Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 374: Dinh thự sương mù (1)

Vị pháp sư vừa lên tiếng là một ông lão có bộ râu dài màu trắng, trên tay cầm một cây quyền trượng dát vàng. Các pháp sư hiện đại đa số đều mặc áo choàng được thiết kế cách tân gọn nhẹ, tựa như áo khoác ngoài. Tuy nhiên, bộ trang phục của ông lão trước mặt lại hoàn toàn khác, đó là một chiếc áo choàng lớn điển hình theo phong cách cổ xưa.

Bộ trang phục có vẻ khá tồi tàn. Dù vậy, nhìn tổng thể thì vị pháp sư này không hề lạc hậu so với thời đại. Ngoại hình và khí chất độc đáo của ông lão mang đến một sự hài hòa kỳ lạ cho người đối diện.

Rudger biết người này là ai.

Hiền nhân Rimray – cái tên xuất hiện trong danh sách lưu ý của Hans.

Rudger lịch sự đáp lời.

"Rất vui khi được gặp ngài, ngài Rimray. Tôi là Rudger Chelici."

"Ta biết tên cậu. Ta đã quan sát trận chiến của cậu và con hổ Cheshire ban nãy. Khả năng chiến đấu của cậu rất tốt."

Rudger có chút xấu hổ trước lời khen thẳng thắn của đối phương. Hắn chưa kịp đáp lời, vị pháp sư già đã tiếp tục lên tiếng.

"Cậu đang tìm thêm người đồng hành đúng không? Theo như ta thấy thì đội của cậu mới có ba người. Ta có thể gia nhập không?"

Rudger nhất thời chưa thể đưa ra câu trả lời dứt khoát.

"…Đây là vấn đề tôi không thể tự mình quyết định được. Xin ngài đợi giây lát, tôi cần bàn bạc với bạn đồng hành của mình."

Vị pháp sư già không nghĩ đến phản ứng này của đối phương, tuy vậy, ông ấy vẫn gật đầu một cách lịch sự.

Rudger ngay lập tức cùng Royna Pavlini lùi ra xa một chút.

"Người đó là Hiền nhân Rimray phải không?"

"Đúng vậy."

"Ông ấy có chút kỳ lạ."

Những lời của Rudger khi nói về vị pháp sư Rimray kia nghe có vẻ lạ lùng. Tuy vậy, bất cứ ai nhìn thấy hành động của ông lão kia đều có thể hiểu Rudger đang nói đến vấn đề gì.

"Trông ông ấy giống một ông già lẩm cẩm phải không?"

"Ý tôi không phải thế. Chỉ là…."

"Đừng lo. Ai lần đầu gặp cũng đều nghĩ như anh thôi."

Royna Pavlini cảm nhận được ánh mắt dò xét của Rudger, cô ấy mỉm cười giải thích.

"Hồi trước, pháp sư Rimray đúng là một bậc trí giả khả kính. Tình trạng hiện tại của ông ấy được cho là hậu quả của việc say mê nghiên cứu quá độ. Anh có thể hình dung là đầu óc ông ấy vận hành có chút khác người."

Rudger hiểu Royna Pavlini ám chỉ điều gì.

'Bệnh mất trí nhớ sao?'

Tất nhiên, tình trạng này không thể so sánh với bệnh mất trí nhớ thực sự. Dù sao thì Rimray cũng là một Lexorer thực thụ. Hậu quả của căn bệnh có lẽ có ảnh hưởng đến ông ấy, nhưng không thể xóa bỏ hoàn toàn tri thức ma pháp của ông.

Vấn đề quan trọng hiện tại là người này có thể tin tưởng được hay không. Khả năng ông ta là Lesley liệu có lớn không? Hành động của ông ấy khiến Rudger không thể không nghĩ đến giả thiết đối phương đã cố ý tiếp cận mình từ trước. Nhưng khả năng ông lão này không phải Lesley cũng không hề nhỏ. Ấn tượng của Rudger về Đệ Nhất Lesley trong hai cuộc họp là một người khá kỹ tính và cẩn thận. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì hắn quan sát được ở pháp sư Rimray.

"Royna Pavlini, cô nghĩ sao? Chúng ta có nên để ông ấy đi cùng không?"

"Tôi nghĩ không sao cả. Pháp sư Rimray có gặp chút vấn đề nhưng kinh nghiệm và tài năng của ông ấy vẫn rất hữu ích với chúng ta."

Royna Pavlini dường như cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.

"Hiện tại thì không có cách nào tốt hơn. Dù sao chúng ta cũng không đủ người."

Rudger gật đầu đồng tình. Sau khi cả hai người thảo luận xong liền quay trở lại chỗ pháp sư Rimray. Hai người khá bất ngờ khi nhìn thấy cảnh tượng trò chuyện vui vẻ giữa Rimray và Arfa.

"Ha ha ha. Câu chuyện về Hualbi này có thú vị không, cậu bé?"

"Vâng! Nó rất hay!"

Arfa rất hứng thú khi nghe câu chuyện của Rimray. Cả hai người nhanh chóng trở nên thân thiết chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Rudger bất ngờ khi nhìn thấy thái độ của vị pháp sư già với Arfa. Vẻ mặt nghiêm nghị và khắc khổ của ông ấy đã biến mất, thay vào đó là nụ cười hiền hậu. Trông ông ấy không khác gì một người ông đang trò chuyện với đứa cháu yêu quý của mình.

"Có vẻ những lo nghĩ của tôi sẽ không xảy ra rồi."

Vị pháp sư già nhìn thấy Rudger và Royna Pavlini quay lại, biểu cảm tươi cười của ông ấy ngay tức khắc biến mất.

"Cậu không thấy bản thân khiến một ông lão như ta phải đợi lâu như vậy là quá đáng lắm sao?"

"........."

"Tôi xin lỗi. Chúng tôi phải bàn bạc nhiều chuyện khác."

"Không phải chỉ cần đồng ý một câu là được rồi sao? Người trẻ tuổi rề rà làm gì?"

Rimray cau mày như thể ông ta vô cùng khó chịu.

"Ông ơi, đừng tức giận."

Arfa mỉm cười, lên tiếng an ủi. Biểu cảm của vị pháp sư già liền giãn ra.

"Hahaha. Được rồi. Vì Arfa của chúng ta đã nói như vậy nên ta sẽ bỏ qua."

"......"

Thái độ này quả thực là bên trọng bên khinh mà.

Được rồi. Ít nhất thì cũng có người có thể xoa dịu vị pháp sư khó tính này.

Trong khi Rudger đang suy nghĩ về việc tìm thêm người, một gương mặt quen thuộc xuất hiện.

"Đội của anh còn trống vị trí nào không, giáo sư Rudger Chelici?"

"...Anh vẫn chưa có đội ngũ sao?"

"Đúng vậy. Tôi có thể tham gia được không?"

Người lên tiếng chính là Sempas – vị pháp sư đã khiêu chiến Rudger lúc trước.

"Sao đột nhiên anh lại muốn gia nhập đội của chúng tôi?"

"Vì các pháp sư khác không đồng ý nhận tôi."

"Vậy à?"

Nếu đồng ý cho người này gia nhập thì có chút mạo hiểm. Rudger không khỏi suy tư.

"Tôi không ngờ anh cũng quan tâm đến những tri thức bên trong dinh thự đấy."

"Gần đây tôi cảm thấy bản thân gặp phải nút thắt, không thể tiến bộ thêm. Tôi muốn thử xem bên trong dinh thự kia có thứ gì hữu ích không."

Lý do đối phương đưa ra rất hợp tình hợp lý. Mặt khác, Sempas là vị pháp sư duy nhất mà Rudger cảm thấy có năng lực. Thái độ của đối phương với hắn cũng không tệ. Nếu chọn người khác, Rudger không chắc sẽ tìm được ai đó tốt hơn chấp nhận gia nhập đội.

"Tôi hiểu rồi. Vậy mong rằng chúng ta có thể làm việc chung ăn ý trong mấy ngày tới."

"Tôi cũng nghĩ vậy."

Hai người nhẹ nhàng bắt tay nhau.

Cuối cùng, đội ngũ cũng đã đủ người. Bọn họ chậm rãi tiến về phía dinh thự. Xung quanh có không ít ánh mắt nhìn về phía năm người nhưng cả bọn đều không bận tâm.

Rudger dẫn đầu cả đội bước vào trong. Căn biệt thự mở toang cửa, trông có vẻ ảm đạm bởi màn sương mù dày đặc bao trùm xung quanh.

"Khu vườn này được chăm sóc khá tốt."

Lúc Arfa đang định chạm vào một bông hoa trong vườn.

"Cẩn thận!"

Royna Pavlini hét lên kinh hãi, vội vàng ngăn lại. Arfa không hiểu, lên tiếng hỏi.

"Sao thế?"

"Đừng tùy ý chạm vào những loài thực vật ở đây. Chúng đều đã thấm đẫm ma thuật, độc tính của chúng đến nay vẫn chưa ai dám tự mình kiểm chứng."

Arfa gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

"Có đủ loại nguy hiểm rình rập khắp khu vườn. Tuy nhiên, nếu chúng ta đi theo con đường lát sẵn thì sẽ không có chuyện gì xảy ra."

Lời của Royna Pavlini hẳn là đúng, bởi những pháp sư khác xung quanh cũng chỉ thận trọng bước đi trên con đường lát đá băng qua khu vườn. Không có ai đi chệch ra ngoài.

Cả nhóm nhanh chóng đi qua khu vườn và cuối cùng đứng trước lối vào dinh thự. Cánh cửa đang mở nhưng không thấy những người đã bước vào trước đó.

"Vào thôi."

Rudger nói xong liền dẫn đầu vào trong. Bốn người thấy vậy cũng tiếp bước theo sau.

Khung cảnh đột nhiên thay đổi khi cả đoàn người bước hẳn vào bên trong.

"Sương mù?"

Nhìn từ bên ngoài dinh thự vào thì chẳng có gì bất thường, nhưng khi từ bên trong nhìn ra, chỉ thấy một màu trắng xóa như thể có một màn sương mù dày đặc bao quanh lối đi.

"Không cần ngạc nhiên."

Rimray lắc đầu giải thích khi thấy vẻ mặt hoài nghi của Rudger.

"Chuyện này rất bình thường. Cậu chỉ cần làm quen là sẽ ổn thôi. Người mới đến như cậu, ai cũng vậy cả."

"Hiện tượng này rốt cuộc là gì?"

"Biệt thự này bị chiếm hữu bởi một thế lực bí ẩn. Tất cả chúng ta đều biết điều đó, bởi chỉ một số lượng người nhất định có thể vào trong tại một thời điểm. Sức mạnh của dinh thự có thể ngăn cách liên lạc với bên ngoài. Việc cần lập đội cũng là để giảm thiểu nguy cơ bị tách lẻ."

Cách giải thích này không khỏi khiến người ta nghĩ đến, nếu số lượng người vào không đủ điều kiện, liệu họ có bị mắc kẹt vĩnh viễn bên trong không?

"Không cần quá sợ hãi. Có những quy tắc ở nơi này. Chỉ cần chúng ta không vi phạm thì không có vấn đề gì."

Rudger khá tò mò về thứ gọi là 'quy tắc' mà mọi người nhắc đến.

"Địa hình nơi đây thay đổi theo chu kỳ. Vì vậy, tùy theo thời điểm mà chúng ta có thể bị dịch chuyển đến nơi mình muốn, hoặc ngược lại."

"Không phải điểm đến đã được quyết định rồi sao? Tôi tưởng mọi người đều sẽ đến thư phòng."

"Không phải ai cũng nghĩ như vậy."

"Vậy ngài muốn đến chỗ nào?"

Rimray coi như không nghe thấy những lời này.

"Đi thôi."

Cả nhóm chậm rãi đi dọc hành lang của dinh thự. Không ai trong số họ có bản đồ bên trong, nên mỗi khi đến một căn phòng nào đó, họ đều phải dò xét. Việc này tốn khá nhiều thời gian.

Năm phút trôi qua.

Nhóm người chợt bắt gặp một cảnh tượng đáng sợ.

"... ..."

Rudger nhìn thấy một người nằm gục một bên hành lang. Người này lưng dựa vào bức tường phía sau, toàn thân đầy vết máu.

Đó là xác chết của một pháp sư vừa bước vào dinh thự không lâu.

Nội dung này được biên tập lại cẩn thận tại truyen.free, nhằm mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free