(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 367: Ekaterina Bolsvaya
Rudger khẽ lắc đầu khi nghe tiếng động ngoài cửa. Tính cách của người phụ nữ kỳ quái kia vẫn chẳng thay đổi chút nào.
“Thủ lĩnh, tôi xin lỗi.”
Arfa cúi đầu với vẻ mặt hối lỗi khi nhìn Rudger đóng cửa lại.
“Không sao. Tôi cũng không ngờ bọn họ sẽ chủ động làm quen với chúng ta.”
Rudger không coi đây là chuyện gì to tát nhưng Arfa vẫn không thể kiềm chế sự hối hận của mình.
“Bọn họ có thể nhận ra anh không?”
“Khả năng là không. Theo phản ứng vừa rồi thì có vẻ bọn họ không nghi ngờ gì.”
Arfa tập trung lắng nghe và tình cờ nghe được âm thanh bên ngoài cánh cửa. Đúng như Rudger đã nói, Nữ hoàng Ekaterina chỉ đơn thuần ngắm nghía vẻ ngoài của Rudger và dường như không nhận ra thân phận của hắn.
“Vị đó lúc nào cũng như vậy sao?”
Ekaterina Bolsvaya mà hai người vừa nói chuyện hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh lúc mới bước vào đại sảnh khách sạn.
Hình tượng của Nữ hoàng Ekaterina lúc đó là một người có khuôn mặt vô cảm và lạnh lùng. Ấn tượng đầu tiên của mọi người khi nhìn thấy vị Nữ hoàng này như thể đang đối mặt với một dòng sông băng lạnh giá ở phía Bắc.
Cứng rắn và lạnh lẽo.
Đó chính là những gì đại chúng biết về Nữ hoàng của Vương quốc Utah.
Tuy nhiên, sau cuộc gặp mặt tình cờ lúc nãy, ấn tượng của Arfa về Nữ hoàng Ekaterina đã thay đổi hoàn toàn.
“Hiện tại thì đỡ hơn nhiều rồi. Hồi trước tính cách cô ta tồi tệ lắm.”
“Thật sao?”
“Phải. Hồi đó cô ta thậm chí còn không thèm giả vờ cao quý trước mặt người ngoài.”
“Vậy Nữ hoàng Ekaterina là người như thế nào?”
Khi Arfa hỏi với vẻ mặt tò mò, Rudger dùng đầu ngón tay xoa cằm, cố gắng nhớ lại ấn tượng về đối phương trong trí nhớ.
Ekaterina Bolsvaya.
Ấn tượng đầu tiên của Rudger khi lần đầu nhìn thấy người phụ nữ đó là vô cùng khó hiểu. Hắn có thể khẳng định nếu Ekaterina Bolsvaya sinh ra tại Vương quốc Durman thay vì Utah, cô ta chắc chắn sẽ chẳng thể sống sót mà sớm đã bị chém đầu rồi.
Một người sinh ra trong hoàng tộc nhưng không hề có chút cốt cách của Hoàng gia. Ngoại trừ dung mạo, tất cả những gì toát ra từ trên người Ekaterina Bolsvaya mà Rudger cảm nhận được chỉ có hai chữ – thô thiển. Đặc biệt là tiếng cười khó tả của người phụ nữ đó. Cho đến tận bây giờ, Rudger vẫn không thể lý giải được tại sao một người bình thường lại có thể phát ra thứ âm thanh như vậy.
“Nếu phải mô tả về người phụ nữ đó thì tôi chỉ có thể hình dung bằng hai từ ngốc nghếch và nhàm chán. Cô ta không hề phù hợp để trở thành một nhà lãnh đạo.”
“Hả? Thế vị Nữ hoàng đó làm thế nào mà giành được thắng lợi trong cuộc nội chiến đó vậy?”
“Xung quanh cô ta có rất nhiều hầu cận tài năng. Ekaterina Bolsvaya có một sức hút kỳ lạ khi chiêu mộ nhân tài. Tôi cũng không hiểu sao cô ta lại được nhiều người thề nguyện trung thành đến vậy.”
“Người tài? Trong đó có cả thủ lĩnh sao?”
“Tất nhiên là không. Thực tế thì tôi cũng không làm gì nhiều.”
Lính đánh thuê trong lời đồn là đã dẫn dắt cuộc nội chiến đến thắng lợi mà lại nói mình không làm gì nhiều sao?
Arfa không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu trước lời nói của Rudger. Cậu ta đột nhiên nhớ lại vài lời lải nhải của Hans.
“Anh trai thường không ý thức được bản thân đã làm được những điều lớn lao đến nhường nào đâu. Vì vậy, mỗi lần anh ấy nói không có gì cả thì cậu cứ lờ đi là được.”
Mặc dù Arfa thiếu những hiểu biết thường thức nhưng cậu ta vẫn nhanh chóng áp dụng những gì Hans đã dặn.
“Thủ lĩnh thấy hai người lãnh đạo của hai phe nội chiến như thế nào?”
“Thành thật mà nói thì bề ngoài Hoàng tử Alexei có vẻ tốt hơn Ekaterina Bolsvaya.”
Không giống như Công chúa Ekaterina luôn cười và hành động như một kẻ kỳ quái, Hoàng tử Alexei là người điềm tĩnh, thông minh và có tài hùng biện. Hắn ta là người có uy tín rất cao trong giới quý tộc vì thường xuyên tham gia các hoạt động bên ngoài, tạo được ấn tượng tốt với nhiều người.
“Vậy chẳng phải Hoàng tử Alexei là nhân tuyển tốt hơn cho ngai vàng sao?”
“Mọi chuyện không đơn giản như vậy. Arfa, mỗi người trên thế giới này đều luôn đeo cho mình một chiếc mặt nạ.”
Arfa thắc mắc.
“Hoàng tử Alexei bề ngoài có vẻ tốt đẹp, nhưng bên trong, tính cách của người này lại hoàn toàn trái ngược.”
Hình ảnh Hoàng tử Alexei thể hiện trước công chúng đều là giả tạo. Trên thực tế, hắn ta là một kẻ chuyên quyền, không ngần ngại hạ sát bất kỳ người nào cản đường mình. Thái độ của vị Hoàng tử này đối với cấp dưới của mình không khác gì sử dụng những công cụ, có lợi thì sẽ trọng dụng, một khi vô ích sẽ bị đào thải.
Khi cuộc nội chiến nổ ra ở Vương quốc Utah, nguyên nhân lớn nhất gây thiệt hại cho quần chúng nhân dân chính là do phe Hoàng tử đã bắt người nhập ngũ bừa bãi. Những người phản kháng đều đã bị giết chết để làm gương.
“Ekaterina Bolsvaya thì ngược lại. Bản chất cô ta là một người rất biết lắng nghe và quan tâm đến người khác.”
Những lời của Rudger khiến Arfa không khỏi nhớ lại cuộc trò chuyện của Ekaterina Bolsvaya với các hầu cận của mình. Thái độ của Ekaterina Bolsvaya đối với họ không có chút nào là bề trên mà gần giống với một thành viên thân thiết trong gia đình hoặc bạn bè hơn. Đó chắc chắn là hành vi không phù hợp đối với một Nữ hoàng của một quốc gia.
“Đó là lý do tại sao tôi quyết định giúp đỡ người phụ nữ đó. Cô ta giống như một ngọn đuốc sáng rực trong vùng đất lạnh giá ấy.”
Trong môi trường đầy cái lạnh khắc nghiệt, sự hiện diện của Ekaterina Bolsvaya giống như một ngọn đuốc mạnh mẽ. Mọi người một cách vô thức sẽ bị ánh sáng rực rỡ ấy thu hút mà không hề hay biết. Có lẽ đó cũng là lý do lớn nhất mà những nhân tài trong cuộc chiến lại tụ tập xung quanh Ekaterina Bolsvaya.
“Nhưng tôi nghe nói Hoàng tử Alexei có lợi thế khi bắt đầu cuộc nội chiến.”
“Đúng là như vậy. Trước khi cuộc nội chiến nổ ra, dư luận đều tập trung vào Hoàng tử Alexei.”
Khi cuộc nội chiến nổ ra ở Vương quốc Utah, các thế lực hùng mạnh đều đồng loạt ủng hộ phe của Hoàng tử Alexei. Vì vậy, để duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Vương quốc Utah trong tương lai, họ đều cử người đến liên minh với phe của Hoàng tử. Các tập đoàn kinh doanh, các quý tộc quyền lực, tướng quân nắm giữ quân đội....
Mọi người đều nghĩ rằng kết cục của cuộc chiến sẽ sớm được phân định. Thế nhưng cuối cùng, sự thật lại hoàn toàn trái ngược với những gì số đông dự đoán.
Một trong những giai thoại nổi tiếng nhất về Ekaterina Bolsvaya khi chiến đấu ở tiền tuyến chính là hình ảnh cô ta giơ cao lá cờ của Vương quốc Utah trong trận chiến cuối cùng.
Bức ảnh đen trắng do một phóng viên chiến trường vô tình chụp được vào thời điểm đó đã góp phần rất lớn vào việc thay đổi nhận thức của công chúng về vị Công chúa Ekaterina Bolsvaya.
Bức ảnh được đăng khắp trang nhất của các tờ báo và những công dân sợ hãi vì cuộc nội chiến ở Vương quốc Utah cuối cùng đã lấy hết can đảm và bắt đầu ủng hộ Ekaterina Bolsvaya.
Vì vậy, cuộc nội chiến ở Vương quốc Utah còn được mọi người gọi với cái tên [Cuộc chiến băng giá và Ngọn đuốc] đã kết thúc với chiến thắng thuộc về phe Công chúa Ekaterina Bolsvaya.
Những ký ức về khoảng thời gian đó thoáng qua trong trí óc của Rudger như một cuốn phim kỷ niệm. Những cảm xúc trên chiến trường ngày ấy đối với hắn như thể chỉ mới là ngày hôm qua.
***
“Anh chính là lính đánh thuê trong lời đồn phải không?”
Ekaterina chậm rãi đến gần Machiavelli lúc này đang lặng lẽ ngồi cạnh đống lửa với khẩu súng trường trên tay.
“Ta là Ekaterina Bolsvaya – vị Công chúa chuyên chế và xa hoa mà người đời vẫn đồn.”
Dù đang chạy trốn nhưng Ekaterina Bolsvaya cũng không có ý định che giấu thân phận của mình. Cô ta nhìn Rudger với ánh mắt tự tin và ngay thẳng.
“Ta cần sức mạnh của anh.”
Machiavelli lạ lùng liếc nhìn đối phương. Theo hắn biết, vị Công chúa này hiện tại đang bị truy sát và cô ta lúc này còn chẳng có lấy một người hộ vệ nào bên cạnh. Sao cô ta có thể tự tin nói ra một yêu cầu như vậy được?
Bản thân hắn ngay từ đầu thậm chí còn không phải là một lính đánh thuê chính quy. Hắn chỉ cải trang để thuận tiện tìm kiếm mảnh vỡ Thánh vật ở Vương quốc Utah mà thôi.
Là một lính đánh thuê, Machiavelli không có nghĩa vụ phải đáp lại lời kêu gọi của Ekaterina Bolsvaya. Nếu hắn thực sự là một lính đánh thuê, hắn thà bán tin tức về hành tung của Ekaterina Bolsvaya hoặc giao cô Công chúa này cho Hoàng tử Alexei còn hơn.
Lời đề nghị của đối phương không đáng để hắn quan tâm. Tuy nhiên, không hiểu tại sao, Machiavelli lại lên tiếng.
“Tôi là lính đánh thuê. Nếu cô muốn yêu cầu tôi làm việc, cô cần trả phí.”
“Rất tiếc là hiện tại ta không mang theo tiền.”
Machiavelli im lặng.
Machiavelli khựng lại khi nghe những lời này.
“Cô dựa vào đâu muốn tôi giúp đỡ? Tôi hoàn toàn có thể kiếm được tiền nếu giao cô cho phe Hoàng tử Alexei.”
“Anh sẽ không làm như vậy.”
“Không có gì là không thể.”
“Ô hô hô! Nếu thế thì chắc ta nhìn lầm người! Vậy thì kết cục này hoàn toàn xứng đáng.”
Machiavelli không biết nên nói người phụ nữ này dũng cảm hay ngu ngốc nữa.
Ekaterina Bolsvaya không khiển trách người lính đánh thuê trư��c mặt vì không thể hiện sự tôn trọng trước mặt một người thuộc hoàng tộc. Cô ta chỉ đơn giản cười vui vẻ như một kẻ ngốc.
“Ta sẽ không hối hận!”
“Có chuyện gì sao?”
“Tất cả những điều này là do ta lựa chọn. Nếu có sai sót gì thì trách nhiệm hoàn toàn thuộc về ta. Thật đáng tiếc nếu thất bại, nhưng nếu không cố gắng thử một lần thì chắc chắn kết cục vẫn sẽ không thay đổi, không phải sao?”
“.......”
“Vì vậy, ta sẽ luôn tiến về phía trước dù mọi chuyện có xảy ra như thế nào đi chăng nữa.”
Ekaterina Bolsvaya thể hiện quyết tâm của mình một cách đầy nhiệt huyết. Trông cô ta chẳng có chút phong thái hoàng tộc nào. Nếu phải nói cụ thể thì Machiavelli thấy vị Công chúa trước mặt này không khác gì một người mơ mộng, ngập tràn những ước mơ lý tưởng hóa.
Cô ta quả thực không giống như những gì mọi người đồn đãi. Nếu người này nắm quyền điều hành đất nước, cô ta chắc chắn sẽ trở thành một vị vua ít phẩm giá nhất mà hắn từng biết.
Một đất nước như vậy sẽ đi đến đâu?
Nhưng...
Nếu những lý tưởng của người phụ nữ này có thể trở thành hiện thực thì chắc chắn nơi đây sẽ là một đất nước ấm áp như bước ra từ trong truyện cổ tích.
So với viễn cảnh Hoàng tử Alexei lên nắm quyền, hắn thích cái kết còn lại hơn.
“Cô nói mình là Công chúa Ekaterina Bolsvaya?”
“Phải.”
“Để trở thành một vị vua xứng đáng, trước tiên cô cần phải học lý thuyết về việc trị vì.”
“Anh nói như vậy là có ý gì?”
“Nghĩa là tôi sẽ chấp nhận yêu cầu.”
Machiavelli nói xong liền từ từ đứng dậy.
Đôi mắt Ekaterina Bolsvaya ánh lên ngọn lửa rực cháy, cô ta nhìn thẳng vào mắt Rudger và hỏi.
“Tại sao anh lại đột nhiên thay đổi ý định?”
“Cô không muốn?”
“Ta chỉ tò mò lý do anh thay đổi suy nghĩ của mình thôi.”
“Tôi chỉ đơn giản muốn nhìn thấy một viễn cảnh khác của đất nước này nếu cô lên nắm quyền.”
Ekaterina Bolsvaya mỉm cười đáp lại.
“Vậy tên của anh là gì?”
Machiavelli không chút cảm xúc liếc nhìn cô ta.
“Cô yêu cầu sự giúp đỡ từ một người mà ngay cả tên còn không biết?”
“Tên gọi không quan trọng, đối với ta, khả năng làm việc quan trọng hơn.”
Rudger vớ lấy khẩu súng trường của mình và đi ra ngoài cabin trong trận bão tuyết.
“Gọi tôi là Machiavelli.”
Cuộc gặp gỡ giữa đêm bão tuyết của hai con người ấy đã trở thành bước ngoặt làm thay đổi vận mệnh của cả một đất nước.
* * *
Rudger nhớ lại ngày hôm đó, hắn không khỏi bật cười. Hắn đã tốn không ít công sức giúp đỡ người phụ nữ kia trở thành một vị vua tốt, nhưng có vẻ như cô ta không thay đổi chút nào.
Không! Có lẽ chính vì cô ta không hề thay đổi mới chính là Ekaterina Bolsvaya mà hắn từng biết.
Rudger cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy đối phương dường như vẫn ổn ngay cả sau khi hắn rời đi. Cặp đôi song sinh kia vẫn khắc khẩu như ngày nào.
Có lẽ lúc đó hắn nên nói lời tạm biệt một cách đàng hoàng hơn.
Tất nhiên, hiện tại nghĩ những điều này đã quá muộn.
Rudger đã giả chết trong trận chiến, thay đổi danh tính và bỏ trốn. Nếu biết hắn vẫn còn sống, bọn họ chắc chắn sẽ cảm thấy bị phản bội hơn là vui mừng.
Trong trường hợp đó, tốt nhất là cứ làm như thể bọn họ thực sự không quen biết nhau.
“Đi ngủ thôi. Ngày mai chúng ta phải đi sớm đấy.”
Rudger nói xong liền nhắm mắt nằm dài trên ghế sofa. Hơi thở của Rudger nhanh chóng trở nên đều đặn, hắn chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Arfa nhớ lại một câu chuyện cậu từng đọc. Người có kinh nghiệm có thể chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng chưa đầy vài giây và phục hồi lại trạng thái đỉnh cao nhất chỉ trong vài tiếng ngủ. Nhưng Arfa nghe nói rằng thường chỉ những người có cấp bậc hiệp sĩ trở lên mới có thể làm được điều đó.
Sự tò mò của Arfa lại trỗi dậy, nhưng Rudger, người duy nhất có thể trả lời lúc này lại đang ngủ say mất rồi.
Thế là Arfa đành nằm xuống giường, gác lại sự tò mò của mình.
Mai chính là ngày diễn ra sự kiện [Đêm bí ẩn].
Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ đón bạn.