(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 382: Mật thất (2)
Mọi thứ khác đều bám đầy bụi, chỉ riêng cuốn sách này là sạch sẽ.
Rudger nhìn quanh. Hắn lúc này mới nhận ra vài thứ bên trong căn phòng.
'Những dấu chân....'
Có một số dấu chân trong mật thất cho thấy từng có người đặt chân đến đây. So sánh độ dày của lớp bụi trên dấu chân, có thể ước tính chúng đã xuất hiện từ rất lâu.
"Arfa, cậu hãy ra ngoài canh chừng giúp tôi."
"Được rồi."
Sau khi Arfa ra ngoài, Rudger mở cuốn sách và nhanh chóng xem qua nội dung. Cuốn sách là ghi chép do người thừa kế dinh thự để lại.
Nó mô tả những bí ẩn của dinh thự, các bẫy ma thuật và cách sử dụng những chức năng chính.
Trong số đó, Bình Minh Đen khóa được cửa dinh thự là do chúng đã tác động vào một chiếc đàn organ bên trong.
Rudger suy đoán, chắc hẳn kẻ chủ mưu đã không thể giải mã toàn bộ nội dung, nên chúng chỉ sử dụng được một phần nhỏ chức năng của dinh thự.
Thật may mắn vì nếu chúng nắm được toàn bộ cách vận hành, nơi đây chắc chắn sẽ trở thành một nhà tù địa ngục.
Rudger đang lật nhanh các trang giấy chợt nhận ra một cuốn sách khác.
Cái này....
Đó là một cuốn sách nhỏ bọc da có vẻ đơn giản hơn so với những cuốn khác trong thư viện. Tuy nhiên, Rudger tò mò hơn về nội dung bên trong. Thứ này không được sắp xếp trong thư phòng mà lại được cất giấu ở đây, chắc hẳn ẩn chứa thông tin chẳng tầm thường.
Rudger cầm cuốn sách lên, đập vào mắt hắn là dòng chữ mảnh dẻ bên ngoài bìa.
[Tất cả những kiến thức này chỉ dành cho những người bị trúng lời nguyền hư vô.]
Lời nguyền hư vô?
Một cảm giác quen thuộc dâng lên, Rudger ngay lập tức chuyển sang trang tiếp theo.
[Bọn họ là những người được chọn nhưng không nhận được phước lành hay may mắn. Họ là những con người bất hạnh có cơ thể bị tổn thương và không thể sống qua tuổi ba mươi. Phước lành ấy đối với họ chẳng khác nào một lời nguyền tra tấn.]
Rudger nhận ra rằng triệu chứng này rất giống với triệu chứng của những người sở hữu ma pháp phi thuộc tính.
Đúng là thứ này rồi!
Rudger phấn khởi, hắn mơ hồ cảm thấy mình sắp đạt được mục đích.
Rudger tập trung tâm trí và cố gắng lật từng trang một cách cẩn thận.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn.
"Ông đã xem xét hết xung quanh rồi ạ?"
Arfa cố tình cao giọng để ra hiệu cho Rudger.
Bọn họ đã ở đây rồi à?
Rudger nhìn xuống cuốn sách trong tay với một thoáng do dự.
Không do dự thêm, hắn lập tức đóng cuốn sách lại, đặt lên bàn rồi rời khỏi mật thất.
Giọng của Arfa ph��t ra từ phía bên kia kệ sách. Rudger nhanh chóng đóng cửa mật thất lại.
Kiểm tra kỹ kệ sách không để lại dấu vết nào, hắn ngay lập tức chạm mặt Rimray.
"Ngài đến sớm hơn tôi tưởng."
Rudger nói nhẹ nhàng khi nhìn Rimray đi cùng Arfa. Trên tay vị pháp sư già đang cầm một cuốn sách mới lấy từ kệ sách.
"Ngài kiểm tra tất cả rồi sao?"
"Phải. Chẳng có nội dung nào hữu ích. Chúng ta đã lãng phí rất nhiều thời gian."
Rimray nói và liếc nhìn xung quanh.
"Cậu có tìm được thứ gì không?"
"Rất tiếc là không."
"Chậc. Giờ chúng ta làm sao thoát ra ngoài?"
"Những người khác đâu?"
"Chắc vẫn còn trong khu vực sách. Bọn họ sẽ tốn chút thời gian."
"Vậy thì hãy qua đó giúp đỡ. Tôi vừa rà soát xong khu vực này rồi."
Rudger nghiễm nhiên dẫn Rimray ra khỏi khu vực gần mật thất đến chỗ Royna Pavlini và Sempas.
"Bên này có tiến triển gì không?"
"Không có cuốn nào hữu ích cả."
"Chỗ này cũng vậy."
Rudger giả bộ suy tư và vuốt cằm.
Mọi người đều cảm thấy thất vọng vì không tìm được gì, chỉ có Arfa lặng lẽ nhìn Rudger.
Vào lúc nhóm người đang suy nghĩ đối sách thì cánh cửa phòng chợt mở ra.
"Là thư phòng!"
"Cuối cùng chúng ta đã tìm được nơi này rồi!"
Những người bước qua cánh cửa đều là những pháp sư lớn tuổi.
Vẻ mặt của Rudger và Rimray trở nên lạnh lùng, khuôn mặt của Royna Pavlini cũng nhanh chóng trở nên khó chịu. Những người vừa xuất hiện là nhóm pháp sư của Học viện Truth. Qua lời nói và hành động, Rudger nhận ra nhóm người này chỉ tình cờ tìm thấy thư phòng.
Khi mọi người đang nhìn đám người Học viện Truth thì các pháp sư đối diện cũng đã phát hiện ra Rudger và nhóm của hắn.
"Gì đây?"
Pháp sư già dẫn đầu cau mày. Khuôn mặt gầy gò của ông ta thoáng vẻ lo lắng. Ánh mắt ông ta nhìn Rudger không mấy thiện cảm.
Rudger chủ động chào hỏi trước để giữ phép lịch sự.
"Rất vui được gặp các ngài."
"Các người làm gì ở đây?"
Đó là một câu hỏi thô lỗ nhưng có vẻ như người hỏi không cảm thấy như vậy.
"Làm thế nào mà các người tìm được thư phòng? Không. Không quan trọng. Giờ chúng ta đã đến, các người hãy mau rời ��i."
Nghe những lời đó, Royna Pavlini rất bức xúc.
"Ông nói gì vậy? Rõ ràng là chúng tôi đến đây trước."
"Cái gì? Cô có biết cô đang hò hét trước mặt ai không hả?"
Royna Pavlini cố gắng cãi lại.
"Đừng quên cấp bậc của chúng ta cũng không cách biệt... ... ."
"Nhảm nhí. Một Lexorer nửa vời như cô không có tư cách lên tiếng ở đây."
Trước giọng nói gay gắt của đối thủ, khí thế của Royna Pavlini dần yếu đi.
"Nghe nói cô suýt bỏ mạng vì một sự cố nhỏ ở thủ đô. Bây giờ còn mặt mũi xuất hiện ở đây sao?"
"Đúng thế! Một kẻ chẳng biết nỗ lực, lúc nào cũng lấy cớ tuổi trẻ thiếu kinh nghiệm. Đúng là trơ trẽn!"
Cơ thể Royna Pavlini run lên theo từng lời sỉ nhục của đối phương. Cuối cùng cô ấy cúi đầu xuống, không dám nói gì nữa.
Thấy vậy, Sempas nổi giận.
"Mấy lão già điên này... ... ."
Sempas định nói gì đó thì Rudger chợt ngăn anh ta lại.
"... ...Giáo sư Rudger."
"Để tôi xử lý."
"... ... Được rồi."
Sempas còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn lùi xuống.
Sau khi Sempas bình tĩnh lại, Rudger lập t���c tiến đến trước mặt các pháp sư Học viện Truth. Hắn lạnh lùng cất lời.
"Các người có thể biến đi được rồi."
Sempas vô cùng kinh ngạc trước lời khiêu khích của Rudger, ngay cả Royna Pavlini cũng ngẩng đầu lên vì sửng sốt.
Đây là cách giải quyết tốt mà anh ta nói à?
Sempas nhìn chằm chằm vào Rudger với biểu cảm đầy bối rối.
Các pháp sư của Học viện Truth ban đầu cũng sững sờ trước lời Rudger nói, chốc lát sau, họ liền bừng bừng nổi giận.
"Tên khốn kiếp. Ngươi vừa nói cái gì?"
"Ngươi có biết ngươi đang đứng trước mặt ai không hả?"
"Đúng là một kẻ ngạo mạn, không biết trời cao đất dày!"
"Sao trên đời lại có một kẻ không biết tôn kính tiền bối như vậy?"
Người đứng đầu Học viện Truth run lên vì tức giận, ông ta lập tức giải phóng ma lực. Chiếc áo choàng trên người các pháp sư rung chuyển, ma lực trỗi dậy hừng hực như ngọn lửa. Những pháp sư phía sau cũng nhanh chóng giải phóng sức mạnh của bản thân.
Rudger không hề mất bình tĩnh khi đối diện với áp lực khổng lồ đang bủa vây.
"Tiền bối?"
Hắn thậm chí còn không thèm che giấu sự khinh bỉ của mình.
"Những kẻ không có năng lực, suốt ngày chỉ biết dựa vào thế lực và kinh nghiệm tuổi tác để chèn ép người khác. Các người lấy tư cách gì đuổi chúng tôi đi?"
Rudger vừa dứt lời, ma lực từ người hắn lập tức tràn ngập không gian xung quanh. Làn sương mù xanh lam nhanh chóng bao trùm toàn bộ thư phòng, vây lấy đám người của Học viện Truth.
Khí thế áp đảo từ Rudger khiến đám pháp sư già cảm thấy khó thở. Trong mắt các lão già, tên pháp sư trước mặt thật đáng sợ. Đôi mắt của hắn ta khiến bọn họ bản năng cảm nhận được nguy hiểm tột cùng.
"Các người thực sự muốn chiến đấu?"
Rudger nheo mắt lại. Hắn tuy chỉ đứng yên một chỗ nhưng vẫn tỏa ra áp lực kinh khủng cho những người đối diện.
Không có bất kỳ sự tôn trọng hay lịch sự nào. Đây thuần túy là một lời khiêu khích trắng trợn và trực tiếp.
Các pháp sư của Học viện Truth đồng loạt sững người, không dám thở mạnh trước áp lực ma thuật bao trùm.
Kẻ này rốt cuộc mạnh đến mức nào?
"Ngươi tưởng bản thân có thể an toàn sau khi động đến chúng ta sao?"
"Dù sao thì tất cả chúng ta cũng đang mắc kẹt trong dinh thự này chẳng biết sống chết ra sao. Cần gì phải quan tâm đến hậu quả?"
Rudger vừa nói vừa tiến về phía trước.
Các pháp sư của Học viện Truth đều sợ hãi lùi lại.
Làm sao họ có thể ngờ rằng chỉ một người lại đủ sức đe dọa toàn bộ hai mươi pháp sư như thế?
Bọn họ rõ ràng có nhiều người hơn, tại sao họ vẫn bị áp đảo?
Đúng lúc này, một giọng nói chợt vang lên.
"Dừng lại đi."
Rimray vung cây trượng đá ngăn trước mặt Rudger. Sự xuất hiện của vị pháp sư già lập tức làm tan biến không khí căng thẳng.
Rimray nhìn các pháp sư của Học viện Truth với ánh mắt thương hại.
"Đủ rồi đấy. Các người định làm trò hề đến bao giờ? Nếu các người định chiến đấu, chúng tôi cũng không có gì phải sợ."
Lời nói của Hiền nhân Rimray tiếp thêm động lực cho Royna Pavlini và Sempas. Hai người ngay lập tức tiến lên cùng đối mặt với các pháp sư của Học viện Truth.
Mặc dù nhóm của Rudger có số lượng ít hơn nhưng sức mạnh cá nhân của mỗi người lại áp đảo hơn rất nhiều.
"Rimray."
Vị pháp sư đối diện chợt lên tiếng. Ông ta tên là Tortei, người đứng đầu hiện tại của Học viện Truth.
Tortei nhìn chằm chằm vào Rimray với đôi mắt trũng sâu.
"Ông vẫn còn lang thang ở đây để tìm kiếm hy vọng hão huyền đó sao?"
"Đó thực sự là một hành động vô nghĩa. Nếu không có sự giúp đỡ........"
"Đủ rồi."
Rimray lên tiếng ngắt lời.
Tortei tức giận vì hành động của đối phương nhưng ông ta cuối cùng vẫn im lặng.
Ông ta nhạy bén nhận ra cảm xúc của Rimray không bình thường. Rimray vốn hay cáu kỉnh và nổi cơn thịnh nộ, nhưng hiện tại, biểu cảm của ông ta lại hoàn toàn khác lạ.
Vẻ mặt Rimray tuy lạnh lùng nhưng ai cũng nhận ra ánh mắt của ông ta đang rực lửa.
Đây là lần đầu tiên Rudger chứng kiến vị Hiền nhân già này biểu lộ sự tức giận đến thế. Hắn không nghi ngờ gì, nếu đối phương còn dám buông lời chọc tức, vị pháp sư già sẽ không chần chừ ra tay kết liễu.
"... ... Hừ! Ông muốn làm gì thì làm!"
Tortei nói xong liền dẫn đội của mình sang chỗ khác. Thái độ của ông ta hoàn toàn không muốn dây dưa với nhóm Rudger nữa.
"Đúng là những người khó ưa!"
Royna Pavlini lắc đầu như thể đã chán ngấy thái độ của đám người Học viện Truth.
Sempas cũng gật đầu đồng ý.
Còn Rudger thì đang suy nghĩ về cuộc trò chuyện giữa hai pháp sư Tortei và Rimray vừa rồi.
"Hiền nhân Rimray."
"Ngài quen với nhóm người của Học viện Truth sao?"
Nghe những lời này, Royna Pavlini và Sempas đồng loạt quay sang nhìn chằm chằm vào Rimray.
Vị pháp sư già nhíu mày trước ánh mắt tò mò hướng về phía mình.
Cuối cùng, ông lão thở dài.
"Ta đã từng là một pháp sư của Học viện Truth. Chỉ là, mối quan hệ giữa ta và họ hiện tại không được tốt cho lắm."
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.