Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 364: Lời chào của ác quỷ (2)

Những lời Nikolai nói chất chứa ẩn ý rõ ràng. Hắn nghi ngờ động cơ của Rudger khi can thiệp và phá hỏng kế hoạch của mình.

"Cho ta một lý do để không nghi ngờ ngươi đang cố tình phá đám ta."

Rudger trả lời không hề do dự, tình huống này hắn đã dự liệu được trước.

"Ta không hiểu ngươi muốn nói gì. Ta chỉ đang làm tròn bổn phận của một giáo sư Theon mà thôi. Việc tiện tay tiêu diệt vài tên rác rưởi cũng chỉ vì chúng cản trở công việc của ta."

"Bớt ngụy biện đi. Nếu không phải do ngươi nhúng tay vào thì kế hoạch ở thủ đô của ta sao có thể thất bại dễ dàng như vậy?"

Sự tức giận dần dần hiện lên trong giọng nói của Nikolai.

Rudger thì ngược lại, hắn đáp lại một cách bình tĩnh và lạnh lùng.

"Ngươi thực sự nghĩ lực lượng của lũ Quân Giải phóng đó có thể làm nên trò trống gì trước đội ngũ hiệp sĩ và pháp sư ở thủ đô sao? Tin vào mấy kẻ rác rưởi đó còn không bằng dành thời gian củng cố địa vị của mình."

"Sao ta thấy dường như ngươi không phải đang củng cố địa vị mà thực sự lo lắng cho mấy kẻ ở Lindebrugne vậy?"

"Nikolai, hôm nay ngươi có vẻ xúc động bất thường. Chắc không phải mấy kẻ thuộc Quân Giải phóng bị ta tiêu diệt là cấp dưới yêu thích của ngươi đấy chứ?"

"......."

Công sức, thời gian và tiền bạc Nikolai bỏ ra giờ đã tan thành mây khói. Làm sao hắn có thể dễ dàng cho qua chuyện này được?

Nhưng giữa việc nhẫn nhịn bỏ qua và bị đối thủ vạch trần, Nikolai thà chọn vế trước.

"Hahaha. Sao có thể?"

Cuối cùng, Nikolai quyết định dừng lại. Nếu hắn cố tình truy hỏi thêm thì người thiệt hơn chắc chắn vẫn sẽ là hắn.

"Mấy kẻ rác rưởi đó sao có thể là thuộc cấp của ta chứ? Ngươi cũng quá coi thường ta rồi."

Nikolai vội vàng phủ nhận mình có liên quan đến vụ việc này.

Rudger nhìn đối phương với vẻ bất ngờ. Hắn không ngờ hôm nay kẻ này lại không truy hỏi dai dẳng như lần trước. Việc có thể nhẫn nhịn cho qua kế hoạch của bản thân bị phá hủy dễ dàng như vậy cho thấy Nikolai không hề đơn giản.

"Mọi người dường như đã có mặt đông đủ."

Đúng lúc này, tiếng của Linh Cấp vang lên. Hắn ta vẫn xuất hiện ở vị trí quen thuộc, phía sau là người phụ tá thân tín.

"Lý do ta triệu tập mọi người đến đây lần này là để giới thiệu một Đệ Nhất mới được bổ nhiệm."

Đệ nhất mới?

Mọi người xung quanh đều tỏ ra hứng thú trước tin tức này. Ai nấy đều tự hỏi nhân vật mới này sẽ như thế nào.

Sự xuất hiện của một người có thể là đồng bạn hoặc đối thủ cạnh tranh đã thổi một luồng sinh khí lạ vào không khí băng giá này.

"Helia, ngươi tự giới thiệu đi."

Linh Cấp vừa dứt lời, giọng nói đầy tinh nghịch của Helia đã vang lên.

"Rất vui được gặp mọi người! Ta là Đệ Nhất mới nhận chức, Helia."

Giọng nói trong sáng và vui vẻ ấy hoàn toàn không hợp với bầu không khí trang trọng trên bàn họp. Ánh mắt của tất cả Đệ Nhất ngay lập tức trở nên lạnh lùng.

Kẻ nào đây?

Phần lớn các phản ứng đều tương tự nhau. Ngay từ lời chào đầu tiên, ai cũng có thể hình dung được tính cách của người mới này: một kẻ tùy hứng, không có chút đáng tin cậy nào. Dù vẫn chưa biết về khả năng của Helia nhưng ấn tượng ban đầu của các Đệ Nhất về cô ta đều không mấy tốt đẹp.

Trong lúc mọi người đang suy nghĩ thì Helia tiếp tục lên tiếng.

"Sắp tới chúng ta sẽ là đồng bạn của nhau. Rất mong chúng ta có thể hợp tác vui vẻ."

"Vui vẻ? Ngươi nghĩ ngươi đang nói chuyện với ai?"

Đột nhiên có người lên tiếng với thái độ bất mãn.

Bentmin?

Ánh mắt của các Đệ Nhất khác hướng về cô ta.

Bentmin đang trừng mắt nhìn Helia với vẻ khinh thường. Giọng nói của Bentmin vốn sắc bén như gai hoa hồng, giờ đây lại chứa đựng sự ác độc. Ngay cả Victor Dreadful cũng phải im lặng, e sợ chọc phải ngọn núi lửa đang điên cuồng này.

"Chúng ta đều là những người được thủ lĩnh lựa chọn và giao phó những công việc khác nhau. Ngươi nên biết thân biết phận mà lo liệu việc của bản thân. Giữa những kẻ như chúng ta không bao giờ có tình đồng đội."

"Ôi chao, ta thực sự thấy bị tổn thương vì những lời này đấy."

Bentmin càng trở nên tức giận khi thấy hành động cợt nhả của Helia.

"Đúng là một kẻ không đứng đắn, thiếu nghiêm túc."

"Hả? Ta đang rất nghiêm túc nha, ngươi không thấy sao?"

"Trong mắt ta ngươi không khác gì một kẻ ngu ngốc, nhẹ dạ cả tin."

Bất ngờ là Helia chẳng hề tức giận trước những lời lăng mạ của đối phương. Ngược lại, cô ta mỉm cười trêu chọc.

"Chà, ngươi nói như thể bản thân ngươi là một chủng tộc cao quý và vĩ đại vậy."

"Hừ, nếu không phải ở đây thì chắc chắn cả đời ngươi còn không đủ t�� cách gặp mặt chứ đừng nói đến tư cách bắt chuyện với ta."

"Vậy sao? Ta có một thắc mắc nhỏ."

"Chuyện gì?"

"Tên của ngươi là gì?"

"......."

"Giờ nghĩ lại, từ nãy đến giờ chỉ có ta giới thiệu về bản thân. Các ngươi không muốn tự giới thiệu sao?"

"Nếu tò mò đến vậy sao ngươi không tự mình tìm hiểu đi?"

Đáp lại thái độ ngây thơ của Helia, Bentmin công khai phớt lờ lời nói của đối phương, như thể cô ta thậm chí không muốn đáp lại thêm nữa.

Cuối cùng, Lesley phải lên tiếng.

"Bentmin, dừng lại đi. Mất mặt như vậy đủ chưa?"

"Ồ, ra tên của ngươi là Bentmin?"

Đôi mắt Helia sáng lên khi nghe thấy tên đó. Quả cầu lửa nhỏ màu đen của cô ta lắc lư như thể đang đùa giỡn. Khi mọi người còn đang tự hỏi Helia định làm gì, cô ta đã tiếp tục.

"Quái lạ! Ta cứ tưởng mọi người đều sẽ dùng bí danh, nhưng có vẻ một vài người lại dùng tên thật của mình."

"Cái gì?"

"Bentmin. Đó không phải tên thật của ngươi sao? Rất trùng hợp! Ta biết cái tên đó!"

Khi nghe Helia biết tên mình, Bentmin trừng mắt nhìn. Cô ta cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ và muốn ngăn Helia lại, nhưng đã quá muộn.

"Không phải đó là tên gia chủ của gia tộc yêu tinh Leafre hay sao?"

Helia nhanh chóng nói ra sự thật bằng thái độ ngây thơ vô tội.

Sự im lặng lan tràn khắp không gian.

"Làm sao ngươi... ... ."

Bentmin đang nói chợt im bặt, nhận ra mình đã phạm sai l��m. Nói như vậy chẳng khác nào cô ta thừa nhận những gì đối phương nói là đúng.

"Bentmin, hóa ra ngươi là yêu tinh à?"

"Còn là gia chủ cơ đấy."

"Tin này có chút thú vị."

Các Đệ Nhất khác dường như cũng không hay biết điều này, họ bắt đầu xôn xao bàn tán. Rudger cũng không khỏi ngạc nhiên.

Kẻ tên Bentmin này là gia chủ gia tộc Leafre?

Cô ta chính là kẻ đã ra lệnh cho nhóm yêu tinh đến ám sát Belaruna?

Ánh mắt Rudger tự động chuyển sang Linh Cấp. Một kẻ như Bentmin lại chỉ là cấp dưới của Linh Cấp. Rốt cuộc con quỷ kia đã chiêu mộ cô ta bằng cách nào?

Nếu người Bentmin đang tìm kiếm là hậu huệ của gia tộc Plante thì hắn càng phải cẩn trọng trong việc che giấu Sedina hơn.

Rudger nhanh chóng tính toán xong xuôi, rồi quay sang nhìn Bentmin và Helia.

Bentmin vẫn im lặng từ nãy đến giờ. Không ai đoán được cô ta đang nghĩ gì.

Đột nhiên, Linh Cấp mở miệng.

"Được rồi."

Mọi người lập tức yên tĩnh trở lại.

"Chuyện thứ nhất đã xong. Mục đích thứ hai của cuộc họp hôm nay chính là để thông báo ta sẽ tạm thời vắng mặt một khoảng thời gian."

Mọi người ngồi xung quanh vô cùng bất ngờ.

"Ngài định đi đâu sao?"

Lesley hỏi với vẻ hoài nghi. Dù biết như vậy là không nên, hắn ta vẫn lên tiếng.

"Ta sẽ sớm trở lại. Mong rằng từ giờ cho đến lúc đó, mọi người có thể thay ta quản lý tổ chức thật tốt."

Linh Cấp nói xong liền dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Ta sẽ giữ nguyên không gian này. Mọi người có thể tự do đến họp trong khoảng thời gian ta vắng mặt."

Một cuộc họp điều hành mà không có Linh Cấp?

Rudger biết dù Linh Cấp có nói vậy, chắc chắn các Đệ Nhất sẽ không ai sử dụng không gian này. Tất nhiên, làm sao Linh Cấp lại không biết chuyện đó. Đối với hắn ta, ngay từ đầu đã chẳng có chút tình cảm nào với tổ chức Bình Minh Đen này. Mọi thứ được tạo ra đơn giản chỉ là những quân cờ để hắn thuận tiện sử dụng.

Rudger không biết lý do tại sao Linh Cấp lại đột ngột rời đi. Tuy nhiên, ở một khía cạnh nào đó, đây có thể là cơ hội cho hắn.

Ánh mắt Rudger tự động hướng về phía Lesley.

Kẻ này hẳn có lòng trung thành sâu sắc với Linh Cấp, bằng chứng là quả cầu lửa đen của hắn đang rung chuyển, như thể hắn khá sốc.

"Lesley."

"Có tôi."

"Sớm thôi."

"... ...."

"Điều ước của ngươi sẽ thành hiện thực."

"......!"

Lesley cảm động trước những lời này, hắn đáp lại bằng một giọng đầy xúc động.

"Đúng vậy. Tôi chắc chắn sẽ làm được điều đó."

Rudger không biết chính xác hai người này đang nói chuyện gì. Tuy nhiên, nếu dựa theo tin tức từ Công tước Hayback và sự kiện sắp tới, thứ mà Lesley đang nhắm đến chắc chắn không hề bình thường.

Linh Cấp chợt quay sang nói chuyện với Rudger.

"John Doe."

"Có tôi."

"Ta hy vọng ngươi cũng sớm đạt được điều mình mong muốn."

"......."

Những lời này của Linh Cấp chất chứa nhiều hàm ý. Có lẽ Linh Cấp đã biết cả hai bên đang âm mưu chuyện gì trong sự kiện [Đêm huyền bí] sắp tới, hắn cũng có lẽ hiểu rằng sau sự kiện đó, một vị trí Đệ Nhất bên cạnh mình chắc chắn sẽ biến mất.

Tuy nhiên, Linh Cấp vẫn nói ra những lời đầy kỳ vọng như vừa rồi.

"Tôi hiểu rồi."

Rudger không còn l��a chọn nào khác ngoài việc đáp lại sự ký thác này.

Nội dung đã biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free