Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 347: Ma pháp phi thuộc tính (2)

"Giáo sư, em ấy vẫn ổn chứ?"

Erendir lên tiếng hỏi khi theo sau Rudger đưa Rene đến bệnh xá.

"Trò ấy không có việc gì."

"Sao tự nhiên Rene lại ngất xỉu được ạ?"

"Có lẽ là do ma thú của trò ấy. Trò cũng có thể cảm nhận được điều đó phải không?"

"Vâng, nó có chút bất thường."

"Một số ma thú mới sinh khá nhạy cảm. Những lúc như vậy, chúng thường vô ý tiêu tốn quá nhiều sức mạnh ma thuật của chủ nhân. Đó là lý do Rene ngất xỉu."

Erendir định hỏi thêm nhưng chợt im bặt khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của người bên cạnh.

"Erendir, ta hiểu rằng trò đang lo lắng cho học muội của mình, nhưng trò có thể rời đi rồi nếu không muốn trễ tiết học tiếp theo."

"Nhưng..."

"Ta có thể đảm bảo Rene sẽ nhanh chóng bình phục."

"..."

Erendir cuối cùng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người.

Rudger yên lặng nhìn đứa trẻ đang ngủ ngon lành trên giường bệnh.

'Biểu cảm lúc đó của con bé... Nó đã biết gì sao?'

Lời cuối cùng của Rene trước khi ngất đi khiến Rudger không khỏi lo lắng. Dù chỉ trong chốc lát, hắn vẫn có thể chắc chắn rằng năng lượng của phong ấn đã bị phá vỡ một phần khi con ma thú kỳ lạ kia mất kiểm soát.

Hắn đã từng đọc được một tài liệu ghi chép về [Con mắt Phán Quyết]. Đặc điểm cơ bản của con mắt là khả năng phân biệt thiện ác trong thái độ của những người xung quanh đối với người sở hữu.

Nhưng khi sức mạnh dần được tăng lên, những khả năng mới của [Con mắt Phán Quyết] cũng được hiển lộ. Lúc này, nó không chỉ đọc được thái độ nữa mà còn có thể nhìn thấu được cảm xúc của những sinh vật sống khác.

Không một sinh vật phàm trần nào có thể che giấu bản chất thực sự của mình trước sức mạnh của [Phán Quyết].

Những lời Rene nói khi đó khiến Rudger không khỏi suy nghĩ, không biết liệu đứa trẻ này đã nhìn thấy điều gì từ hắn. Nguyên nhân khiến sức mạnh của Rene bùng nổ tức thời rất có thể đến từ con ma thú kỳ lạ kia. Năng lực của ma thú đó có lẽ là khả năng gia tăng sức phán đoán cho chủ nhân.

Quả thật là một trường hợp hiếm có!

Trong lịch sử chưa từng xuất hiện người cùng lúc sở hữu [Con mắt Phán Quyết] và ma pháp phi thuộc tính. Rene rất có thể là trường hợp đầu tiên.

Nếu người bình thường biết chuyện này, rất có thể họ sẽ cảm thán rằng Rene thật may mắn. Một pháp sư lại có thể sở hữu hai loại khả năng độc nhất vô nhị.

Nhưng chúng thực sự may mắn sao?

Rudger siết chặt nắm đấm. Phải sở hữu một thứ sức mạnh không mong muốn không khác gì một lời nguyền tra tấn. Có lẽ con bé cũng đau đớn kh��ng kém gì hắn, chỉ là đứa trẻ này không thể hiện ra mà thôi.

Ma pháp phi thuộc tính vô cùng hiếm có. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự hiếm có đó chính là sinh mạng của người sở hữu sẽ bị ăn mòn theo thời gian.

Bản thân Rudger đã từng chứng kiến một pháp sư sở hữu loại sức mạnh này từ từ đi đến bờ vực của cái chết. Hình ảnh đó vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Người đó đã không thể sống quá hai mươi lăm tuổi. Lượng ma lực ngày càng tích tụ không khác gì một gánh nặng khổng lồ, khiến cơ thể không thể chịu đựng nổi. Và một khi giới hạn bị phá vỡ, cũng là lúc sinh mạng kết thúc.

Theo tình hình hiện tại, có lẽ thời gian của Rene cũng chỉ còn vài năm. Lượng ma lực tích tụ trong đứa trẻ này nhanh hơn hắn dự kiến. Có lẽ một phần là do cuốn sách mẹ con bé để lại. Cộng thêm con ma thú kia, một khi Rene thuần thục điều khiển nó, sức mạnh của con bé sẽ tăng trưởng nhanh hơn bao giờ hết.

Khi đó, tình hình sẽ thực sự trở thành một mớ hỗn độn.

'Mình có nên liên lạc với người đó không?'

Người Rudger đang nghĩ đến chính là Sư phụ của Rene. Tuy nhiên, có một vấn đề, mối quan hệ giữa hai người họ quả thực không mấy tốt đẹp, nếu không muốn nói là không đội trời chung.

Bọn họ đều âm thầm không nhắc đến khúc mắc trong quá khứ. Đó cũng là lý do Rudger không hề cố gắng liên lạc hay hỏi thăm tin tức của Rene suốt bao năm qua sau khi giao phó đứa trẻ cho người kia.

Tuy nhiên, cả hai người họ đều đã nghiên cứu về ma pháp phi thuộc tính nhiều năm, ắt hẳn đối phương cũng phải đạt được chút thành quả nào đó. Nếu muốn cứu Rene, hắn không thể trì hoãn cuộc gặp mặt này thêm nữa.

".......?!!!"

Đúng lúc này, đứa trẻ trên giường có dấu hiệu tỉnh lại.

***

Rene rất ngạc nhiên khi bản thân tỉnh lại trong phòng y tế.

Cô đã ngất xỉu sao? Sao thầy lại ở đây?

"Thầy ơi? Sao thầy lại ở đây?"

"Em đã ngất xỉu trong tiết học, em không nhớ sao?"

"Dạ?"

"Em thấy trong người thế nào?"

"À vâng. Em thấy mình hiện tại rất khỏe, không có việc gì cả."

Rene cẩn thận kiểm tra cơ thể, sau khi chắc chắn không làm sao mới lên tiếng đáp.

"Em ngất đi vì ma thú phải không ạ, thưa thầy?"

"Em không nhớ mình đã nhìn thấy gì trước khi bất tỉnh sao?"

"Hừm... Em nhớ đã triệu hồi ra một con ma thú, nó hình như tỏa ra một sức mạnh kỳ lạ nào đó. Rồi sau đó..."

Sau đó...

Rene lẩm bẩm những lời đó nhưng không thể nói hết câu.

"Em không nhớ."

"..."

Rudger quan sát kỹ càng biểu cảm của Rene. Có vẻ con bé không nói dối.

"Có phải em đã làm gì sai không?!"

Rudger lắc đầu.

"Không. Em chỉ bị ngất vì ma lực tiêu hao quá độ thôi."

"?!!!"

"Lần đầu triệu hồi ma thú, việc tiêu hao nhiều ma lực là điều dễ hiểu."

Rene trở nên xấu hổ.

"Em xin lỗi."

"Ma thú của em giống như một đứa trẻ mới sinh ra. Việc nó có phản ứng nhạy cảm và không thể thích ứng với thế giới này là điều tự nhiên."

"Ma thú cũng có cảm xúc như vậy sao ạ?"

"Ma thú không nhất thiết phải tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân. Thi thoảng nó sẽ từ chối mệnh lệnh của người triệu hồi, và đôi khi, nó thậm chí có thể cố gắng nuốt chửng chính chủ nhân của mình."

Nghe những lời đó, Rene chợt rùng mình.

Bị ma thú nuốt chửng sao?

"Tất nhiên, những trường hợp như vậy là cực kỳ hiếm."

"...Ma thú của em sẽ không nuốt chửng em chứ?"

"..."

"Em nghĩ nhiều rồi."

Giọng nói kiên quyết của Rudger ngay lập tức xoa dịu tâm trí đang choáng váng của Rene.

"Rất hiếm khi xảy ra tình huống như vậy. Hầu hết ma thú hành động như vậy đều do chủ nhân của chúng đối xử tàn bạo, và chúng chỉ có thể nuốt chửng người triệu hồi trong trường hợp người đó rơi vào trạng thái cạn kiệt ma lực."

"Thật vậy sao ạ?"

"Có cần ta phải nhắc lại không?"

"...Dạ không."

"Em có vẻ sợ hãi chuyện đó."

"Em nghĩ ai cũng sẽ sợ cảnh ma thú của mình đột nhiên một ngày nào đó nổi điên nuốt chửng mình thôi. Dù sao thì em cũng còn rất nhiều việc muốn làm, không muốn chết như vậy đâu."

"Em muốn làm những gì?"

Rene trông khá xấu hổ, cô ấy không nghĩ Rudger sẽ hỏi chuyện này.

"Thực ra thì... em muốn khám phá những loại phép thuật khác nhau, đi nhìn ngắm nhiều nơi trên khắp thế giới."

"Sau này em định sẽ làm gì?"

"Em muốn trở thành một nhà nghiên cứu ma thuật."

"Nhà nghiên cứu sao?"

"Vâng!"

Rene gật đầu với vẻ mặt tươi sáng.

"Có rất nhiều phép thuật chưa được biết đến trên thế giới này. Giống như ma pháp phi thuộc tính của em vậy ạ. Em muốn trở thành một nhà nghiên cứu ma thuật để giúp đỡ những người không hiểu rõ thứ sức mạnh mình đang sở hữu."

"Ra là vậy."

Một hoài bão to lớn, dường như không phù hợp với độ tuổi của cô bé.

"Con đường trở thành một nhà nghiên cứu ma thuật không hề dễ dàng chút nào. Để trở thành một nhà nghiên cứu, em cần có kiến thức sâu rộng về phép thuật và sẽ phải viết rất nhiều luận văn, báo cáo. Các học phần lý thuyết của em bắt buộc phải đạt xuất sắc, thành tích thực hành ma pháp cũng không được phép quá thấp."

"..."

Rene không biết tiêu chuẩn để trở thành một nhà nghiên cứu lại khó đến thế. Cô bé ủ rũ đáp.

"Vâng, em hiểu rồi ạ."

Khi nhận ra rằng mục tiêu b���n thân thực sự muốn đạt được không phải là một con đường dễ dàng, động lực của cô bé cũng giảm dần. Rudger lắc đầu cười.

"Không cần quá thất vọng. Nếu em học tập chăm chỉ, em có thể trở thành một nhà nghiên cứu xuất sắc."

"Thật sao ạ?"

"Phần lý thuyết trên lớp của em đang rất tốt. Em chỉ cần chú tâm vào phần còn lại là được. Ta nghĩ em có tố chất trở thành nhà nghiên cứu đấy."

"Dù sao thì đó cũng là một mục tiêu khó khăn. Em nghĩ mình còn cả một chặng đường dài phải đi."

"Chắc chắn rồi. Đôi khi em sẽ còn cảm thấy hụt hẫng và muốn bỏ cuộc nữa."

"Thầy đã từng trải qua chuyện tương tự chưa ạ?"

"Tất nhiên. Ta đã trải qua rất nhiều lần rồi."

"Em chưa từng nghĩ đến việc thầy cũng sẽ từng gặp khó khăn."

"Ai rồi cũng phải thất bại và trở nên chán nản khi bị những khó khăn thực tế ngăn trở. Ta không phải ngoại lệ."

Rene hỏi với giọng thận trọng.

"Vậy thầy đã vượt qua tình huống đó như thế nào?"

"Ta chưa bao giờ vượt qua được. Ta chỉ chịu đựng chúng thôi."

Đúng vậy. Hắn chỉ đơn giản là chịu đựng tất cả. Ngay cả khi vết thương khắc sâu trong tâm hồn và ký ức này có lành lại thì vết sẹo vẫn còn đó. Chúng không thể hoàn toàn biến mất.

"Tại sao lại như vậy ạ?"

Rudger mỉm cười có chút tự giễu, rồi cuối cùng, hắn chỉ nhẹ nhàng nói một câu.

"Bởi vì ta không còn cách nào khác."

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free