(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 333: Những vị khách không mời (1)
"Giáo sư đã làm thế nào vậy?"
"Đó là một phép phong ấn đơn giản. Nó sẽ ngăn chặn nguồn năng lượng đang cố rò rỉ ra ngoài từ trò."
"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"
"Phong ấn này không hoàn hảo nên trò vẫn phải cẩn thận. Sau khi thức tỉnh, sức mạnh của trò sẽ ngày một mạnh lên, đến một lúc nào đó thì ngay cả phong ấn cũng sẽ không thể kiềm hãm được trò. Ít nhất thì hiện tại thứ này vẫn có thể giúp chúng ta kéo dài thêm thời gian."
"Giáo sư nói đây là phép thuật phong ấn sao?"
Rene biết phong ấn là một phép thuật rất khó học. Một pháp sư có thể sẽ phải dành cả đời để nghiên cứu. Vậy mà giáo sư lại có thể lập một phong ấn trong chốc lát. Nhìn biểu cảm thản nhiên của giáo sư, Rene thấy việc này chẳng có gì to tát với thầy cả.
"Rene, ta đã giải thích cho trò những điều cần biết vào lúc này. Ta chỉ có một yêu cầu. Trò hãy hứa với ta là không tiết lộ chuyện ngày hôm nay với bất cứ ai."
"Tại sao phải làm vậy ạ?"
"Nếu có người phát hiện ra trò sở hữu Con mắt Phán Quyết, giáo hội Lumensis sẽ tìm mọi cách để đoạt lấy trò. Những sinh vật như con quỷ vừa rồi cũng sẽ sớm tìm đến trò. Nếu chuyện đó xảy ra, ta không thể nào bảo vệ trò."
"Em hiểu rồi."
Rene gật đầu. Đột nhiên, cô bé chợt nhớ ra rằng có một người khác cũng đã nhìn thấy sự thay đổi ở mình.
"Thưa giáo sư, thực ra thì có chuyện này...."
"Trò muốn nói với ta rằng có người đã nhìn thấy đôi mắt của trò thay đổi?"
"......."
Rene theo bản năng né tránh ánh mắt của Rudger, lưng cô bé toát mồ hôi lạnh.
"Là ai?"
"Dạ, chỉ có một người thôi. Là chị Erendir."
"Trò Erendir?"
"V-vâng."
"........"
Rudger biết hai đứa trẻ này gần như không rời nhau nửa bước, nên việc Erendir chứng kiến cảnh Rene thức tỉnh không có gì lạ. Vấn đề duy nhất chính là thân phận của Erendir. Rudger không muốn chuyện này lan truyền ra ngoài, đặc biệt là đến Hoàng tộc Exilion. Hắn thừa biết cô bé sẽ chẳng thèm để tâm lời mình nói nếu hắn trực tiếp yêu cầu cô giữ bí mật. Nếu hắn nhờ Eileen làm trung gian tác động, mọi chuyện còn có thể phức tạp hơn. Trong tình huống xấu nhất, rất có thể Eileen sẽ tính toán gì đó với Rene, mà hắn thì không muốn chứng kiến cảnh đó xảy ra. Tốt hơn hết là càng ít người biết chuyện càng tốt.
"Rene, trò có nghĩ Erendir là một người có thể tin tưởng và giao phó bí mật không?"
"Dạ? Sao giáo sư lại đột nhiên hỏi vậy?"
"Trả lời ta!"
"Chuyện này... ... ."
Rene có chút chần chừ chưa trả lời. Sau một hồi suy nghĩ đắn đo mãi, cuối cùng cô bé vẫn gật đầu.
"Nếu là chị Erendir thì em có thể hoàn toàn tin tưởng."
"[Phán Quyết] của trò cũng mách bảo như vậy sao?"
"Em không chắc chắn. Nhưng cho đến hiện tại, trực giác của em vẫn mách bảo rằng em có thể tin tưởng chị ấy."
Rene thành thật đáp, trong lòng không khỏi lo lắng câu trả lời của mình có làm giáo sư phật ý không. Nhưng trái ngược với nỗi lo của Rene, Rudger lại chấp nhận câu trả lời một cách dễ dàng đến lạ.
"Nếu trò đã nói vậy thì ta sẽ không hỏi thêm nữa."
Rene nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
"Dù việc này đã được giữ kín nhưng trò vẫn phải hết sức cẩn thận."
"Vâng!"
"Nếu ai đó lạ mặt bỗng dưng tiếp cận em, hãy cảnh giác. Nếu có người tự dưng đối xử tốt với em, em nên nghi ngờ động cơ của người đó."
"Dạ?"
"Chắc ta không cần phải nhắc em cảnh giác với những kẻ mời em đi ăn chứ?"
"... ... Giáo sư....... em không còn là trẻ con nữa."
Rudger lúc này mới giật mình vì sự lỡ lời. Hắn không hiểu sao lại vô thức dùng giọng điệu như khi nói chuyện với con bé ngày xưa.
Rudger hắng giọng.
"Dù sao cẩn thận vẫn hơn."
"Em hiểu rồi ạ."
Rene mỉm cười rạng rỡ với Rudger.
"Nhưng nếu em gặp nguy hiểm, giáo sư sẽ đến cứu em chứ?"
"......."
Rudger lạnh lùng đáp.
"Trò không nghe hiểu những lời ta vừa nói sao?"
"Vâng ạ!"
Rene phồng má, giận dỗi quay đầu đi.
Rudger có chút buồn cười khi nhìn thấy phản ứng của cô bé, nhưng biểu cảm trên mặt hắn vẫn rất nghiêm túc.
"Đến lúc đó rồi nói."
Nghe vậy, Rene lập tức quay đầu, khuôn mặt cô bé rạng rỡ trở lại.
"Em biết bản thân luôn được mọi người giúp đỡ trong lúc nguy hiểm. Em rất biết ơn vì điều đó, cả giáo sư, cả chị Erendir và tiền bối Flora. Em rất xin lỗi vì chưa thể giúp gì được cho mọi người."
"Chỉ cần trò giữ an toàn cho mình đã là giúp ích cho ta rồi."
Rudger nói xong liền đứng dậy.
"Giáo sư phải đi rồi ạ?"
"Ta còn vài việc cần giải quyết."
Rudger bỏ lại những lời này và nhanh chóng rời đi.
Rene đứng dậy khỏi băng ghế đứng nhìn theo bóng lưng thầy cho đến khi khuất hẳn.
"Haiz!"
Khi bóng thầy khuất sau góc hành lang, Rene thở dài, cuối cùng cô vẫn không đủ can đảm hỏi thầy điều đó.
* * *
Rudger chậm rãi bước qua một khuôn viên nhỏ. Nơi này trông như một công viên được chăm sóc kỹ lưỡng bên trong lâu đài, cảnh vật tràn ngập hơi thở nghệ thuật. Đâu đó có thể nhìn thấy vài nhóm học sinh Theon đang ngồi ngắm cảnh trò chuyện, tận hưởng không khí yên bình như đang đi dã ngoại.
Một số học sinh mỉm cười rạng rỡ và vẫy tay chào khi nhìn thấy Rudger.
"Chúng em chào giáo sư ạ!"
"Chúc giáo sư một ngày tốt lành!"
"Giáo sư đang đi tản bộ ạ?"
Rudger sửng sốt nhất thời trước phản ứng kỳ lạ của đám học sinh. Hắn không hiểu vì sao thái độ của lũ trẻ với hắn bỗng trở nên nhiệt tình đến lạ.
Thật ra lý do không quá khó hiểu. Bản thân Rudger không nhận ra nhưng trong ngày quân khủng bố tấn công, hình ảnh giáo sư Rudger tung ra vô số ma thuật trắng từ trên không tiêu diệt hàng vạn quân đoàn Chimera đã in sâu trong tâm trí lũ trẻ. Tất cả học sinh có mặt tại Cung điện Pha Lê ngày hôm đó đều được chứng kiến hình ảnh một vị giáo sư mạnh mẽ, sát phạt quyết đoán, quét sạch lũ quái vật, bảo vệ và hộ tống mọi người đến nơi an toàn.
Ấn tượng của Rudger với các học sinh đã hoàn toàn thay đổi. Từ vị giáo sư nghiêm khắc, lạnh lùng chuyển thành một người bên ngoài tuy nghiêm túc nhưng bên trong lại hết mực quan tâm đến người khác. Giáo sư Rudger chính là điển hình của mẫu người hành động thay cho lời nói.
Kết quả là hiện tại, Rudger chính thức trở thành người được chào đón nhất trong học viện. Những học sinh hồi trước sợ hãi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, lúc này cũng đã tươi cười chào hỏi hắn.
'Có vẻ như việc nhận được huy chương dường như giúp cải thiện hình ảnh không ít.'
Rudger lúc này vẫn còn đang mải suy đoán nguyên nhân thay đổi thái độ của mọi người. Chợt, hắn nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
"Sedina, kỳ nghỉ tốt chứ?"
"Dạ vâng, mọi chuyện đều ổn ạ."
Sedina vừa đáp vừa liếc nhìn Rudger. Ánh mắt cô ấy ngầm hỏi ý Rudger.
"Có gì muốn hỏi sao?"
"........."
"À không ạ. Không có gì đâu, thưa giáo sư."
Rudger cũng nhận thấy Sedina đang khó xử nhưng hắn không hỏi nữa, hắn tôn trọng quyết định của đối phương.
"À phải rồi. Tiền bối Hans có nhắn tin cho giáo sư."
"Có chuyện gì?"
"Tôi không rõ nhưng có vẻ anh ấy cần gặp giáo sư càng sớm càng tốt."
"?"
"Nghe giọng điệu thì hẳn là có chuyện gì đó không hay xảy ra với anh ấy."
Sau khi nghe những lời này của Sedina, Rudger suy nghĩ một lát, liền hiểu ra vấn đề. Thảo nào, mấy ngày nay hắn cứ thắc mắc sao Sư phụ không đến trêu mình, hóa ra người đã có đối tượng tiêu khiển mới.
"Cậu ấy vất vả rồi."
Rudger lắc đầu.
Dù rất xin lỗi Hans, nhưng hiện tại Rudger chẳng thể giúp gì cho cậu ta.
"Giúp tôi viết thư báo cậu ấy đợi thêm vài ngày."
"Vâng."
Sau khi Sedina rời đi, Rudger chỉ còn lại một mình, hắn tiếp tục suy nghĩ về việc nên làm gì trong kỳ nghỉ này.
Không có gì cần làm nữa cả!
Hắn đã nhận được toàn bộ thù lao từ Eileen, hắn đã liên lạc với hiệu trưởng hoàn tất việc báo cáo công việc. Hắn cũng đã giải quyết xong mọi chuyện của Rene. Có thể nói, hiện tại hắn dường như chẳng còn việc gì cần làm ở Lâu đài Hoàng gia nữa.
'À, mình còn chưa gửi tin tức cho Belaruna về giáo sư Chris nữa.'
Hay tranh thủ chợp mắt một lúc?
Nghĩ vậy, Rudger liền quay về nơi ở được chỉ định. Khi về đến nơi, hắn cau mày khi nhìn thấy người đang đứng trước cửa phòng mình.
"Cô làm gì ở đây, Mandelina?"
"Ủa? Anh đi đâu về vậy? Tôi tưởng anh ở trong phòng?"
"Ta ra ngoài giải quyết việc riêng. Cô đến đây có chuyện gì?"
Mandelina toát mồ hôi lạnh, né tránh ánh mắt của Rudger. Cô ta vẫn cảm thấy không thoải mái khi đứng gần hắn. Dù Rudger không có ý định giết cô ta nhưng nỗi sợ hãi khắc sâu trong ký ức của Mandelina vẫn không thể dễ dàng phai nhạt.
Rudger không mấy để tâm đến thái độ đó. Nếu để cô nàng này tùy ý hành động, hắn sẽ chỉ thêm đau đầu, tốt hơn hết là cứ giữ nguyên tình trạng này.
"Vậy cô tìm ta có việc gì?"
"Có một vị khách đến tìm Hoàng đế và Đại Công chúa."
"Thế thì có liên quan gì đến ta?"
Rudger nhận thấy thái độ và lời nói của Mandelina có vẻ lo lắng m���t cách kỳ lạ.
"Công chúa dặn tôi đến báo tin trước cho anh biết, nhưng tôi vẫn có chút lo lắng."
"Vậy ai đã đến?"
Mandelina do dự.
"Sứ giả từ Thánh quốc."
Bản dịch này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những câu chuyện kỳ diệu.