(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 359: Kẻ truy đuổi trong bóng tối (1)
Chứng kiến những kẻ truy đuổi xuất hiện chớp nhoáng, Rudger thầm nghĩ lần tới hắn nhất định sẽ không tin lời cô yêu tinh kia một cách dễ dàng nữa.
Nhưng có một điều lạ lùng. Lẽ ra những yêu tinh này phải truy tìm Belaruna mới phải. Tại sao mục tiêu của chúng lại là hắn?
"Chắc các vị nhầm người rồi? Tôi không nhớ chúng ta có quen biết nhau."
Rudger cố gắng thăm dò thông tin, nhưng đối phương chẳng hề phản ứng. Đôi mắt sắc lạnh xuyên qua khe mũ trùm đầu màu xanh lá cây cho thấy rõ ràng một điều: chúng không hề có ý định trò chuyện.
Rudger khẽ thở dài. Trận chiến này có lẽ không thể tránh được rồi.
Hắn nắm chặt quyền trượng. Ngay khoảnh khắc Rudger vừa động tay, một mũi tên đã bất ngờ phóng thẳng về phía sau gáy hắn.
Vụt!
Một đòn hiểm nhắm thẳng vào điểm mù.
Rudger gõ nhẹ trượng xuống đất, phép thuật tức thì kích hoạt. Mặt đất đột ngột nhô cao, chặn đứng tất cả những mũi tên đang lao tới. Chúng không hề gãy đổ mà găm sâu vào tấm khiên đất, rung lên bần bật. Tốc độ của chúng nhanh hơn đạn thật gấp bội, uy lực thật sự kinh người.
Đây không phải tên thường, mà mang theo năng lượng của tinh linh tự nhiên. Đầu mũi tên có lực xoắn ốc, tạo ra sức xuyên thấu khủng khiếp, tưởng chừng có thể phá vỡ bất kỳ rào chắn phòng thủ nào.
Những yêu tinh này không tầm thường. Chúng không chỉ tinh thông tấn công tầm xa mà còn có kẻ thành thạo cận chiến.
Rudger hơi nghiêng đầu quan sát hai bên.
Ngay sau đó, một thanh kiếm sắc bén đã sượt qua vị trí cổ hắn vừa đứng vài tích tắc trước.
Im lặng và quyết đoán. Những đòn tấn công dồn dập này khiến Rudger khó lòng triển khai phép thuật phòng thủ. Quả thật là những sát thủ tinh nhuệ. Chúng phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, thế tấn công vừa nhịp nhàng, dày đặc không kẽ hở, lại nhắm chính xác vào điểm yếu của pháp sư.
Chiến binh yêu tinh cầm song kiếm ở cả hai tay lại một lần nữa vung kiếm lên.
Rudger nhíu mày, giơ cây trượng lên.
Tên yêu tinh thấy vậy liền cười khẩy. Hắn chưa từng thấy pháp sư nhân loại nào dám giao đấu cận chiến trực diện với mình.
Keng!
Hai thanh kiếm va chạm với cây trượng của Rudger. Tên yêu tinh bất ngờ trước sức bền của cây trượng ma pháp.
Không chần chừ một giây nào, thanh kiếm lập tức được rút ra. Trực giác nhạy bén khiến tên yêu tinh không do dự lùi lại phía sau.
Soạt!
Chiếc mũ trùm đầu của tên yêu tinh bị tách làm đôi. Hắn đáp xuống phía sau, nhìn chiếc mũ trùm đầu đã bị chém rời, rồi cẩn thận đưa tay vuốt trán. Nếu ban nãy hắn chần chừ dù chỉ một giây, đầu hắn chắc chắn đã bị chém đôi.
Một pháp sư sao có thể theo kịp tốc độ của yêu tinh?
Về phần Rudger, hắn cũng khá tiếc nuối. Tên yêu tinh trước mặt vẫn tránh được đòn tấn công bất ngờ ở cự ly gần như thế. Phản xạ của đối thủ thật đáng kinh ngạc.
Chiến binh yêu tinh cảm thấy bất ổn, hắn ta lập tức ra hiệu lệnh.
"Đồng loạt tấn công!"
Những yêu tinh phía sau đồng loạt giương cung. Hàng loạt mũi tên theo đó thi nhau rời tay chúng. Rõ ràng chúng vẫn thực hiện động tác nạp tên, nhưng tốc độ bắn lại nhanh như súng liên thanh.
Rudger lộn người sang một bên tránh làn mưa tên, sau đó hắn đu người lên sân thượng gần đấy.
Các yêu tinh nhất thời sửng sốt, chúng không ngờ đối thủ lại có cách này. Ngay sau đó, tất cả yêu tinh đồng loạt nhảy vọt lên sân thượng đuổi theo. Tốc độ của chúng nhanh đến mức không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào, ngay cả khi dẫm lên mái nhà, ống dẫn hay cầu thang bên ngoài.
Khoảnh khắc các yêu tinh nhảy lên không trung và chuẩn bị tổng tấn công. Đập vào mắt chúng là hình ảnh Rudger chìm trong bóng tối. Thân hình hắn nhanh chóng thu mình thành một chấm đỏ rồi biến mất.
"Hắn ta đâu rồi?"
Những yêu tinh lơ lửng trên không trung tức giận nhìn quanh. Không còn bất kỳ dấu vết nào của đối thủ ở đây nữa. Tên nhân loại kia như thể bốc hơi trong không khí.
Đột nhiên, sức mạnh ma thuật khổng lồ khuấy động dưới chân đám yêu tinh.
Không để cho đám yêu tinh kịp phản ứng, một ngọn lửa mạnh mẽ bùng lên dữ dội ngay trong đêm tối. Ngọn lửa hung mãnh nuốt chửng toàn bộ yêu tinh trên không trung, không một yêu tinh nào thoát khỏi vòng vây của nó.
Rudger lúc này đang đứng trong một con hẻm tối, tay không ngừng truyền ma pháp vào luồng năng lượng đang cuộn trào trên không trung.
Khi ngọn lửa dịu đi và tắt hẳn, Rudger nheo mắt quan sát cảnh tượng phía trên, biểu cảm của hắn trở nên trầm tư.
Tất cả những yêu tinh bị phép thuật lửa tấn công trực diện đều sống sót. Tuy trang phục của chúng đều bị hư hại bởi ngọn lửa, nhưng về cơ bản không có thương tích nghiêm trọng nào.
'Là các tinh linh...'
Rudger nhạy bén nhận ra chính những tinh linh nước và gió đã bảo vệ các yêu tinh kia.
Đôi mắt bên trong chiếc mặt nạ mỏ quạ của Rudger nhanh chóng quét qua những yêu tinh cung thủ.
Những yêu tinh này lập tức đồng loạt rút lui. Bọn chúng cảm nhận được nguy hiểm đến từ nhân loại kia.
"Giữ vững khoảng cách!"
Các cung thủ không quên bắn tên yểm trợ trong khi rút lui.
Tuy nhiên, Rudger lúc này đã triệu hồi [Ater Nocturnus] và không buồn né tránh những mũi tên đó nữa. Bóng đen bao quanh cơ thể hắn vung cánh tay khổng lồ đánh văng tất cả những đòn tấn công nhắm vào Rudger.
Rudger lao về phía trước, đuổi kịp các yêu tinh đang chạy trốn.
"C-cái gì vậy?"
Các yêu tinh khá ngạc nhiên khi tên nhân loại kia có thể theo kịp tốc độ của chúng. Dù vậy, sự bối rối chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, và ngay sau đó một đợt mũi tên khác tiếp tục được bắn ra. Tất nhiên, những mũi tên này dễ dàng bị [Ater Nocturnus] đánh bay.
Một tên yêu tinh nghiến răng triệu hồi tinh linh. Ngay sau đó, một con chim trong suốt hiện ra. Tên yêu tinh hét lớn ra lệnh cho tinh linh của mình.
"Tấn công kẻ thù!"
Tuy nhiên, điều kỳ lạ đã xảy ra. Dù cho tên yêu tinh có hét lên vài lần, nhưng tinh linh kia vẫn im lặng, không hề phản ứng.
Sau vài lần kết nối với tinh linh không thành công, tên yêu tinh yên lặng quan sát kỹ hơn. Hắn hoảng hốt khi nhận ra tinh linh triệu hồi của bản thân không phải không muốn phản ứng mà là không thể.
Nó đang sợ hãi?
Làm sao một tinh linh mang trong mình sức mạnh của Mẹ Thiên nhiên lại sợ hãi một con người tầm thường được?
Nhưng tên yêu tinh này chưa kịp suy nghĩ gì thêm...
Phập!
Một lưỡi kiếm xé toạc không gian, xuyên thủng tinh linh yếu ớt khiến nó tan biến ngay tức khắc. Sắc mặt của yêu tinh trở nên tái nhợt khi nhìn thấy Rudger đang tiến lại gần.
"L-làm sao có thể... ."
"Nếu ngươi muốn triệu hồi một tinh linh chống lại ta, ngươi phải có trình độ từ trung cấp trở lên."
Rudger tóm lấy cổ tên yêu tinh và nhấc hắn lên.
"Nhân loại chết tiệt!"
Những yêu tinh xung quanh thấy vậy không chần chừ bắn tên về phía Rudger. [Ater Nocturnus] tự mình di chuyển, chặn lại tất cả đòn tấn công.
Các yêu tinh cầm cung nghiến răng triệu hồi tinh linh. Nhưng cũng giống như đồng bọn của chúng, những tinh linh được triệu hồi đều bị Rudger chấn nhiếp, chỉ có thể bất lực đứng yên run rẩy trong sợ hãi.
"Tránh ra!"
Thân thể Rudger run nhẹ.
Khi hắn cúi đầu xuống nhìn, hắn thấy một cái rễ cây khỏe khoắn đang xuyên qua nền đất cứng và bám chặt vào mắt cá chân mình.
"Tư tế?"
Đó là tên gọi chỉ những yêu tinh có thể kết nối với sức mạnh của tự nhiên và sử dụng phép thuật.
Tên tư tế kia dang tay về phía Rudger. Rễ cây theo lệnh hắn, siết chặt lấy mắt cá chân Rudger, vươn dài ra định trói hắn.
"Nhân loại kia! Hãy thả đồng bào của chúng ta ra ngay lập tức!"
Rudger cười mỉa mai. Hắn dồn sức vào bàn tay đang nắm cổ tên yêu tinh, siết nhẹ một cái, cổ hắn ta liền đứt lìa. Xác tên yêu tinh bất lực rơi xuống đất.
"Ngươi dám...!"
Tên tư tế phía dưới hét lên phẫn nộ, hai tay ra sức điều khiển rễ cây, siết chặt lấy Rudger hòng nghiền nát hắn.
[Ater Nocturnus] nhẹ nhàng quẹt qua một đường, rễ cây đang bám lấy chân Rudger lập tức đứt đoạn.
Tên tư tế nghiến răng tung ra một phép thuật mới. Sau lưng hắn, một đóa hoa khổng lồ nở bung, chẳng mấy chốc bụi xanh bay tán loạn. Nhưng hắn còn chưa kịp đắc ý, một lỗ máu đã xuất hiện trên trán tên tư tế. Trên tay Rudger, khẩu súng lục quen thuộc đang nhấp nháy ánh sáng ma thuật.
Rầm!
Những yêu tinh xung quanh nhìn xác tên tư tế vừa chết với vẻ mặt hoảng sợ.
Khi phép thuật của tư tế bị cắt đứt, bông hoa khổng lồ nhanh chóng khô héo. Thứ bột màu xanh lá cây bay phấp phới trong không khí cũng tan biến.
"Chết đi!"
Lúc này, các chiến binh yêu tinh đã hồi phục trên sân thượng, lao xuống phía Rudger.
Rudger chỉ lạnh nhạt lên tiếng.
"Cậu còn không chịu ra sao?"
Nhân loại này đang nói chuyện với ai?
Các chiến binh yêu tinh nghi ngờ trong giây lát, nhưng sau đó vẫn tiếp tục lao đến tấn công.
Tuy nhiên, trước khi bọn chúng kịp vung kiếm, một bóng hình to lớn đã lao ra.
Một cơn gió mạnh thổi qua con hẻm, cuốn phăng những yêu tinh một cách dễ dàng.
Rudger suýt nữa thì ngã nếu [Ater Nocturnus] không kịp ghim tay xuống đất. Hắn quay đầu nhìn lại.
Xuất hiện bên cạnh Rudger lúc này là một thú nhân to lớn với mái tóc trắng bồng bềnh. Có vẻ như số cân tăng thêm vẫn chưa giảm hẳn nên vóc dáng tổng thể vẫn còn khá tròn trịa.
"Pantos, đúng lúc lắm."
Khi Rudger gọi tên, Pantos quay lại nhìn hắn với vẻ mặt vô cảm. Đôi mắt vốn từng đầy vẻ chán nản, giờ đây lại rực lên sự hoang dã của một chiến binh đã lâu không được chiến đấu.
"Của cậu hết đấy."
Pantos bật cười, nhe răng khoái trá. Anh ta chỉ chờ đợi những lời này.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.