(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 532: Rip Van Winkle (1)
"Ngài đến đây khi nào vậy?"
Zandman nhướng mày nhìn Rudger.
"Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Tất nhiên là ta đuổi theo các cậu rồi."
"Tôi đã nghĩ sẽ phải mất khá nhiều thời gian, không ngờ ngài lại đến sớm hơn tôi nghĩ."
"Tình huống có phần đặc thù nên ta đã sử dụng vài thủ đoạn đặc biệt. Ta đã mang đồ đến cho cậu đây."
Vị pháp sư vừa nói vừa lấy ra đống hành lý mình đã chuẩn bị. Khi Rudger nhìn thấy đống đồ đạc, hắn mới chợt nhớ đến lời hứa của vị hiệu trưởng Học viện Dream về việc mang vài món đồ cho mình.
Ánh mắt của Rudger dời khỏi đống hành lý, hướng về phía vị pháp sư già Zandman. Vẻ ngoài của ông hoàn toàn khác so với lần họ gặp trước đó. Lúc này, ông đeo thêm vài món đồ ở tay và chân, trông khá giống trang bị lặn. Trên ngực ông là huy hiệu của Học viện Dream. Trên tay phải ông là một chiếc đồng hồ với kiểu dáng kỳ lạ. Chỉ cần liếc qua, Rudger cũng biết món đồ này không hề tầm thường.
"Thứ này gọi là Siesta. Nó là một tạo tác được chế tạo chuyên biệt nhằm mục đích tiến vào Dreamland. Trước khi tiến vào những tầng sâu hơn của thế giới, cần điều chỉnh kim đồng hồ; nó sẽ giúp hạn chế tối đa sự chênh lệch thời gian."
"Thông thường, chúng ta vẫn có thể di chuyển ở tầng giữa của Dreamland mà không gặp quá nhiều khó khăn. Nhưng để đến được khu vực trung tâm thì chắc chắn cần có đồ bảo hộ."
Zandman nhìn chằm chằm vào nhóm người Rudger với vẻ hoài nghi.
"Chúng ta đến trễ hơn. Vì vậy, ta không muốn mất thời gian tìm kiếm các cậu ở những tầng trên nên đã đi thẳng đến đây đợi sẵn. Ta vốn không nghĩ các cậu có thể tự mình đi đến tận đây. Không ngờ là mọi người lại có thể an toàn đến tận chỗ này mà không gặp vấn đề nào về tinh thần."
Rudger lắc đầu.
"Mọi chuyện dài dòng lắm. Chúng tôi cũng đã gặp rất nhiều khó khăn."
Vị pháp sư già chậc lưỡi mấy tiếng. Ông ấy biết anh chàng trước mặt đã hiểu lầm ý mình. Từ góc nhìn của Zandman, tình hình hiện tại đúng là rất cấp bách nhưng bốn người này lại hoàn toàn không hề ý thức được mức độ nguy hiểm của Dreamland mà vẫn dám tiến thẳng xuống tận đây. Đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp.
Nếu hiệu trưởng không tự mình căn dặn kỹ càng phải đưa tận tay Rudger Chelici món đồ cần bàn giao, Zandman đã sớm mặc kệ sống chết của họ. Càng trong những tình huống cấp bách, họ càng không thể bất cẩn phạm sai lầm. Nếu không, thương vong của những người bên dưới sẽ còn lớn hơn dự kiến. Việc hành động liều lĩnh mà kh��ng hề có sự chuẩn bị hay kế hoạch nào của nhóm người Rudger không khỏi khiến Zandman lắc đầu ngao ngán.
Nghĩ lại thì không thể phủ nhận những người này cũng có năng lực. Bằng chứng là họ có thể bình an vượt qua được vùng đất cám dỗ đó mà không hề gặp trở ngại tâm lý nào.
Phong cảnh trắng xóa của vùng đất cám dỗ là bức tranh phản chiếu những ước vọng và khát khao của con người. Việc có thể chủ động vượt qua được ảo mộng của chính mình là một điều không dễ dàng.
Hừm, nhìn qua thì họ cũng không có gì nổi bật. Người lùn kia có vẻ tiềm năng, còn anh chàng tóc nâu cùng cô bé nhỏ nhắn đằng đó thì chưa thể coi là mạnh. Bên trong Dreamland, Zandman có thể ước tính đại khái trình độ của một ai đó dựa trên dòng năng lượng phát ra từ người đối phương.
Theo đánh giá của ông ta, trong số bốn người, Rudger là người duy nhất có khả năng chịu đựng được môi trường khắc nghiệt của vùng đất cám dỗ đó. Ba người còn lại, xác suất có thể đến được tận đây gần như bằng không.
Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Vậy thì anh chàng kia hẳn đã ảnh hưởng ít nhiều đến nhóm người này.
"Dù sao thì từ bây giờ, ta sẽ là người hướng dẫn cho mọi người."
"Tôi nên dùng thứ này lúc nào?"
"Hiện tại không cần thiết. Đến lúc xuống sâu hơn rồi dùng."
Lúc này, Hans vốn đang im lặng chợt mở miệng.
"Thật xin lỗi, nhưng rốt cuộc ông là ai?"
"À. Nghĩ lại thì hình như ta vẫn chưa giới thiệu mình. Tên ta là Zandman, là một pháp sư của Học viện Dream. Còn các cậu thì sao?"
"Tôi là Hans. Đây là Sedina Rosen, người còn lại là Sheridan Ionphid."
"Ừm. Rất hân hạnh. Từ từ... ... Sedina? Sedina Rosen?"
Zandman hơi lắc đầu khi nghe thấy một cái tên quen thuộc. Sedina không hiểu tại sao vị pháp sư này lại có phản ứng với tên của mình.
"Ồ, hóa ra là cô bé. Xin chào. Cô nhóc hẳn là bạn thân của Julia."
"Dạ?"
"Chà, thật tiếc vì ta hiện không mang theo thứ gì đáng giá. Cô bé có muốn ít kẹo không? Julia thích ăn thứ này lắm."
"..."
Cảnh tượng này Julia mà nhìn thấy, chắc chắn cô ấy sẽ nổi nóng yêu cầu Zandman dừng lại ngay lập tức.
Sedina phải mất một lúc mới nhận ra Zandman đang nói đến ai. Nghĩ lại thì vị pháp sư này vừa giới thiệu mình đến từ Học viện Dream.
Đó chẳng phải là nơi Julia theo học sao?
Sở dĩ Sedina ban đầu không hề nghĩ đến vị pháp sư lớn tuổi này có liên quan đến Julia là vì tuổi tác của hai người chênh lệch quá xa. Một phần nguyên nhân nữa chính là tính cách của vị pháp sư trước mặt.
Tính cách của Julia có phần nghiêm túc và lạnh nhạt. Còn vị pháp sư trước mặt? Thành thật mà nói, phong thái của ông ấy khiến Sedina có cảm giác hơi bất thường. Sedina nhất thời chưa thể tưởng tượng ra cảnh hai người này đứng cạnh nhau sẽ trông như thế nào.
"Hahaha. Ta biết cô bé đang nghĩ gì. Ai mới gặp ta cũng đều nghĩ như vậy. Hẳn Julia đã không nói thật với cô về chúng ta."
Từ phản ứng của Sedina, Zandman nhận ra ngay cô gái nhỏ kia đã thất vọng vì điều gì. Thực ra cũng không khó đoán. Rất nhiều người khi đến thăm Học viện Dream cũng đều có phản ứng tương tự.
Zandman vuốt cằm thích thú. Ông ta đã có thêm một chuyện để trêu em út của mình. Đợi đến khi gặp được con bé, ông ta phải chọc ghẹo nó một chút mới được.
Zandman tặc lưỡi, ông ta vẫn không quên nhiệm vụ chính.
"Anh chàng giáo sư, anh có thể vui lòng giải thích mọi chuyện từ đầu được không?"
Nhóm người do Zandman chỉ huy được Clara Cowen điều động khẩn cấp nên có một số chuyện ông ấy vẫn chưa nắm được, nhất là tình hình sau khi mọi người bị kéo xuống Dreamland. Ông ấy cần người trong cuộc giải thích ngắn gọn lại chi tiết câu chuyện.
"Đó là một câu chuyện khá dài."
Bệnh ngủ đột ngột xảy ra. Theon và Leathervelk bị tấn công. Sự xuất hiện của những kẻ hầu cận Nirva. Kẻ chủ mưu dường như muốn đánh thức một thứ gì đó ẩn sâu dưới Dreamland.
Rudger lần lượt giải thích.
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, vẻ mặt của Zandman đanh lại.
"Mọi chuyện có vẻ nghiêm trọng hơn ta tưởng tượng. Hèn chi hiệu trưởng lại cảnh báo nhiều đến thế."
Zandman thở dài và vuốt râu.
"Cầm lấy đi. Cái này là dành riêng cho cậu."
Zandman bàn giao món đồ mà ông ta đã mang đến cho Rudger. Chiếc hộp lớn mở ra để lộ đôi găng tay và chân vịt tinh xảo bên trong. Không giống như những bộ đồ khác có màu đồng thau, bộ đồ lặn của Rudger có màu đen tuyền, thiết kế mỏng và nhẹ hơn rõ rệt.
"Nó trông hơi khác một chút."
"Bởi vì nó là một món đồ đặc biệt. Chế tạo riêng cho cậu đấy."
Rudger đeo găng tay lên. Đôi găng tay màu đen làm bằng kim loại tự động điều chỉnh kích thước vừa vặn hoàn hảo với bàn tay hắn. Áp lực từ năng lượng của Dreamland đang đè nén tâm trí Rudger lập tức bị ngăn chặn. Cảm giác đè nén đã được loại bỏ khiến Rudger cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Zandman đưa thêm lời khuyên cho Rudger.
"Thấy viên ngọc xanh trên tay không? Hãy truyền một chút ma lực vào bên trong."
Rudger làm theo hướng dẫn. Ngay lập tức, viên ngọc màu xanh phát ra ánh sáng yếu ớt. Sau đó, một màng chắn mỏng trong suốt xuất hiện bao quanh người hắn.
"Thứ này là gì?"
Hans, Sedina và Sheridan khi bước vào bên trong màng chắn đều vô thức thở phào. Rào chắn này có thể xua đi áp lực đè nén lên tinh thần của họ.
"Để duy trì nó cần năng lượng. Có thể mang theo tối đa mười người."
"Tác dụng của nó có vẻ giống một chiếc tàu ngầm."
"Hiệu trưởng đã đặc biệt tạo nó cho cậu đấy."
"Tên của thứ này là gì?"
"Tên à? Không có. Khi thứ này được chế tạo xong thì ta lập tức mang nó đi rồi. Không có thời gian để đặt tên."
"Ngài định tặng tôi thứ này luôn sao?"
"Tất nhiên. Nó là đồ đặc chế mà. Đưa cho người khác dùng cũng vô dụng."
Rudger bật cười khi nhìn thấy biểu cảm hài hước của vị pháp sư già. Hắn yên lặng ngắm nghía món đồ trên tay. Không hiểu sao, một câu chuyện xưa cũ chợt nảy ra trong đầu Rudger. Thế là hắn liền quyết định đặt tên đó cho món đồ này.
"Vậy thì tên của nó sẽ là [Rip Van Winkle]."
Bước vào vực sâu của Dreamland có nghĩa là hắn sẽ bước vào một dòng thời gian hoàn toàn khác so với bên ngoài. Cái tên này thực sự rất phù hợp trong hoàn cảnh hiện tại.
Rudger biết kết cục của câu chuyện đã tạo nên cái tên này. Hắn chọn cái tên đó chính là để nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được phạm phải sai lầm tương tự.
"Đi thôi."
Nhóm người dưới sự hướng dẫn của vị pháp sư già chậm rãi tiến về phía cánh cửa lớn dẫn đến vực sâu của Dreamland.
Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.