Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 579: Tới chiến trường (2)

Gariel chán ghét nhìn kẻ đứng cạnh mình.

“Không thể phủ nhận anh là kẻ lắm mưu nhiều kế. Một mình tôi khó lòng mà an toàn thoát ra khỏi nơi đó.”

Rudger đã quá quen với những lời khiêu khích như thế này. Dù Gariel lúc nào cũng xỉa xói mình, song cả hai đều nắm rõ điểm mạnh yếu của nhau. Họ không ưa gì nhau, nhưng sẽ không vì thế mà khinh thường hay hạ thấp đối phương. Để chữa trị cho đứa trẻ kia, hai kẻ sau bao năm không thèm nhìn mặt nhau đành phải tạm thời hợp tác.

“Nhớ lấy. Tôi chỉ đang cứu Rene, không phải giúp anh.”

“Khỏi cần anh nhắc.”

Không giống Gariel lười biếng và phóng khoáng, Rudger lại là một kẻ khắc kỷ, lạnh lùng. Hai người đàn ông với phong cách hoàn toàn trái ngược.

“Vậy giờ phải đi giải cứu pháp sư của Trường Cổ Nguyền đúng không? Hiện tại người này đang ở đâu?”

“Đợi chút.”

Gariel lục lọi trong đống rác chất chồng ở góc phòng. Một lát sau, anh ta cũng tìm ra được thứ gì đó và mang đến cho Rudger xem.

“Đây là bản đồ của Isla Machia.”

Trên tấm bản đồ cũ là hình dáng phác thảo của Đảo Hơi Nước. Tuy nhiên, Rudger nhanh chóng nhận ra đây không phải chỉ là một bản phác thảo thông thường.

“Đây không phải là bản thiết kế kiến trúc sao?”

“Đúng rồi đấy.”

Thông thường, một bản đồ chỉ hiển thị địa hình tổng quát của Isla Machia, nhưng tấm bản đồ Gariel đưa lại còn chi tiết đến mức thể hiện cả cấu trúc bên trong.

“Anh lấy thứ này ở chỗ nào? Bản thiết kế này hẳn phải là tài liệu mật.”

“Tôi không nhớ. Xung quanh có rất nhiều thứ linh tinh. Chắc là nó vô tình lẫn trong đống đồ tôi nhặt được.”

Gariel chỉ ngón tay về phía sau như thể đó không phải là vấn đề gì to tát. Rudger lắc đầu ngao ngán nhìn đống đồ đạc linh tinh, sách vở và những cuộn giấy da không rõ công dụng chất chồng khắp căn phòng.

“Làm gì có chuyện tài liệu quan trọng thế này lại bị vứt lăn lóc? Nói thật đi, anh đã đánh cắp nó phải không?”

“Ăn nói thô lỗ vậy? Tôi chỉ đơn giản là mượn tạm một chút thôi. Dùng xong tôi sẽ trả mà.”

“Rồi khi nào anh dùng xong?”

“Chưa biết.”

“Anh bảo ghét sử dụng [Ma thuật thời gian] nhưng theo tôi thấy trong những trường hợp như thế này, anh vận dụng nó rất khá đấy thôi.”

Gariel trở nên tức giận trước những lời của Rudger.

“Này, ghét một thứ không có nghĩa là tôi sẽ không dùng nó. Tôi chỉ không muốn bản thân chết sớm thôi. Anh có biết Sư phụ của tôi đã kết thúc ra sao không?”

“... ... .”

“Chẳng ai muốn bản thân mới chỉ bốn mươi tuổi mà trông như một ông lão sắp xuống lỗ cả.”

Tất nhiên, Gariel có một Sư phụ và người ấy cũng là người sử dụng [Ma thuật thời gian]. Thoạt nhìn, Sư phụ của Gariel trông giống một học giả già đã sống rất thọ. Nhưng tuổi tác thực tế của ông ấy thậm chí còn chưa đến bốn mươi.

Ông ấy đã trải qua bốn mươi năm cuộc đời bên trong thế giới ngưng đọng. Tần suất sử dụng phép thuật của ông ấy quá nhiều, chính vì thế, thời gian thực của ông cũng trôi đi nhanh gấp đôi người thường.

“Sư phụ tôi quá buông thả. Ông ấy thậm chí còn lừa tôi bảo rằng thứ ma thuật này là thứ tuyệt nhất trên đời.”

Gariel lắc đầu như thể vẫn còn ngán ngẩm mỗi khi nhớ về quá khứ. Anh ta chính là người bị Sư phụ của mình lừa phỉnh theo học [Ma thuật thời gian]. Gariel lúc đó vẫn còn nhỏ, còn non dại nên đã nhanh chóng chấp nhận lời đề nghị.

Tất nhiên không phải ai cũng có thể học [Ma thuật thời gian]. Dù cái giá của nó chính là làm thui chột mọi năng lực pháp thuật khác, nhưng để có thể học được [Ma thuật thời gian] người theo học cũng phải có trình độ xuất chúng.

Gariel là một pháp sư đáp ứng đủ tiêu chuẩn. Nếu không đi theo con đường hiện tại, chắc hẳn anh ta đã có thể trở thành một pháp sư nổi danh ở nhiều lĩnh vực, thậm chí cấp bậc Lexorer cũng hoàn toàn có khả năng đạt tới.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, Gariel đều than vãn về số phận. Nhưng bây giờ hối hận thì cũng đã quá muộn. Không có cách nào quay ngược thời gian.

Pháp sư thời gian lại không thể quay ngược thời gian. Còn gì mỉa mai hơn thế?

Do vậy, Gariel chỉ có thể cố gắng hạn chế sử dụng phép thuật. Ngay cả khi phải dùng, thời gian ngưng đọng anh ta tạo ra cũng chỉ trong chốc lát, giống như tình huống ở sòng bạc vậy. Gariel không muốn bản thân một lần nữa giẫm phải con đường mà Sư phụ anh ta đã đi. Kết quả là anh ta chỉ dùng thứ phép thuật đó vào mấy việc trộm cắp vặt vãnh.

Hồi tưởng kết thúc ở đây.

Gariel chỉ vào một bên của bản thiết kế.

“Đây là nơi chúng ta cần phải tới.”

Isla Machia là một hòn đảo lớn được điều khiển bằng các máy móc cơ khí. Những đường ống cực lớn với xi lanh nén bên trong, những bánh răng thép luân chuyển hơi nước không ngừng. Hòn đảo này vốn được cải tạo từ một vùng đất hoang sơ, các pháp sư và kiến trúc sư đã thiết kế lại cấu trúc bên trong để nơi này có thể di chuyển linh hoạt. Một thiết bị cơ khí khổng lồ đã được đặt ở trung tâm hòn đảo, tạo nên kiến trúc đa tầng cho hòn đảo.

“Isla Machia có tổng cộng năm tầng. Tầng càng thấp thì diện tích càng rộng nhưng tình hình an ninh càng kém.”

Từ tầng một đến tầng năm, tầng càng thấp, điều kiện sinh sống càng khắc nghiệt. Ngược lại, các tầng càng cao, đô thị phồn hoa và hiện đại càng sầm uất. Nơi hai người đang đứng hiện tại nằm ở tầng hai. Căn phòng nằm ở nơi hẻo lánh, không có nhiều người qua lại. Còn chỗ ở thực tế của Gariel nằm ở tầng một, tầng dưới cùng của Isla Machia, một khu vực nguy hiểm ngay cả với pháp sư.

“Tầng một hiện đang chia thành hai phe: một phe liên minh mới thành lập và một thế lực mới nổi. Đây cũng là nơi xảy ra nhiều xung đột nhất: Khu E-34.”

Tầng một được phân chia thành các khu vực riêng biệt đánh dấu bằng sự kết hợp của chữ cái và số. Còn tại khu E, một cuộc chiến tiêu hao giữa hai lực lượng đang diễn ra khốc liệt. Thật không may, Trường Cổ Nguyền lại tọa lạc ở khu vực đó.

“Tin xấu là liên minh các pháp sư kia chẳng hề có ý định giúp đỡ gì Trường Cổ Nguyền.”

“Tại sao? Trong tình hình này thì họ càng nên đoàn kết chứ?”

“Lòng tin giữa người với người mong manh lắm, huống chi ở nơi mà chỉ cần sơ suất một chút, bất kỳ ai cũng có thể tặng anh một thần chú đoạt mạng. Mà nói đi cũng phải nói lại, mấy cái tên pháp sư kia không chọn tên khác lại đi chọn cái tên xúi quẩy như vậy đặt cho thế lực của mình. Chẳng ai muốn dính dáng gì đến lời nguyền hết. Nếu là anh thì anh có muốn cứu không?”

Hiện tại, những pháp sư chỉ là liên minh trên danh nghĩa nhưng trước đó thì nơi này thực chất là một mớ hỗn độn. Ngay cả khi đã có một kẻ thù chung thì cái gọi là liên minh đó cũng khó lòng trở thành một thế lực đúng nghĩa.

Rudger vuốt cằm.

“Theo như anh nói thì tình hình này kéo dài đến tận bây giờ cũng đã là điều kỳ diệu. Tòa Tháp không can thiệp à?”

Gariel lắc đầu.

“Tòa Tháp tuyên bố sẽ giữ thái độ trung lập. Nghe thật nhảm nhí!”

“Có chuyện gì sao?”

“Bề ngoài thì đúng là bọn chúng không can thiệp vào tranh đấu của hai phe phái, nhưng đằng sau thì lại ra sức trục lợi bằng cách buôn bán thuốc men, vũ khí cho cả hai bên.”

“Đục nước béo cò à?”

“Tất nhiên. Thời điểm kiếm chác béo bở nhất chính là chiến tranh. Bọn chúng đời nào sẽ bỏ qua cơ hội ngàn vàng này? Kể cả khi thế trận không cân bằng thì bọn chúng sẽ buộc phải cân bằng nó. Như vậy mới có thể tiếp tục móc tiền từ túi lũ pháp sư kia.”

Rudger nhếch mép cười lạnh. Mục đích mà Tòa Tháp nhắm tới quá rõ ràng. Từ góc nhìn của Tháp Ma thuật Mới, họ sẽ không muốn bỏ lỡ cơ hội kinh doanh béo bở trong chiến tranh, ngay cả khi đó chỉ là những vụ việc nhỏ lẻ diễn ra ở tầng đáy của hòn đảo.

“Rắc rối ở chỗ là Trường Cổ Nguyền kia lại thực sự chẳng có mấy tiềm năng sinh lời. Vì thế nên bọn họ mới bị vứt bỏ.”

Tiền bạc.

Đó là thứ gây ra nhiều vấn đề nhất, nhưng đồng thời cũng là thứ giải quyết vấn đề nhanh nhất.

“Quả là kinh tởm!”

“Thực tế vốn dĩ là vậy đó. Rủa xả cũng đâu ích gì? Dù sao thì chúng ta cũng phải tiến vào khu E-34.”

Gariel như thể sực nhớ ra chuyện gì đó.

“Này, anh có thể tự mình phá hủy một khu vực đông người chứ?”

“Có thể. Anh thì sao?”

“Tôi không biết đánh nhau.”

Nhìn Gariel trả lời trơ trẽn như vậy, Rudger cảm thấy cơn đau đầu quen thuộc lại bắt đầu nhói lên.

“Được rồi. Thế thì ai sẽ chăm sóc Rene nếu chúng ta đi vắng?”

“À, cái đó thì dễ thôi.”

Gariel nhún vai.

“Anh có người quen nào khác nữa à?”

“Tất nhiên là không. Ở đây làm gì có ai mà kết bạn?”

“Vậy anh định giải quyết như thế nào?”

“Nơi này là Isla Machia mà. Thứ chẳng thiếu ở đây chính là máy móc.”

Gariel vỗ tay. Ngay sau đó, bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng gõ cửa, cứ như thể đã chờ sẵn ở đó.

Gì vậy?

Rudger cẩn thận nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Hắn không cảm nhận được chút dao động năng lượng nào.

Khi Rudger đang ngẩn người thì cánh cửa mở ra, một người phụ nữ trong bộ đồng phục hầu gái bước vào.

Người máy?

Dù bề ngoài cô ta rất xinh đẹp nhưng Rudger vẫn có thể nhận ra cô ta không phải người thật.

“Anh có người máy phục vụ à?”

“Đúng vậy.”

Người hầu gái yên lặng đứng bên cạnh Gariel. Dễ dàng nhận ra người máy này khác biệt so với loại thông thường, chuyển động của cô ta vô cùng trơn tru, có kiểm soát. Không có một tiếng động nào phát ra mỗi khi cô ta chuyển động. Để một cỗ máy bằng thép có thể di chuyển nhẹ nhàng như vậy, ắt hẳn phải là một sản phẩm được chế tạo riêng biệt.

“Thế nào? Tuyệt phải không? Khả năng mô phỏng gần như đã tiệm cận người thật rồi. Thứ này chính là thành quả nghiên cứu ma thuật tiên tiến nhất đấy.”

Gariel tự hào khoe khoang thành quả của mình. Tuy nhiên, trái ngược với mong đợi của anh ta, Rudger lại chẳng tỏ vẻ ấn tượng là mấy. Dù sao thì hắn cũng đã nhìn thấy những cỗ máy chiến đấu còn tiên tiến hơn thế này rất nhiều. Xem xét các bộ phận bên trong của Arfa, có thể nói rằng công nghệ của nó vượt xa công nghệ máy móc ở Isla Machia vài thế hệ.

“Ờ, được rồi. Chắc hẳn anh đã phải chi rất nhiều tiền.”

Tuy nhiên, vì không muốn đả kích đối phương nên Rudger chỉ yên lặng đưa ra một nhận xét vô thưởng vô phạt.

“Con robot này chuyên dùng cho việc nhà nên nó có thể chăm sóc Rene.”

“Cái gì?”

Rudger nhìn chằm chằm vào căn phòng bừa bộn với ánh mắt đầy phẫn nộ. Cái tên này có robot dọn dẹp tự động mà vẫn để phòng ốc bừa bộn như thế ư?

Gariel ngoảnh mặt đi, tránh né ánh mắt giận dữ của đối phương.

“Anh không hiểu được thứ gì gọi là cảm hứng đâu. Nếu dọn dẹp sạch sẽ nơi này, tôi sẽ buồn chán chết mất.”

“Anh tự cầu nguyện cho con robot đó có thể hoạt động trơn tru đi. Nếu không tôi sẽ tự tay phá hủy nó đấy.”

“Cái gì?”

“Anh không nghe nhầm đâu.”

Rudger bật dậy. Khi hắn bước ra khỏi cửa, [Ater Nocturnus] ngay lập tức hạ người đang giữ trong tay xuống, lập tức bay đến bám vào người hắn. Bóng đen quen thuộc bao trùm toàn bộ cơ thể hắn. Chiếc áo choàng bóng tối giống như đôi cánh quạ rung rinh, từng chiếc lông vũ đen tuyền bay lượn. Rudger từ từ đeo chiếc mặt nạ mỏ quạ lên.

“Đi thôi.”

Mọi quyền lợi liên quan đến bản chuyển ngữ này đều do truyen.free nắm giữ và được bảo vệ nghiêm ngặt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free