(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 462: Vòng tuần hoàn sự sống (1)
Đồng tử của Bentmin co lại khi nhìn thấy lưỡi kiếm xuyên qua ngực mình.
Từ khi nào?
Bentmin theo bản năng quay đầu sang bên cạnh. Trong tầm mắt, một bóng người ẩn mình trong bóng tối hiện ra. Dù chiếc mặt nạ mỏ quạ che kín mặt người đàn ông bí ẩn, Bentmin làm sao có thể không nhận ra thân phận đối phương?
"Sao có thể?"
Đôi môi Bentmin run rẩy, vẻ mặt không tin nổi. Rõ ràng trước đó cô ta đã giết được kẻ này. Cô ta đã định vị mục tiêu thông qua Cây Thế Giới, không thể nào có sự nhầm lẫn.
Rốt cuộc kẻ mà cô ta vừa tấn công ban nãy là ai?
Bentmin cảm thấy có gì đó không đúng. Cô ta ngay lập tức quay đầu nhìn về phía chiến trường.
Ở vị trí đám rễ cây đẫm máu mà Bentmin lầm tưởng là John Doe, cô ta nhìn thấy một người đang ngồi đó và vẫy tay về phía mình.
Mái tóc đen trắng và bộ quần áo mạo hiểm gia khá hở hang, cả chiếc dù trên tay kia...
Helia?!!
Kẻ thô thiển kia làm gì ở đây? Cô ta hợp tác với John Doe?
Dòng suy nghĩ trong Bentmin không ngừng cuộn trào. John Doe mà cô ta tin là thật rõ ràng chỉ là một tạo vật giả do Helia tạo ra. Khả năng của Helia có thể mô phỏng lại sinh vật giống thật đến nỗi qua mặt được cả sự dò tìm của Cây Thế Giới sao?
Nghĩ kỹ lại, điều này cũng không quá bất ngờ. Kẻ này là kẻ được chọn do chính Linh Cấp lựa chọn. Nếu đối phương không có thực lực đặc biệt nào đó thì sao có thể lọt vào mắt xanh của ngài ấy?
Bentmin cau mày, lên tiếng chất vấn.
"Hừ, sao ngươi có thể tìm được nơi này?"
"Không phải ngươi đã tự mình dẫn đường sao?"
"......?!!"
Nghe những lời đó, Bentmin cuối cùng cũng nhận ra mình đã mắc bẫy. Ánh mắt cô ta quét về phía đám người Hans trong góc. Tên hiệp sĩ lúc trước còn thoi thóp thở, giờ lại đang cười đắc ý giơ một vật trong tay. Đó hẳn là thiết bị liên lạc giúp John Doe định vị được vị trí của hốc cây trung tâm.
Kế hoạch của nhóm Rudger chính là dùng một Rudger giả mạo thu hút sự chú ý của Bentmin khiến cô ta mất cảnh giác. Sau đó, ba người Hans, Alex và Belaruna sẽ đột nhập vào bên trong để giải cứu Sedina. Cả ba đều mang theo thiết bị định vị, đảm bảo Rudger có thể tiếp ứng bất cứ lúc nào.
Tuy kế hoạch đã thành công nhưng thành thật mà nói, nó có quá nhiều lỗ hổng và rủi ro. Điểm mấu chốt của kế hoạch chính là sự xuất hiện của Helia.
Rudger đến tận bây giờ vẫn không thể tin được rằng người trợ giúp bên ngoài mà Ambella mang đến lại là Helia. Hắn vẫn nhớ rõ cuộc đối thoại đêm hôm trước giữa hai bọn họ.
"Chậc. Thái độ cảnh giác đó là gì?"
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của người đối diện, Helia mỉm cười, chủ động đ��a tay ra như thể bày tỏ cô ta không có ác ý.
.........
"Cô đến đây có mục đích gì?"
"Còn có thể có mục đích gì? Đương nhiên là đến thăm đồng nghiệp thôi. Việc giúp ngươi chỉ là tiện tay thôi."
.........
Nhìn thấy Rudger vẫn còn hoài nghi, Helia mỉm cười, tinh nghịch xoay chiếc ô trên tay.
"Nghi thần nghi quỷ ít thôi. Việc ta giúp ngươi cũng là có mục đích đấy."
"Ngươi muốn làm gì?"
"Ha. Đơn giản lắm. Ta không thích mụ yêu tinh kia."
Helia nháy mắt. Đôi mắt của con quỷ lóe lên ánh sáng kỳ quái. Tuy bề ngoài không tỏ thái độ nhưng Helia là một con quỷ thù rất dai. Nó vẫn chưa quên những lời nhục mạ Bentmin dành cho nó trong cuộc họp hôm đó.
"Mục đích ban đầu của ta khi đến đây vốn là để giải quyết mụ yêu tinh kia. Giờ nếu đã có ngươi làm thay, ta càng đỡ việc. Tại sao ta phải từ chối giúp đỡ cơ chứ?"
"Ai mà biết ngươi có nói dối hay không?"
"Lạ thật! Ta dám chắc giữa chúng ta chưa hề có xung đột hay mâu thuẫn nào. Lòng tin giữa người với người giờ đã thấp đến thế sao?"
"Ngươi không phải người."
........
Helia chán nản. Cô ta đã từ bỏ việc thuyết phục Rudger.
"Tùy ngươi thôi."
Rudger yên lặng. Nếu suy xét kỹ càng, Helia không có lý do gì để làm hại hắn. Mà nếu cô ta thực sự muốn hại hắn thì cũng không cần phải hành động rườm rà như vậy. Trực tiếp biến thành một người khác rồi bất ngờ tập kích chẳng phải tốt hơn sao?
Hơn nữa, trong tình hình hiện tại, việc có thêm một trợ thủ như Helia cũng không phải ý tồi.
Rudger cuối cùng chỉ đành đưa ra cảnh cáo.
"Nếu ngươi cố tình phá hỏng kế hoạch, ta nhất định sẽ không để ngươi yên."
"Ồ! Lời đe dọa có hiệu lực đấy. Cứ coi như ta sợ ngươi rồi nhé."
Thế là Rudger đã tạm thời hợp tác với Helia.
Và hiện tại, Rudger đã lợi dụng sự bất cẩn của Bentmin để tung ra một đòn chí mạng cho đối phương.
Khi Rudger rút kiếm ra, cơ thể yêu tinh gục xuống, bất động. Rudger cúi đầu kiểm tra kỹ càng, sau khi xác nhận đối phương đã hoàn toàn không còn hơi thở, hắn mới yên tâm tiến về phía nhóm Hans.
"Sedina, không sao chứ?"
"Giáo sư."
Khoảnh khắc Sedina nhìn thấy Rudger, những cảm xúc mà cô bé cố gắng kìm nén bấy lâu nay bỗng ồ ạt trào dâng. Sedina không kìm được bật khóc nức nở. Tất cả những hiểm nguy và lo lắng tích tụ trong suốt thời gian gần đây vẫn là quá sức đối với một đứa trẻ như cô bé.
Rudger yên lặng đứng cạnh, nhẹ nhàng xoa đầu an ủi đối phương.
"Mọi chuyện qua rồi. Chúng ta trở về thôi."
"Trở về đâu?"
Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện. Mọi người bên trong đều giật mình. Bởi vì giọng nói này thuộc về Bentmin, người đáng lẽ đã chết rồi.
"Nguy hiểm... ... !"
Ngay khi Alex hét lên, một làn sóng năng lượng khổng lồ từ phía sau đánh thẳng vào Rudger.
[Ater Nocturnus]
Rudger ôm lấy Sedina, [Ater Nocturnus] trong tích tắc bao trùm lấy cả hai người. Ngay sau đó, sóng năng lượng đánh thẳng vào rào chắn do nó dựng lên.
Khi dư âm của đòn tấn công qua đi, Rudger dỡ bỏ rào chắn và nhìn Bentmin với vẻ khó hiểu. Hắn có thể chắc chắn cơ thể đó ban nãy đã hoàn toàn mất sức sống.
Làm sao đối phương có thể sống lại được?
Bentmin từ từ đứng dậy, không có máu chảy ra từ miệng vết thương Rudger gây ra ban nãy. Vết thương giờ đã liền lại và hóa thành vỏ cây. Vết sẹo đó cực kỳ nổi bật trên làn da trắng muốt của cô yêu tinh.
Rudger thận trọng mở miệng.
"Ngươi đã không phải là yêu tinh nữa?"
Bentmin không trả lời. Vẻ mặt của cô ta có phần cay đắng. Cô ta cẩn thận dùng đầu ngón tay xoa xoa miệng vết thương. Cảm giác truyền đến đầu ngón tay là sự cứng và sần sùi. Bentmin đã không thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể của bản thân, trạng thái này khiến cô ta cảm thấy trống rỗng, như thể có thứ gì đó trong linh hồn bị cắt rời.
Bentmin Lipre chắc chắn đã chết. Ít nhất về mặt sinh học là như vậy. Tuy nhiên, chính nhờ điều này, Bentmin đã thoát khỏi những hạn chế của một sinh vật sống bình thường. Sức sống bên trong Cây Thế Giới là vô tận. Cô ta đã lợi dụng đặc điểm này để lại một hậu chiêu cho chính mình.
"Ta chưa từng muốn phải dùng đến thứ này."
Bentmin nhìn xuống lòng bàn tay mình. Bàn tay vốn nhẵn nhụi của cô yêu tinh bắt đầu nứt ra từng chút một, giống như bề mặt vỏ cây.
Rudger quan sát những rễ cây xung quanh, chợt sắc mặt hắn trở nên khó coi. Bentmin cũng nhạy bén nhận ra sự thay đổi biểu cảm của Rudger, cô ta khẽ cười.
"Thế nào? Đây chính là cái giá của việc cưỡng ép kết nối với Cây Thế Giới."
Theo lời của Bentmin, Rudger quan sát kỹ càng những gốc rễ tạo nên hốc cây trung tâm. Có những dấu vết giống khuôn mặt người, dù mờ nhạt nhưng vẫn còn đọng lại trên từng nhánh rễ. Đó là cảnh tượng những khuôn mặt dường như đang la hét vì đau đớn.
Khi gia tộc Plante biến mất thì gia tộc Leafre đã tiếp quản Cây Thế Giới. Sau đó, gia tộc Leafre phải đối mặt với một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Họ không thể kết nối với Cây Thế Giới và kiểm soát sức mạnh của loài cây này giống như gia tộc Plante từng làm.
Dù họ đã làm đủ mọi cách, Cây Thế Giới vẫn từ chối. Các yêu tinh càng cố gắng xâm nhập vào mạng lưới, Cây Thế Giới càng đẩy họ lùi lại. Dần dần, không ít người đã xuất hiện triệu chứng suy sụp tinh thần do phản ứng phụ.
Tuy nhiên, gia tộc Leafre không bỏ cuộc. Nhân lực mới liên tục được thay thế, và các thí nghiệm để sử dụng sức mạnh của Cây Thế Giới vẫn tiếp diễn. Cuối cùng, Bentmin Lipre đã có thể điều khiển một phần sức mạnh của Cây Thế Giới, mặc dù lượng đó chỉ khoảng 1%.
Hầu hết những rễ cây trong khu vực này đều là các yêu tinh của gia tộc Leafre đã bị đồng hóa vào Cây Thế Giới trong quá trình thí nghiệm. Và sau tất cả sự hy sinh của đồng tộc, cuối cùng Bentmin cũng đã nắm được quyền kiểm soát 1% sức mạnh của Cây Thế Giới.
Đó là lý do vì sao Bentmin lại khao khát khả năng của gia tộc Plante đến thế. Vì thế, suốt hàng trăm năm qua, cô ta không tiếc bất cứ giá nào sai người đi săn lùng hậu duệ của gia tộc Plante.
"Chỉ khi từ bỏ tư cách là yêu tinh, ta mới có thể sở hữu được càng nhiều sức mạnh."
Bentmin lẩm bẩm trong tuyệt vọng. Cô ta không còn là yêu tinh nữa. Giờ đây, Bentmin đã đồng hóa, trở thành một phần của Cây Thế Giới. Năng lượng kiểm soát của cô ta lúc này đã tăng lên 5%.
Tuy nhiên, tâm trạng Bentmin lúc này không phải là hài lòng hay tận hưởng cảm giác toàn năng, mà là sự tức giận và hận thù vô tận với kẻ đã tước đi mạng sống của mình.
Như để đáp lại tâm trạng của Bentmin, những rễ cây xung quanh bắt đầu ngọ nguậy và chuyển động. Ngay sau đó, những thứ có hình dạng con người bắt đầu bò ra từng chút một. Đây là những yêu tinh của gia tộc Leafre từng thèm muốn sức mạnh của Cây Thế Giới. Họ đã trở thành một phần của những chiếc rễ, tồn tại dưới hình thức không sống cũng không chết.
Nếu phải đặt tên cho những thứ này thì có lẽ có thể gọi chúng là [Thây ma gỗ].
Mục tiêu của Bentmin không thay đổi. Dù thân xác cô ta lúc này đã hòa làm một với Cây Thế Giới, cô ta vẫn muốn biến toàn bộ lục địa này thành thiên đường chỉ dành riêng cho yêu tinh.
Phải. Chỉ cần sở hữu được đứa trẻ Plante đó, cô ta có thể đưa đại lục này trở lại thời kỳ ban đầu.
Bentmin run rẩy vai và cười như thể phát điên. Theo cử chỉ của cô ta, toàn bộ khu vực trung tâm bắt đầu rung chuyển. Những thây ma trỗi dậy như một đội quân, các cành lá của Cây Thế Giới cũng cộng hưởng, lay động như thể bị gió thổi bay.
* * *
Quân đội của ba gia tộc Radix, Crown, Plohim đã công phá hoàn toàn các bức tường bên ngoài và sắp sửa đánh vào tuyến phòng thủ thứ hai. Mặc dù lực lượng bên trong kháng cự mạnh hơn rất nhiều, nhưng vẫn không đủ để vượt qua sự chênh lệch về sức mạnh quân sự.
Gia chủ nhà Radix quan sát cánh cổng lâu đài đã sứt sẹo và không thể chống lại thêm một đợt công kích nào nữa. Bà ta ra lệnh cho cấp dưới của mình.
"Tất cả lùi lại!"
Sau khi xác nhận rằng binh lính tấn công đã rút lui, Darish giơ cây cung to lớn lên. Kích thước của thứ vũ khí này to đến mức thật khó tin một yêu tinh như bà ta có thể một mình nhấc nó lên. Ngay cả những mũi tên sử dụng cho cây cung này cũng có kích thước ngang ngửa một ngọn giáo.
Vút.
Ầm. Ầm.
Mũi tên va chạm với cánh cổng ngay lập tức gây ra vụ nổ lớn. Khi bụi đất lắng xuống, thứ còn lại là cảnh tượng cánh cổng lâu đài hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn là một đống đổ nát.
Ồ!
Những người lính hét lên trong chiến thắng.
Darish hài lòng khi nhìn thấy cảnh tượng phía trước. Khi bà ta đang định đưa ra mệnh lệnh tiếp theo, một chuyện lạ đã xảy ra.
"... ... Gì vậy?"
Vô số rễ cây từ bên trong cánh cửa lâu đài bị phá hủy lao ra bên ngoài như thủy triều.
Tuyệt tác này do truyen.free dày công biên dịch.