Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 483: Lời mời của Selmore (1)

Một lúc sau, khi mọi cảm xúc dần lắng xuống, Walter Rosen nhẹ nhàng dặn dò Sedina vài lời rồi rời đi. Có lẽ ông muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ mọi việc, hoặc cũng có thể chỉ đơn giản là đi giải quyết các công việc còn tồn đọng.

Rudger đứng bên ngoài cuối cùng cũng thấy Sedina ló đầu ra từ sau cánh cửa.

"Mọi chuyện ổn chứ?"

Sedina im lặng gật đầu.

Cuối cùng, Sedina đã chấp nhận lời xin lỗi của Walter Rosen. Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là mối quan hệ giữa hai người họ có thể hòa hợp ngay lập tức. Mọi thứ cần thời gian. Trong tương lai, mối quan hệ cha con họ sẽ dần thay đổi tùy thuộc vào cách Walter Rosen đối xử với Sedina. Phá bỏ thì dễ, nhưng để xây dựng lại cần rất nhiều thời gian và sự kiên nhẫn. Walter Rosen cũng biết điều đó nên không vội vàng.

Sau một hồi im lặng, Sedina khẽ lên tiếng.

"Giáo sư."

"Sao vậy?"

"Tôi nghĩ tôi sẽ quay trở lại Vương quốc yêu tinh."

"..."

Rudger nhìn Sedina với ánh mắt nghiêm túc.

"Cô đã cân nhắc kỹ chưa?"

Sedina gật đầu.

"Đừng vội vàng đưa ra quyết định mà về sau phải hối hận."

"Giáo sư, từ trước tới giờ, tôi luôn là người bị động nhận sự giúp đỡ từ người khác. Tôi chưa từng đền đáp được cho ai cả."

"Cô không cần thiết phải cảm thấy mắc nợ. Mọi người làm vậy vì họ quan tâm đến cô."

Sedina nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

"Tôi cũng quan tâm đến họ."

"..."

"Tôi cũng muốn mình có thể làm đư��c điều gì đó. Vì vậy, tôi sẽ trở lại Vương quốc yêu tinh và giúp đỡ xây dựng lại nơi đó."

"Sedina."

"Tôi muốn gắn kết mối quan hệ giữa con người và tộc yêu tinh."

"Không cần phải ép buộc bản thân. Cô không có nghĩa vụ hay trách nhiệm phải làm như vậy."

"Chẳng phải tôi là người có khả năng gần gũi với Cây Thế Giới nhất sao?"

"Đó chỉ là sức mạnh thôi. Việc cô muốn sử dụng nó như thế nào không phụ thuộc vào kỳ vọng hay sự gửi gắm của người khác."

"Đúng vậy, thưa giáo sư. Lựa chọn này hoàn toàn là tôi tự nguyện."

"Tôi có thể hỏi lý do được không?"

Đáp lại câu hỏi của Rudger, Sedina chỉ mỉm cười.

"Bởi vì tôi không thể cứ mãi là một đứa trẻ được."

Sedina đã sống một cuộc đời mông lung và thiếu định hướng suốt bao năm qua. Những biến cố vừa rồi đã khiến cô trưởng thành và chín chắn hơn không ít. Hiện tại, cô ấy không muốn cứ mãi đắm chìm trong bóng tối của quá khứ nữa.

Rudger cảm thấy lo lắng cho tương lai của cô bé, nhưng với tư cách là một giáo sư, hắn cũng cảm thấy tự hào khi học trò của mình đã hoàn toàn vượt qua được bóng ma tâm lý.

"Giáo sư không cần lo lắng. Hết kỳ nghỉ này tôi sẽ trở lại. Vị trí trợ lý của giáo sư, tôi vẫn chưa muốn nhường cho ai khác đâu."

Rudger lúc này chỉ biết lắc đầu cười.

"Được rồi. Dù sao hiện tại cũng đang là kỳ nghỉ. Tôi cũng không thể cấm học sinh trở về nhà."

Rudger nhìn Sedina và hỏi.

"Cô chắc chắn có thể giải quyết mọi thứ một mình chứ?"

"Vâng."

Sedina không nói những lời như kiểu 'Tôi sẽ cố gắng' hay 'Có thể sẽ có khó khăn' mà chỉ thốt ra một từ khẳng định, đầy tự tin. Với Rudger, thế là đủ.

"Tôi hiểu rồi. Tôi tin tưởng cô có thể xử lý tốt mọi chuyện."

"Cảm ơn giáo sư."

"Cô không nói với cha mình thông tin về người đó sao?"

Đối tượng Rudger ám chỉ đến tất nhiên là Ella Plante. Mặc dù hiện tại linh hồn Ella Plante chỉ có thể tồn tại bên trong Cây Thế Giới, nhưng Rudger cho rằng, việc Walter Rosen biết được người bạn đời của mình vẫn còn tồn tại trên đời sẽ tốt hơn là không biết gì.

"Tôi nghĩ hiện tại chưa phải là lúc thích hợp."

Sedina dừng lại một chút rồi tiếp tục.

"Một ngày nào đó, tôi sẽ tìm được cách cho phép con người tiếp cận được với Cây Thế Giới. Ngày đó cũng sẽ là ngày gia đình chúng tôi đoàn tụ."

Đến đây, Rudger mới hiểu ra Sedina đang muốn làm gì. Có vẻ như đó cũng là lý do lớn nhất khiến cô bé này muốn quay trở lại Vương quốc yêu tinh.

"Hy vọng mọi chuyện có thể thuận buồm xuôi gió."

Một khoảng lặng dài đột nhiên bao trùm giữa hai người. Sedina có chút tiếc nuối vì sắp phải chia tay, bởi vì cô ấy sẽ không thể gặp giáo sư cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc.

Cuối cùng, Sedina gạt bỏ mọi do dự, cô ngước nhìn người đối diện, nở một nụ cười rạng rỡ.

"Tôi sẽ trở lại."

Rudger mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

"Tôi sẽ chờ."

* * *

Ba người Rudger, Alex và Hans sau đó đã quay trở lại trụ sở ở Leathervelk.

Dù chỉ mới qua vài ngày nhưng đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Họ cảm thấy như thể đã đi rất lâu mới trở về.

"Thủ lĩnh, Belaruna không trở về cùng chúng ta sao?"

"Tôi nghĩ cô ấy sẽ là trợ thủ đắc lực cho Sedina. Dù sao thì cô ấy cũng muốn tìm hiểu Cây Thế Giới nhiều hơn, cứ để cô ấy ở lại Vương quốc yêu tinh."

Alex có phần suy nghĩ.

"Anh không sợ cô ấy sẽ không muốn trở lại sao?"

"Điều đó sẽ không xảy ra đâu."

"Hả? Tại sao anh lại chắc chắn như vậy?"

Không hiểu sao trong đầu Rudger lại lướt qua cái tên Chris Bennimore. Hắn lắc đầu.

"Cứ cho là tôi tin vào tình yêu đi."

"...???"

"Được rồi. Bỏ qua chuyện đó đi. Chúng ta cần rà soát lại an ninh trong khu phố. Rất có thể đã có rắc rối phát sinh lúc chúng ta vắng mặt."

Điều làm Rudger khó chịu nhất tất nhiên là Giáo hội Lumensis. Những kẻ đó đã can thiệp trong lần Sedina bị bắt cóc. Rudger không biết mục đích của đối phương là gì nhưng hắn có thể chắc chắn đó không phải là dấu hiệu tốt.

"May mắn thay, chẳng có chuyện gì xảy ra, thậm chí khu phố còn đông đúc hơn bình thường khi chúng ta đi vắng."

Hans nhanh chóng liếc nhanh qua chồng báo cáo trên tay, mắt cậu ta mở lớn.

"Có vụ gì sao, Hans?"

"Có một khoản tài trợ khổng lồ đã được đổ vào khi chúng ta đi vắng."

"Chà, họ hành động nhanh gọn và dứt khoát đấy chứ?"

"Đúng là phong cách của nhà Rosen."

Hans mệt mỏi vì phải đọc hết đống tài liệu cùng lúc nhưng giọng cậu ta vẫn hồ hởi hơn bao giờ hết.

"Bây giờ chúng ta đang cộng tác với tập đoàn Rosen, tin tức lan đi nhanh chóng, kéo theo lượng khách đến ngày càng đông. Có thể n��i không quá lời, chúng ta sắp soán ngôi Center Pod rồi."

"Đó chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi."

Rudger đang ngồi chợt đứng dậy.

"Anh đi đâu vậy, anh trai?"

"Tôi muốn ra ngoài tuần tra một lúc. Bên trong hơi ngột ngạt."

* * *

Sau khi xác nhận Rudger đã rời đi, Alex mới ngả người xuống ghế sofa, liếc nhìn Hans bên cạnh, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

"Gì thế? Anh muốn hỏi gì?"

Nghe Hans nói vậy, Alex mới nói ra thắc mắc bấy lâu nay của mình.

"Này, tôi hỏi chuyện này có lẽ không phải lúc. Có phải thủ lĩnh có rất nhiều tiền không?"

"Tiền công của anh dạo này ít đi à?"

"Không. Ý tôi không phải vậy. Thủ lĩnh trả cho tôi nhiều lắm. Điều tôi tò mò là số tiền anh ấy kiếm được rốt cuộc lớn đến mức nào?"

"Số tiền đó à... Tất cả doanh thu trên con phố này. Ngoài ra, còn có các tài sản thu được từ việc thâu tóm các công ty khác. Lần này chúng ta còn được nhà Rosen tài trợ nữa."

Với tất cả những điều đó, chẳng có gì ngạc nhiên nếu Rudger có thể trở thành một trong những người giàu nhất đại lục.

"Thành thật mà nói, tôi cảm thấy hơi kỳ lạ. Số tiền đó không chỉ đủ trang trải cho một cuộc sống xa hoa đến cuối đời mà còn đủ để lung lay nền móng của cả một quốc gia. Nhưng thủ lĩnh lại vẫn cứ tiếp tục kiếm tiền. Đừng có bảo với tôi là anh ta nghiện kiếm tiền đấy nhé?"

"Có lẽ là không. Alex, anh hẳn không biết việc này. Anh trai đã tái đầu tư lợi nhuận vào các hạng mục kinh doanh khác. Đồng thời, anh ấy còn có một quỹ học bổng thường xuyên quyên góp số tiền lớn cho các trại trẻ mồ côi và các trường học khó khăn trên đại lục."

"...Từ khi nào thế? Sao tôi không biết?"

"Bắt đầu từ khi con phố này có lợi nhuận. Người đảm nhận phân phối dòng tiền là tôi, Violetta và vài người khác."

"Chà, thủ lĩnh sẵn lòng quyên góp một số tiền lớn sau khi đã vất vả kiếm được sao?"

"Đừng lo lắng. Ngay cả khi chúng ta đã quyên góp khoản tiền đó, số còn lại vẫn rất lớn."

Hans lật qua các tài liệu trên tay và sắp xếp chúng ngay ngắn lên bàn.

"Thật ra tôi không biết mục đích thực sự của anh trai là gì. Tôi chỉ có thể mơ hồ đo��n được vài manh mối."

"Cậu không phải là cánh tay phải của thủ lĩnh sao?"

"Đừng nói linh tinh. Tôi thậm chí còn không biết anh trai đang mưu tính chuyện gì."

"Thật khó tin!"

"Tôi chỉ đi theo anh trai lâu hơn mọi người mà thôi."

"Vậy cậu có suy đoán nào về điểm đến của khối tài sản khổng lồ kia không? Tôi chắc chắn dù cậu không biết chi tiết nhưng cũng phải biết chút gì đó, đúng chứ?"

Bàn tay đang sắp xếp tài liệu của Hans khựng lại một nhịp trước lời nhận xét tinh tế của Alex. Cậu ta nhìn sang người đối diện. Sau đó, Hans chỉ lặng lẽ nói ra một cái tên.

"Là Tòa Tháp Mới."

Alex chợt bật dậy khỏi ghế sofa.

"Cái gì?"

* * *

Rudger đang đi dọc con phố yên tĩnh của công viên thì dừng lại.

"Ra đây đi. Không phải cô muốn gặp tôi sao?"

Ngay từ lúc ở bên trong trụ sở U.N Owens, Rudger đã lờ mờ cảm nhận được một luồng năng lượng dao động nhẹ trong không khí, dường như có ý hướng về phía hắn. Chỉ là luồng năng lượng này quá yếu ớt, không giống có ý đồ gây hại nên Rudger đã chủ động ra ngoài. Hắn tin rằng người đó muốn gặp riêng mình.

Rudger vừa dứt lời, không khí bên cạnh chợt rung động nhẹ, rồi rẽ ra như một tấm màn mỏng được vén lên, lộ ra người đang ở bên trong.

Người xuất hiện là Casey Selmore.

Hãy khám phá thêm nhiều câu chuyện hấp dẫn khác tại truyen.free, nơi bản văn này được giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free