thế nên, các học sinh quyết định phải tận hưởng triệt để khoảnh khắc hiếm hoi này.

Hoàng gia Exilion cũng rất thấu hiểu tâm trạng của những đứa trẻ, nên đã quyết định tổ chức một bữa tiệc tiếp đón thịnh soạn, xem như một trải nghiệm thú vị cuối cùng của chúng tại thủ đô Lindebrugne.

Đương nhiên, tất cả những chiêu đãi này đều có sự tính toán kỹ lưỡng.

Theon vốn là một nơi biệt lập, không chịu sự can thiệp của Đế quốc. Việc khiến Theon mắc nợ ân tình sẽ là tiền đề tốt để giành được ưu thế khi thực hiện các giao dịch với học viện trong tương lai.

Hơn nữa, hầu hết học sinh Theon đều là những người tài năng. Những đứa trẻ này rất có thể sẽ trở thành trụ cột của đất nước sau khi tốt nghiệp. Việc truyền tải hình ảnh tích cực về Hoàng gia có thể xem là một hình thức đầu tư lâu dài.

Thực tế cũng cho thấy, sau vài ngày trải nghiệm trong Lâu đài, khá nhiều học sinh đã bày tỏ mong muốn được đến Hoàng cung phục vụ sau khi tốt nghiệp.

Kế hoạch của Đại Công chúa Eileen bước đầu đã thành công mỹ mãn.

Các học sinh vẫn đang bận tận hưởng khoảnh khắc sung sướng, hoàn toàn không hề hay biết ý đồ sâu xa của Hoàng gia.

Sedina Rosen cũng quyết định gác lại công việc, dành chút thời gian rảnh rỗi cho bản thân. Cô đang ở một khuôn viên có khung cảnh thiên nhi��n tương đối yên tĩnh. Bản thân Sedina vốn luôn yêu thích những nơi tràn ngập cây cối.

Sedina chậm rãi dạo bước. Những lối đi mòn quanh khuôn viên có khá nhiều cây cối rậm rạp, tỏa bóng mát che phủ cả con đường, tạo cảm giác như đang lạc bước trong một khu rừng hoang sơ.

Một học sinh bình thường sẽ chẳng đến đây, vì không khí nơi này có phần nặng nề, nhưng đối với Sedina, đây lại là một nơi thân thuộc, mang đến cảm giác như chính ngôi nhà của cô.

Sedina ngồi xổm, tựa lưng vào một cây liễu cổ thụ gần bờ hồ. Cô khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát rượi lướt qua mang tai.

Sedina thả lỏng đôi tay đang ôm đầu gối.

Xoạt.

Sedina mở mắt khi cảm thấy đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó trên mặt đất. Thứ đang vương trên đầu ngón tay cô là một cành liễu đã rơi xuống đất.

Sedina cầm nhánh cây lên, chăm chú quan sát. Cô cắt bỏ một phần cành cây, lấy lõi ra rồi dùng phép thuật tạo những chiếc lỗ. Chẳng mấy chốc, nhánh cây liền biến thành một cây sáo đơn giản.

Sedina đưa cây sáo lên miệng thổi khẽ, một âm thanh du dương, trong trẻo cất lên. Sedina di chuyển những ngón tay gầy gò trắng nõn qua lại theo điệu nhạc.

Ngay cả bản thân Sedina cũng không biết đó là bài hát gì. Cô chỉ bắt chước giai điệu mà mẹ thường hát khi cô còn rất nhỏ.

Đang chìm đắm trong điệu nhạc, Sedina chợt cảm thấy một bóng người đang tiến về phía mình. Cô khựng lại, hạ cây sáo xuống.

...

Sedina sững sờ khi nhìn thấy người xuất hiện trước mặt.

Đó là Julia Plumheart.

Phản ứng của Sedina khi nhìn thấy đối phương là nhanh chóng đứng dậy, định rời đi.

"Cậu định chạy trốn đến bao giờ?"

***

Bảo khố của Hoàng gia.

Nơi này còn có một tên gọi khác: kho tàng lịch sử, một chốn đã lâu không có dấu chân người đặt đến.

Theo lời Erendir, suốt trăm năm qua, chỉ có duy nhất một người ngoài không thuộc Hoàng thất được phép bước vào đây. Đó chính là thống lĩnh Vệ Binh Hoàng Gia hiện tại, Luthus Wardot.

Thế nhưng, khi Rudger bước chân vào đây, thứ hắn quan tâm chỉ có một.

Rudger nhanh chóng quét mắt quan sát toàn cảnh bên trong Bảo khố. Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn chính là ánh sáng hoàng kim rực rỡ từ hàng ngàn, hàng vạn vàng bạc, châu báu lấp lánh trải khắp không gian. Số lượng nhiều đến mức ánh sáng phản chiếu khiến hắn cảm thấy hơi nhức mắt. Giá trị của những món đồ này khó có thể ước tính chính xác.

Nhưng tất cả những thứ này mới chỉ là phần râu ria bên ngoài. Các báu vật thực sự đều được cất giữ sâu bên trong.

Rudger cẩn thận kiểm tra cấu trúc bên trong. Nơi này giống một bảo tàng triển lãm khổng lồ hơn là một nhà kho đơn thuần để cất giữ đồ vật. Vô vàn hoa văn chạm trổ tinh tế được khắc trên trần nhà, các bức tường và cột chống. Những họa tiết này không đơn thuần chỉ để làm đẹp, mà còn là một loại ma văn chứa phép thuật, liên tục dò quét khu vực xung quanh xem có kẻ xâm nhập đáng ngờ nào không.

Rudger thầm suy đoán, những họa tiết này đều là chi tiết nhỏ của một trận pháp khổng lồ gia cố toàn bộ Bảo khố.

Ngoài các ma văn chạm khắc, còn vô vàn phép thuật bảo hộ được ếm lên khắp mọi nơi: từ dò xét, phòng hộ, ảo giác cho đến phản đòn, bẫy rập, tấn công... Đủ mọi thể loại phép thuật được dựng lên cho tất cả các tình huống giả định có thể xảy ra bên trong.

Rudger thầm nghĩ xem liệu mình có thể lẻn vào đây và an toàn trở ra hay không, nhưng rồi hắn lắc đầu phủ định ý nghĩ đó. Cũng may là cuối cùng hắn bước vào đây với tư cách đường đường chính chính, chứ không phải lén lút ăn trộm.

Rudger nhanh chóng bỏ qua khu vực cất giữ tiền vàng và đồ trang sức, tiến sâu hơn vào bên trong.

Màu ánh sáng vốn tràn ngập sắc hoàng kim dần trở nên nhạt hơn, khung cảnh xung quanh cũng bắt đầu trở nên nặng nề. Các món đồ vật được trưng bày ở phía bên trái lối đi, nổi bật dưới ánh đèn trắng tinh. Chúng đều là những vật phẩm không tầm thường.

Ánh mắt Rudger quét qua một hiện vật gần nhất. Đó là một chiếc vương miện được đính bảy viên đá quý với màu sắc khác nhau. Rõ ràng đó là một tạo tác cao cấp, bởi nó chứa đựng sức mạnh ma thuật khổng lồ.

Găng tay, áo choàng và cả bộ áo giáp toàn thân... tất cả chúng ít nhất cũng phải là những tạo tác cấp cao hoặc có giá trị tương đương cổ vật.

Ưu tiên hàng đầu lúc này là nhanh chóng tìm ra mảnh Thánh vật.

Vấn đề duy nhất là, thứ đó nằm ở đâu giữa vô vàn món đồ này? Hắn không thể kiểm tra từng cái một, thời gian không cho phép.

Bên dưới mỗi món đồ là phần giới thiệu sơ lược. Có những vật phẩm thậm chí không được mô tả đầy đủ, có lẽ vì khuyết thiếu thông tin nên người ta chỉ để ở đây sưu tầm, chứ không có ý muốn sử dụng.

Rudger tiếp tục tiến sâu hơn vào bên trong.

Bất chợt, một luồng ánh sáng dịu nhẹ chảy ra từ trong ngực hắn, phản ứng từ mảnh vỡ hắn đang mang theo. Điều này báo hiệu vật phẩm hắn cần tìm đang ở rất gần.

Rudger đi theo hướng ánh sáng chỉ dẫn, và hắn nhanh chóng tìm thấy thứ mình muốn.

Dưới ánh sáng trắng tinh khiết, có một mảnh vỡ nhỏ không rõ tên và mục đích sử dụng, được bày biện ở một nơi không quá thu hút sự chú ý.

Rudger đưa tay ra cầm lấy mảnh vỡ. Hắn quan sát kỹ lưỡng thứ trên tay một lúc, rồi nhét nó vào túi.

"Vẫn cần chọn thêm hai thứ nữa."

Thực ra, mục đích chính của hắn đã đạt được, hắn hoàn toàn có thể rời đi ngay. Nhưng nếu có thể lấy thêm dù chỉ một món đồ quý giá, thì ai lại dại gì mà từ chối chứ?

Rudger bình tĩnh quan sát các món đồ xung quanh.

Đầu tiên, hắn quyết định bỏ qua tất cả những thứ có vẻ ngoài quá hào nhoáng. Những vật phẩm được đính đá quý, lấp lánh ánh sáng trông bắt mắt đều bị loại bỏ. Những vật phẩm đó không phù hợp với phong cách của hắn. Mang theo một món đồ như vậy chẳng khác nào thông báo cho đối thủ biết bản thân đang sở hữu một tạo tác ma thuật lợi hại. Điều đó sẽ chỉ khiến kẻ địch cảnh giác hơn, không mang lại nhiều tác dụng. Hắn vẫn phù hợp với phong cách ám sát, tấn công bất ngờ hơn.

Rudger không chọn những món đồ có khả năng ban phát tài phú vì hắn cảm thấy không cần thiết. Thứ hắn cần là những vật phẩm có thể bảo vệ tính mạng bản thân hơn.

Đôi lúc, hắn cũng tự hỏi liệu có một ngày nào đó trong tương lai, sau khi hoàn thành được tâm nguyện cần làm, bản thân hắn có thể mai danh ẩn tích, sống một cuộc sống bình thường không?

Nhưng đó là một giả định vô nghĩa!

Thật quá tự mãn khi mơ tưởng đến một tương lai có thể sẽ không bao giờ xảy ra.

Rudger quyết định tiếp tục quan sát xung quanh, hy vọng tìm được thứ gì đó phù hợp.

Và rồi, hắn chợt dừng lại khi đi lướt qua một bệ đỡ. Có một vật phẩm đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn.

Truyen.free hân hạnh được đồng hành cùng bạn trong chuyến phiêu lưu qua từng câu chữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free