(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 331: Tâm sự (1)
[Ta đã nhận được báo cáo về tình hình ở thủ đô. Mọi người lần này vất vả nhiều rồi.]
Giọng Elisa Willow vọng đến từ phía bên kia thiết bị liên lạc. Rudger gật đầu, nói vắn tắt tình hình hiện tại của đoàn.
"Chúng tôi sẽ phải ở lại cho đến khi những học sinh bị thương hoàn toàn bình phục. Lịch trình dự kiến ban đầu có lẽ sẽ phải lùi lại."
[Đó không phải vấn đề lớn lao gì. Chúng ta có thể trì hoãn các kỳ thi và chương trình học, miễn là phải đảm bảo an toàn cho lũ trẻ. Kỳ nghỉ năm nay của hai niên khóa đầu sẽ phải dời lại muộn một chút.]
"Chắc chắn các em học sinh sẽ than phiền về chuyện này."
[Không còn phương án nào tốt hơn. Nếu không, chúng ta sẽ phải gia tăng tần suất giảng dạy.]
"Tôi đã có thể hình dung được áp lực mà các em học sinh sắp phải đối mặt."
[Đó chẳng phải là một phần tất yếu của thời đi học sao? Nó khiến ta nhớ về chính mình ngày trước, hồi đó ta còn bận rộn hơn bây giờ rất nhiều.]
Elisa Willow cảm thán đôi chút rồi ngay lập tức chuyển sang chủ đề khác.
[Còn một chuyện nữa, sau sự kiện lần này, ta nghĩ chúng ta cần gia tăng một số lớp học đặc biệt.]
"Ý ngài là những lớp học thực chiến?"
[Phải. Các em học sinh có lẽ cũng đã nhận ra rằng chúng còn thiếu sót rất nhiều kiến thức chiến đấu thực tế.]
Thực tế, tại Theon cũng có những môn học thực chiến, nhưng tỷ lệ học sinh hai năm đầu tham gia cực kỳ ít. Hầu hết các giáo sư đều nhất trí rằng chương trình học này phù hợp nhất với những học sinh từ năm thứ ba trở lên.
Tuy nhiên, vụ khủng bố xảy ra ở thủ đô lần này đã khiến Hiệu trưởng Elisa Willow thay đổi quyết định.
[Quân Giải phóng có chủ đích tấn công đúng vào thời điểm diễn ra chuyến đi thực tế của học viện. Điều này có nghĩa là chúng đang nhắm vào những thế hệ pháp sư tương lai của Đế quốc. Tuyệt đối không thể xem nhẹ chuyện này.]
Rudger gật đầu.
"Tôi cũng cho rằng chúng ta nên dỡ bỏ quy định học thực chiến dựa trên niên khóa của học sinh."
[Dù sao hiện tại, đối tượng chúng ta phải đề phòng không chỉ có mỗi Quân Giải phóng. Việc gia tăng khả năng chiến đấu cho các em học sinh vẫn tốt hơn là để chúng chỉ đến khi gặp nguy hiểm mới nhận ra bản thân không biết cách tự bảo vệ mình.]
Rudger ở đầu dây bên kia im lặng đồng tình. Tuy không nói cụ thể, nhưng hắn biết Elisa Willow đang ám chỉ điều gì.
Những mối đe dọa từ Quân Giải phóng hay Bình Minh Đen rất đáng lo ngại, nhưng hiện tại Theon còn phải chịu áp lực từ rất nhiều thứ khác.
Để Theon giữ được danh hiệu học viện ma thuật tốt nhất đại lục trong nhiều năm như vậy, một phần là nhờ chất lượng giảng dạy, học viên tiềm năng, cơ sở vật chất đầy đủ. Thế nhưng, một ph���n không thể không kể đến chính là nguồn tài chính đầu tư khổng lồ từ các thế lực trên khắp thế giới, biến nơi này thành một khu vực trung lập, không chịu sự quản thúc của bất cứ quốc gia nào.
Biến cố lần này ở thủ đô chắc chắn sẽ khiến ban lãnh đạo cấp cao của học viện phải hứng chịu khá nhiều phiền phức với các nhà đầu tư. Rudger có thể hình dung Elisa Willow bận rộn đến mức nào trong khoảng thời gian này.
Bên cạnh đó, Theon vẫn phải gánh chịu sức ép cạnh tranh từ những ngôi trường đào tạo ma thuật khác. Sự kiện lần này, với nhiều học sinh năm nhất và năm hai bị thương, có thể khiến uy tín của Theon chịu ảnh hưởng không nhỏ.
"Tình hình bên ngài thế nào rồi ạ?"
[Ồ! Giáo sư Rudger đang lo lắng cho ta đấy à?]
"Dù sao thì hiện tại tôi vẫn là Trưởng phòng Kế Hoạch. Dù xét về tình hay về lý, tôi cũng nên chia sẻ khó khăn với ngài."
[Haha. Không cần lo lắng! Chừng này chưa đủ làm khó ta đâu. Anh cứ làm tốt vai trò của mình ở thủ đô là được.]
"Nếu có gì c��n tôi giúp đỡ, ngài cứ việc phân phó."
Elisa Willow im lặng một lúc ở đầu dây bên kia thiết bị liên lạc. Một lát sau, giọng nói của Hiệu trưởng lại vang lên, Rudger có thể hình dung đối phương đang mỉm cười hài lòng.
[Yên tâm đi! Nếu có chuyện gì, ta sẽ không khách khí với anh đâu. Anh cứ tranh thủ khoảng thời gian này nghỉ ngơi thật tốt đi.]
Sau khi khuyên Rudger hãy thư giãn, đừng để bản thân quá mệt mỏi, Elisa Willow kết thúc cuộc gọi.
Rudger ngắt kết nối thiết bị liên lạc và bước ra khỏi phòng. Nơi hắn vừa nói chuyện với Elisa Willow là một không gian đặc biệt trong Lâu đài Hoàng gia, được chuẩn bị riêng để liên lạc với bên ngoài. Xung quanh nơi này có rất nhiều binh sĩ canh gác, giám sát chặt chẽ để đảm bảo không có thông tin tuyệt mật nào bị rò rỉ ra ngoài.
'Một kỳ nghỉ sao?'
Hiệu trưởng nói rằng học viện vẫn sẽ chi trả đầy đủ cho các giáo sư trong khoảng thời gian lịch trình bị kéo dài. Vì thế, có thể nói không ngoa, đây chẳng khác gì một kỳ nghỉ được trả lương. Rudger không nhất thiết phải từ chối đề xuất như vậy.
'Giờ mình nên làm gì đây?'
Rudger bắt đầu suy ngẫm. Nghĩ lại thì hắn đúng là hiếm khi có cơ hội được thư giãn và nghỉ ngơi thoải mái. Phần lớn thời gian trước đây, hắn đều chìm đắm trong các nghiên cứu, hoặc bôn ba khắp nơi tìm kiếm Thánh vật. Cuộc sống của hắn ngập tràn công việc.
Rudger không nghi ngờ gì về việc bản thân sẽ tiếp tục sống như vậy cho đến khi hoàn thành được mục tiêu hằng ấp ủ. Hắn quả thực chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ làm gì khi rảnh rỗi.
Một kỳ nghỉ cho người cuồng công việc sao?
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì, Rudger quyết định không nghĩ thêm nữa.
Có quá nhiều thứ cần phải giải quyết sau vụ khủng bố này.
Điều quan trọng nhất bây giờ là xử lý những nhân chứng của ngày hôm đó. Hắn có thể yên tâm về Flora, Aidan và Mandelina. Nhưng vẫn còn một nhân chứng cuối cùng.
Rudger nhớ lại hình ảnh đứa trẻ có mái tóc màu xám tro.
Khi nghĩ đến việc phải trò chuyện với cô bé, Rudger cảm thấy khá bối rối. Hắn không ngờ con bé lại có dấu hiệu thức tỉnh trong hoàn cảnh đó. Nếu vậy thì không thể giấu giếm sự thật về con quỷ Basara với con bé.
Rudger bước dọc hành lang dài, vừa đi vừa tự hỏi làm cách nào để có thể nói chuyện với đối phương một cách tự nhiên.
Khoảnh khắc Rudger rẽ vào góc hành lang trắng tinh, hắn suýt va phải ai đó, may mà hắn kịp dừng lại đúng lúc.
Rudger nhìn chằm chằm vào người gần như sắp va chạm với mình.
Người kia cũng vậy.
Cuộc sống thực sự là một chuỗi những sự kiện không thể đoán trước.
***
Rene đã ở trong lâu đài được vài ngày.
Trong đầu cô bé vẫn không thể nào quên được những ký ức về vụ tấn công hôm đó. Hình ảnh giáo sư đột nhiên hiện ra từ cái bóng của chính mình, thứ gì đó chiếm lấy cơ thể tiền bối Flora Lumos, cùng cơn bão đen hoành hành ở quảng trường lúc bấy giờ...
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong cơn bão đen đó?
Dù cuối cùng mọi thứ đều đã được xử l�� ổn thỏa, nhưng bản thân Rene vẫn vô cùng tò mò về mọi chuyện đã xảy ra.
Rene rất muốn gặp giáo sư để hỏi những khúc mắc trong lòng. Đặc biệt là từ sau biến cố đó, dạo gần đây Rene nhạy bén nhận ra đôi mắt mình có chút thay đổi. Cô có thể lờ mờ nhìn thấy dòng năng lượng của những người khác, chúng trông giống như những ánh lửa từ những ngọn đuốc bập bùng rực cháy.
Rene không biết việc bản thân có thể nhìn thấy những điều kỳ lạ này rốt cuộc là tốt hay xấu. Cô rất muốn hỏi ý kiến của giáo sư. Có lẽ giáo sư sẽ biết cách giải quyết.
Nhưng Rene chần chừ mãi cũng không dám đến gặp Rudger. Cô bé không biết phải mở lời như thế nào, vả lại giáo sư trông có vẻ rất bận rộn sau vụ khủng bố, Rene sợ bản thân sẽ làm phiền công việc của thầy.
Cho đến khi hai người tình cờ chạm mặt ở góc hành lang...
***
Rene và Rudger im lặng nhìn nhau.
Cả hai đều có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết phải bắt đầu cuộc trò chuyện ra sao.
"Cái đó..."
"Giáo sư..."
Hai người đồng thời mở miệng rồi lại ngậm miệng cùng một lúc.
Rene lấy hết can đảm để nói trước.
"Giáo sư nói trước đi ạ."
Rudger gật đầu.
"Chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh rồi nói chuyện."
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.