(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 444: Chiến dịch giải cứu (1)
Việc có thêm giáo sư Vierano hỗ trợ là một tin tốt. Thứ nhất, giáo sư Vierano rất thông thạo địa thế khu rừng yêu tinh. Nếu có ông ấy đi cùng, nhóm Rudger ít nhất cũng sẽ đảm bảo không đi nhầm đường. Thứ hai, sức chiến đấu của giáo sư Vierano rất cao, nếu ông ấy gia nhập, khả năng chiến đấu của cả nhóm sẽ gia tăng đáng kể.
"Giáo sư Vierano, nếu ngài xuất hiện, tộc nhân của ngài sẽ gặp phiền phức."
"Tôi hiểu. Vì vậy tôi đã nghĩ đến việc tham khảo ý kiến tộc nhân trước. Tất nhiên, tôi sẽ không nhắc đến giáo sư Rudger và trò Sedina."
"Nếu họ từ chối thì sao?"
"Đó là lựa chọn của họ. Tôi không thể chỉ trích. Dù tộc nhân có quyết định thế nào, tôi vẫn sẽ đi cùng anh."
"Tôi không hiểu. Ngài không nhất thiết phải làm như vậy."
"Nếu tôi không chủ động ngăn chặn từ bây giờ, nguy hiểm sớm muộn cũng sẽ xảy đến với gia tộc Dentis."
Giáo sư Vierano đã sống đủ lâu để nắm rõ sơ bộ mọi chuyện sẽ diễn biến ra sao. Nếu chiến tranh nổ ra, người của gia tộc Dentis sẽ bị cưỡng chế ra tiền tuyến. Gia tộc Leafre chắc chắn sẽ không tha cho họ.
Rudger có thể nhìn thấy quyết tâm trong mắt người bên cạnh. Hắn gật đầu.
"Tôi hiểu rồi."
Đột nhiên, Belaruna cẩn thận giơ tay lên.
"Tôi cũng phải đi cùng à?"
"Không phải quá rõ ràng rồi sao?"
Trước câu trả lời thờ ơ của Rudger, vẻ mặt Belaruna tối sầm lại.
"Tại sao chứ?"
"Cô không phải là yêu tinh sao?"
"......."
Belaruna muốn hét lên từ chối nhưng cuối cùng lại không dám.
"Tôi không giúp được gì đâu."
"Không, ngược lại đấy. Cô sẽ có ích. Tôi chắc chắn."
Belaruna còn chưa kịp nói gì thì giáo sư Vierano lên tiếng hỏi.
"Cô là Belaruna đúng không?"
"Vâng?"
"Tôi nghe nói cô đã tiếp cận thành công Cây Thế Giới. Cô có biết điều đó có ý nghĩa gì không?"
"À, cái đó... ..."
"Nói dễ hơn làm nhưng cô đã làm được. Xét trên một khía cạnh nào đó, cô chính là người có vai trò quan trọng nhất."
"Vai trò quan trọng nhất?"
"Chúng ta phải đánh lừa đôi mắt của khu rừng."
Đôi mắt của khu rừng là gì?
Rudger và những người khác nhìn giáo sư Vierano đầy khó hiểu, giáo sư Vierano thấy vậy liền giải thích.
"Nơi ở của tộc yêu tinh chúng tôi là một khu rừng nguyên sinh rộng lớn. Đối với các chủng tộc khác, nó có thể trông giống như một khu rừng rậm rạp, nhưng thực chất tất cả đều là những nhánh rễ sinh ra từ một cái cây duy nhất. Trên mỗi nhánh rễ đều mang thông tin về môi trường xung quanh."
"Điều đó có nghĩa là thời điểm chúng ta bước vào khu rừng... ..."
Giáo sư Vierano trầm ngâm gật đầu.
"Đúng vậy. Vương quốc sẽ lập tức ph��t hiện. Trong tình hình hiện tại, tôi e rằng gia tộc Leafre hẳn đã tăng cường cảnh giới bảo vệ lên mức cao nhất rồi."
Nếu một mình giáo sư Vierano trở lại thì sẽ không có vấn đề gì lớn. Vấn đề nằm ở Rudger và Alex. Con người không thể tùy tiện bước vào vương quốc yêu tinh. Ngay khi hai người đặt chân vào lãnh thổ của những chiếc rễ kia, tất yếu hành tung của họ sẽ bị bại lộ.
Rudger nhíu mày. Vấn đề này rất nghiêm trọng. Mặc dù một trận chiến là không thể tránh khỏi nhưng hắn cũng không muốn phải chiến đấu ngay khi vừa đặt chân vào lãnh thổ của đối phương. Họ vẫn chưa hiểu rõ lực lượng đối phương ra sao, nếu phải tiêu hao sức lực sớm như vậy chắc chắn không phải phương án khả thi.
Rudger không biết được phạm vi của khu rừng rộng lớn đến đâu nên việc dịch chuyển bằng cách thiết lập tọa độ đã bị loại bỏ ngay từ đầu.
"Nếu Belaruna có thể tiếp cận được Cây Thế Giới thì cô ấy cũng có thể đánh lừa được đôi mắt của khu rừng."
Giáo sư Vierano nói một cách tự tin.
Cây Thế Giới rất khó tiếp cận ngay cả với những yêu tinh cao quý có quyền truy cập. Lượng thông tin ồ ạt có thể khiến não bộ phải chịu quá tải. Tuy nhiên, Belaruna không chỉ bí mật kết nối với Cây Thế Giới mà còn có thể truy cập được những thông tin cấm. Điều này chứng tỏ não bộ của cô có cấu trúc phi thường.
"Chà, nếu quay lại tôi có khả năng sẽ chết, phải không?"
"Phải. Đặc biệt là khi gia tộc Leafre có toàn quyền kiểm soát Cây Thế Giới, mọi chuyện sẽ càng nguy hiểm."
"Cái đó... ..."
"Tôi biết đây là những lời lẽ rất nặng nề. Nhưng nếu không có cô, chúng ta sẽ không thể tiếp cận Cây Thế Giới."
Belaruna do dự. Cô biết bản thân nên đi theo chuyến này, nhưng nỗi sợ những Người canh gác vẫn còn đó. Đừng quên cô vẫn đang bị gia tộc Leafre truy nã. Việc trở về khu rừng yêu tinh chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Đánh lừa đôi mắt của khu rừng sao?
Nói thì nghe có vẻ khả thi đấy, nhưng nhỡ đâu mọi chuyện thất bại thì sao? Họ chắc chắn sẽ bị quân đội bao vây và truy quét ngay lập tức.
Trong tình huống bình thường, cô ấy có thể sẽ muốn thử một lần, cùng lắm thì chỉ bị trục xuất hoặc xử phạt. Nhưng tình huống hiện tại rất đặc thù, thất bại đồng nghĩa với cái chết.
Bản thân Belaruna cũng chỉ mới trở về từ thủ đô. Tinh thần cô đã suy nhược đáng kể. Bây giờ lại lập tức lên đường, cô không dám đảm bảo bản thân có thể một lần nữa tiếp cận được mạng lưới của Cây Thế Giới nữa hay không.
Cảm xúc kháng cự lộ rõ trên khuôn mặt Belaruna. Thấy vậy, giáo sư Vierano cũng không nỡ thuyết phục thêm. Đột nhiên Rudger lên tiếng.
"Belaruna, nếu thành công trong nhiệm vụ này, cô sẽ trở thành người hùng cứu vương quốc yêu tinh khỏi chiến tranh."
"Cái gì? Tôi đâu có cần cái danh hiệu rườm rà đó."
"Nghĩ lại xem, nếu cô đạt được danh hiệu kia, chẳng phải cô sẽ được tự do truy cập Cây Thế Giới sao?"
"... ... !"
"Nó không phải là một nhánh rễ đã chết nằm dưới lòng đất thủ đô mà là gốc cây chính. Cô hoàn toàn có thể lấy được mẫu vật từ Cây Thế Giới chân chính về nghiên cứu."
"... ... !!"
Đôi mắt Belaruna mở to trước lời dụ dỗ của Rudger.
"Đó là mẫu vật của một loài thực vật cổ xưa chưa rõ nguồn gốc. Điều gì sẽ xảy ra nếu có th�� tự do sử dụng nó bất cứ khi nào cô muốn? Cô không định bỏ lỡ cơ hội này chứ?"
"... ... !!!"
"Khoan đã. Tôi cần suy nghĩ một chút."
Vẻ mặt Belaruna tràn ngập do dự. Cô đi đi lại lại xung quanh, hai tay không ngừng vò đầu bứt tóc. Sau một lúc đấu tranh tư tưởng, Belaruna cuối cùng chán nản lên tiếng.
"Được rồi. Tôi sẽ đi."
Giáo sư Vierano ở bên cạnh hoàn toàn im lặng. Ông ấy im lặng liếc Alex với một cái nhìn đầy ẩn ý. Alex chỉ biết nhún vai ngụ ý rằng cậu ta đã quá quen với cảnh này.
"Được rồi. Việc còn lại của chúng ta là trang bị càng nhiều vật phẩm cần thiết nhất có thể."
Rudger liếc nhìn xung quanh phòng triển lãm. Năng lượng ma thuật lưu chuyển trong tất cả các vật phẩm trưng bày. Mỗi thứ đều có công dụng khác nhau, nhưng cũng chẳng hại gì nếu mang đi nhiều một chút.
"Trước hết, có một việc tôi cần ông giúp."
Rudger nói với Walter Rosen.
"Thứ nhất. Tôi cần ông cung cấp thần dược do gia tộc Rosen sản xuất. Mỗi người một chai."
Gia tộc Rosen phụ trách các vật phẩm và hiện vật ma thuật. Đương nhiên, họ cũng có kinh doanh dược phẩm và ma dược. Thần dược của nhà Rosen rất đắt và khó kiếm trên thị trường do số lượng sản xuất cực kỳ hạn chế.
Ngoài việc nhận được hỗ trợ vật phẩm bên ngoài, việc tăng cường sức mạnh phép thuật cho mỗi người còn quan trọng hơn.
"Được."
Walter Rosen gật đầu đồng ý.
"Chúng tôi cũng cần các loại dược phẩm khác nữa."
Thần dược thôi là không đủ. Cần có thuốc phục hồi và chất kích thích để khôi phục lượng ma lực hao hụt càng nhanh càng tốt.
"Thứ hai, những vật phẩm này cần một số sửa đổi."
"Anh muốn sửa đổi như thế nào?"
Rudger nhặt một hiện vật nằm gần đó. Thứ này có dạng một chiếc lắc tay mang theo phép thuật phòng thủ.
"Tạo tác này có thể cản ba đòn tấn công của phép thuật cấp ba đúng không?"
"Phải."
"Chúng ta cần chỉnh sửa lại, hãy gia tăng độ bền cho nó, ít nhất phải chặn được uy lực của ma chú cấp bốn. Số lần sử dụng có thể giảm đi."
"... ... Nếu làm vậy, thứ này sẽ chỉ có thể dùng một lần."
"Không quan trọng, miễn là nó có thể chặn được một đòn phép thuật cấp cao thì chỉ cần một lần cũng đủ rồi."
Ý định của Rudger rất đơn giản. Hắn muốn gia tăng toàn bộ phẩm chất của những tạo tác này, đổi lại chúng sẽ trở thành vật phẩm dùng một lần.
Ý tưởng đó thật sự lãng phí. Nhưng tài chính của gia tộc Rosen đủ sức gánh chịu phí tổn đó.
"Tôi không chắc những nhà nghiên cứu sẽ đồng ý với phương án này. Dù sao thì vật phẩm sau khi sửa đổi đều cần thời gian kiểm nghiệm."
"Không cần thiết. Ông chỉ cần cung cấp nguyên vật liệu. Phía tôi đã có chuyên gia lo liệu việc này rồi."
"Vì vậy..."
Sheridan vừa được gọi đến đang khoanh tay và suy nghĩ về ý tưởng của Rudger.
"Anh muốn tôi sửa đổi tất cả đống này à?"
"Đúng thế."
"Không chỉ sửa đổi mà còn gia tăng hiệu quả sao? Đồ dùng một lần?"
"Phải."
Sheridan mỉm cười rạng rỡ.
"Tôi thích ý tưởng này."
"Tôi rất vui vì cô không phản đối."
"Anh biết mà. Tôi luôn có sở thích tháo dỡ mọi thứ. Những món đồ phép thuật này thú vị lắm. Chỉ tiếc là hiếm khi tôi được tiếp xúc với chúng."
"Có thể làm được trong thời gian ngắn không?"
Hai mắt Sheridan sáng rực như đèn pha, miệng đã chảy nước miếng vì kho báu trước mắt.
"Đúng là một phi vụ thế kỷ. Cứ giao nó cho tôi."
Rudger bước ra khỏi nhà kho bỏ lại Sheridan đang phấn khích ở phía sau. Người đợi Rudger bên ngoài chính là Walter Rosen.
"Đây là thần dược mà anh đã yêu cầu."
Rudger không chút chần chừ nhận lấy đồ vật do đối phương đưa.
"Sau yêu tinh là người lùn. Có vẻ như anh quen biết khá nhiều người tài năng."
"Không phải ông đã sớm điều tra lai lịch của tôi rồi sao?"
Walter Rosen bình tĩnh gật đầu trước lời nói trực tiếp của Rudger.
"Đúng vậy. Tôi đã sớm biết anh không phải giáo sư bình thường. Đó là lý do tại sao tôi tin tưởng và hoàn toàn ủng hộ anh."
"Nếu ông đã điều tra kỹ càng thì hẳn cũng biết Sedina đã gia nhập tổ chức nào?"
"... ..."
Walter Rosen không nói gì. Chỉ riêng hành động đó cũng đủ để có một câu trả lời.
"Ông biết lý do Sedina lại làm những việc nguy hiểm như vậy phải không?"
"... ... Tôi biết. Đối với đứa trẻ đó, tôi là kẻ đã bỏ rơi vợ con. Con bé làm như vậy cũng chỉ muốn trả thù người cha khốn nạn như tôi."
"Ông có vẻ tự nhận thức rất rõ về bản thân."
Walter Rosen không nói gì, chỉ lắc đầu cam chịu lời chỉ trích của người đối diện.
"Xin anh hãy cứu con bé."
"Sedina hận ông."
"Tôi biết."
"Ngay cả khi Sedina có quay về, con bé cũng sẽ không biết ơn ông."
"Không sao cả. Chỉ cần con bé an toàn là được."
Walter Rosen trịnh trọng cúi đầu.
"Bởi vì Sedina là con gái tôi."
Rudger trừng mắt nhìn gáy Walter Rosen, hắn xoay người bỏ đi.
Nội dung này được truyen.free biên tập lại cho trải nghiệm đọc tối ưu.