Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 582: Trường Cổ Nguyền (2)

Vị pháp sư đeo mặt nạ xương dê có vóc dáng khá nhỏ bé. Người này chỉ cao đến thắt lưng Rudger. Rudger không khỏi nghi ngờ người này có huyết thống của người lùn. Nhưng ngoại hình nhỏ bé không có nghĩa là đối phương vô hại.

Lời nguyền sương mù vừa rồi chẳng phải là bằng chứng rõ ràng nhất đó sao?

Đó chắc chắn không phải là một lời nguyền thông thường.

"Bên ngoài khá ồn ào nên ta ra ngoài xem có chuyện gì đang xảy ra."

Giọng nói bên trong chiếc mặt nạ vang lên. Vị pháp sư chĩa cây trượng cao quá đầu mình về phía Rudger.

"Vậy ra ngươi là thủ phạm của vụ náo loạn này?"

"Nghe nói Trường Cổ Nguyền hiện đang bị cô lập trên chiến trường. Tôi tới cứu viện."

"Cái gì? Hahaha. Ai cần cứu cơ?"

Từ tiếng cười của đối phương, Rudger mới nhận ra rằng Gariel có thể đã có vài hiểu lầm.

"Ngài có biết anh chàng Gariel Cosmo không?"

"Gariel Cosmo? Ừm. Đợi chút. Ta nghĩ ta đã từng nghe cái tên đấy ở đâu đó rồi.... À!!!"

Pháp sư đeo mặt nạ xương dê gõ cây trượng vào lòng bàn tay.

"Là tên nhóc đang muốn thương lượng với ta. Vậy ra tên đó cử ngươi đến đây à?"

"Đúng vậy. Gariel cho rằng Trường Cổ Nguyền đang gặp nguy hiểm do xung đột giữa hai phe thế lực ở tầng một. Vì thế, anh ta đã nhờ tôi đến đây giúp đỡ."

"Giúp đỡ?"

Tròng mắt đen đằng sau chiếc mặt nạ xương dê quét qua khung cảnh xung quanh Rudger.

"Bằng cách khiến khu E-34 càng thêm hỗn loạn sao?"

"........."

"Xung đột mà ngươi nhắc đến có phải là mấy tên đang lén lút ngoài kia không?"

Vị pháp sư hất đầu chỉ về hướng những pháp sư chiến tranh vẫn còn sống sót đang thận trọng quan sát Rudger từ xa.

Khi thấy Pomfoot trong bộ giáp bị hạ một cách quá dễ dàng, những kẻ này liền không dám có bất kỳ ý định tấn công nào nữa. Nhưng bảo bọn chúng cứ thế rời đi thì chẳng ai đành lòng. Vì thế mới có cảnh tượng đối phương vẫn lặng lẽ theo dõi biến động tại khu vực trung tâm lúc này.

"Mấy người bên ta gần đây có hơi ồn ào vì liên lạc với bên ngoài bị cắt đứt. Tuy nhiên, đó không phải vì chúng ta gặp nguy hiểm. Thế lực của chúng ta nếu ngay từ đầu đã dám đặt chân ở đây nghĩa là chúng ta có đủ tự tin. Những xung đột kiểu này còn chưa đủ sức làm khó Trường Cổ Nguyền."

Khóe miệng Rudger hơi co giật. Có vẻ như hắn và Gariel đã hành động hơi hấp tấp.

"......Mọi chuyện giờ thành ra như thế này.....Tôi thực sự......"

Vị pháp sư phất tay.

"Được rồi. Ngươi nói nhảm chẳng khác gì cách ngươi vừa cho nổ tung sân trước của chúng ta."

"........."

"Sao mấy tên Lexorer mà ta từng gặp đều là những kẻ đầu óc ngu muội vậy sao?"

"........."

Rudger lúc này chỉ biết im thin thít lắng nghe đối phương cằn nhằn. Sau một lúc càu nhàu, than thở không ngớt về mớ hỗn độn do Rudger gây ra, vị pháp sư nhỏ con mới quay sang hỏi.

"Được rồi. Vậy ngươi đến đây nhờ ta việc gì?"

".........Tôi đoán là để anh chàng kia nói chuyện trực tiếp với ngài sẽ tốt hơn."

Rudger dứt lời liền bắn một luồng ma thuật lên trời. Ma lực bùng nổ như pháo hoa giữa không trung, tạo thành vô số tia sáng rực rỡ. Ngay khi tín hiệu biến mất, thân hình Gariel bất ngờ xuất hiện bên cạnh Rudger. Vị pháp sư Trường Cổ Nguyền có vẻ khá ấn tượng trước phong cách xuất hiện của Gariel.

"Không giống ma pháp không gian lắm. Ta không cảm thấy bất kỳ dấu vết nào của ma lực."

"Mọi chuyện kết thúc rồi à? Nhanh hơn tôi nghĩ đấy."

Khi Gariel đến, anh ta cũng bối rối không kém trước khung cảnh tan hoang xung quanh. Anh ta nhớ là chỉ bảo tên đó đi giúp đỡ cứu người thôi mà.

Sao chỗ này giờ lại thành ra như vậy? Con ma thú bóng tối đâu? Không phải chỉ cần dùng nó mang người ra ngoài là được rồi sao?

Nhìn khung cảnh hiện tại thì có vẻ như cái tên kia đã một thân một mình xông vào chiến trường và đàn áp hai phe thế lực đang giao tranh.

Cái tên điên này, đầu óc dùng để làm gì không rõ nữa.

Gariel bỗng dưng rất muốn lấy tay che mặt lại. Nhưng không thể không nói, ngay cả bản thân anh ta cũng không ngờ Rudger đã trở nên mạnh mẽ đến nhường này. Mới có hơn chục năm không gặp lại nhau mà trình độ của đối phương đã tiến xa đến mức này rồi.

Gariel đột nhiên thắc mắc không biết tên kia rốt cuộc đã uống bao nhiêu liều thần dược?

Nhưng những suy nghĩ này của Gariel không kéo dài lâu. Hiện tại, ưu tiên hàng đầu là thuyết phục vị pháp sư trước mặt.

"Rất vui được gặp ngài. Tôi là Gariel Cosmo. Ngài hẳn là hiệu trưởng của Trường Cổ Nguyền."

Vị pháp sư đeo mặt nạ gật đầu.

"Ta đã nghe tên cậu từ học trò của mình. Không ngờ cậu vẫn còn trẻ như vậy."

"Tôi vô cùng xin lỗi vì hành động phá hoại của anh chàng kia. Chúng tôi đã làm phiền đến ngài rồi."

"Được rồi. Đừng nhắc đến chuyện đó nữa."

Rudger khi nghe đến hai từ 'Hiệu trưởng' hắn không khỏi gật gù. Cường độ sức mạnh bên trong lời nguyền vừa rồi vị pháp sư kia phóng ra quả thực không phải điều một pháp sư bình thường có thể làm được. Ma pháp dạng lời nguyền như vậy không giống ma thuật đen của các thuật sĩ hay nguyền rủa của ma pháp hiện đại. Nó có phần khá tương đồng với [Ma pháp thực sự] mà hắn sử dụng.

"Vậy lý do cậu cần gặp ta là gì?"

"Không biết các ngài có phải là người sở hữu những lời nguyền mạnh nhất hiện tại không?"

"Cậu nghe cái tin tức đó ở đâu vậy?"

"Ơ? Vậy là không phải sao?"

"Không. Cậu tìm đúng người rồi đấy."

?!!!

Vẻ mặt vốn đang chìm trong tuyệt vọng của Gariel giờ đây lại tràn đầy bối rối.

"Đúng là lời nguyền mà chúng ta sử dụng rất mạnh mẽ. Có lẽ trên thế giới không ai có thể so sánh được."

Thoạt nghe thì những lời này có vẻ quá mức tự phụ, nhưng khi thực sự chứng kiến uy lực của lời nguyền sương mù, Rudger không thể không đồng ý với đối phương. Ông ấy quả thực không hề cường điệu chút nào.

"Vậy thì ngài..."

"Nhưng chúng ta sẽ không tùy tiện sử dụng lời nguyền."

"Vâng?"

"Mục đích chính của nguyền rủa là giết chết một thứ gì đó. Các cậu muốn chúng ta giết ai đó sao?"

"Ồ không. Không phải như ngài nghĩ đâu."

"Chờ chút. Ngài chẳng phải cũng là một pháp sư sao?"

Rudger đột nhiên chen ngang.

"Lời nguyền ngài vừa thi triển đã trực ti��p đoạt mạng một Amumnuki đó."

"Ta đâu có nói là sẽ không dùng nguyền rủa để giết người? Chúng ta chỉ không thích việc ai đó mượn tay mình để sát hại người khác mà thôi."

"Vậy thì tốt. Bởi vì chúng tôi muốn dùng lời nguyền của ngài để cứu người."

Như thể có hứng thú với những gì Rudger vừa nói, một tia sáng màu tím lóe lên bên trong con ngươi đen tuyền của vị pháp sư nhỏ con.

"Hô. Cứu người bằng một lời nguyền à?"

"... ... Ơ, đại loại là như vậy."

Gariel ngơ ngác đáp lại. Đến lúc này, ngoại trừ thành thật ra thì anh ta cũng chẳng biết phải thuyết phục đối phương như thế nào.

"Là cứu người chứ không phải giết người nên không vi phạm chuẩn mực đạo đức của Trường Cổ Nguyền. Vậy ngài cảm thấy thế nào?"

Vị hiệu trưởng nhìn chằm chằm vào Gariel, sau đó, ông ấy không chút do dự tiếp lời.

"Ta từ chối!"

"Hả? Còn vấn đề gì nữa sao?"

"Ta không thích thái độ tự mãn của hai người các cậu."

"... ..?!"

"... ..?!"

Gariel không biết phải làm gì trước thái độ kiên quyết như vậy. Một người đứng đầu thế lực không phải nên bình tĩnh cân nhắc thiệt hơn sao? Sao lại hành xử theo cảm tính như vậy? Chẳng lẽ tất cả pháp sư của Trường Cổ Nguyền đều như thế này sao?

Khi Gariel vẫn còn tỏ ra do dự, Rudger đột nhiên mở miệng.

"Chúng tôi phải làm gì thì ngài mới chấp nhận giúp chúng tôi?"

"Giao dịch chỉ xảy ra khi đôi bên đều có thứ mà đối phương muốn."

"Chúng tôi có thể trả tiền. Ngài muốn bao nhiêu cũng được cả."

"Cậu có thể mua lại cả hòn đảo này không?"

"... ... ."

Vị pháp sư thấy đối phương cứng họng liền bật cười.

"Chúng ta không cần tiền bạc."

"Để sử dụng một lời nguyền cổ xưa, các ngài sẽ cần rất nhiều nguyên vật liệu quý hiếm, phải không?"

Rudger nhanh chóng chỉ ra điểm mấu chốt nhưng vị pháp sư đeo mặt nạ xương dê vẫn không mảy may để tâm đến hắn.

"Thiếu hay không đó là việc của chúng ta. Nếu ngay từ đầu chúng ta hoạt động vì tiền bạc thì Trường Cổ Nguyền đã chẳng được thành lập ở tầng chót của Isla Machia."

"Vậy thì ngài muốn thứ gì mới đồng ý chấp nhận thỏa thuận?"

"Ngươi thật kiên trì. Tuy nhiên, không thể không nói ta khá thích cái tính cách đấy. Được rồi, để ta nghĩ xem."

Đôi mắt tím lấp lánh bên trong chiếc mặt nạ cong lên như vầng trăng lưỡi liềm. Đó là một nụ cười tinh quái, như thể ông ta vừa nghĩ ra một trò đùa tai quái.

"Trao đổi công bằng. Hãy đổi lời nguyền của ta bằng một phép thuật tương đương."

"Hả?"

Gariel lập tức bức xúc.

"Làm sao chúng tôi có thể lấy ra một phép thuật cổ xưa tương đương với nguyền rủa của ngài được? Điều kiện này thật quá vô lý!"

"Vậy thì hạ thấp điều kiện xuống một chút. Chỉ cần là phép thuật loại [Đặc biệt] mà ta thấy hứng thú là được."

"Cái đó... ... "

"Này, không thể hạ thấp hơn nữa đâu. Đừng có được voi đòi tiên. Nếu các cậu không thể trả giá được thì trở về đi."

"... ... ."

Trong khi Gariel vẫn còn tỏ ra do dự, vị hiệu trưởng Trường Cổ Nguyền khịt mũi coi thường.

"Có vẻ như người các cậu cần cứu không quan trọng đến thế. Nếu muốn người ta sẽ tìm cách, không phải tìm lý do."

Vị pháp sư nhỏ con nheo mắt chế nhạo Rudger và Gariel. Tuy ông ta không thể nhìn thấu thực lực của cả hai người này nhưng trực giác của ông ta mách bảo rằng hai người trước mắt đều sở hữu ma thuật hiếm có. Tuy nhiên, một khi đã đạt đến được trình độ cao như Lexorer, hầu như sẽ chẳng có ai dám tùy tiện đem ma pháp của bản thân ra làm thứ trao đổi. Yêu cầu đối phương lấy ra phép thuật không khác gì việc nắm giữ thông tin quan trọng của họ.

"Nếu hai cậu không thể làm được thì... ... ."

"Có thể."

"!"

Mặt nạ xương dê hơi nghiêng sang một bên.

Có lẽ ông ta vừa nghe nhầm gì đó?

"Ta có nghe nhầm gì không?"

"Tôi có thể trả giá."

"Ta không thích những kẻ nói dối."

Rudger không giải thích thêm, hắn chỉ nhẹ nhàng phóng thích ma pháp.

"Ngài có thể chọn."

"?!"

Khi nhìn thấy những dòng năng lượng vô hình đang trôi nổi xung quanh Rudger, đôi mắt của vị pháp sư lóe lên sự kinh ngạc. Là một người chuyên nghiên cứu những lời nguyền cổ xưa, ông ấy không thể không biết năng lượng mà Rudger đang sử dụng đại diện cho điều gì. Cách triển khai phép thuật không tuân theo khuôn mẫu của ma pháp hiện đại, một phương pháp mơ hồ và trừu tượng, dựa vào ý chí và niềm tin của người thi triển.

Khẽ vuốt cằm, vị hiệu trưởng khẽ mỉm cười.

"Thú vị đấy!"

* * *

"Hai người có thể gọi ta là Cravat."

Vị hiệu trưởng của Trường Cổ Nguyền chủ động giới thiệu. Diện mạo của người này trẻ trung đến bất ngờ khi ông ấy tháo chiếc mặt nạ xương dê xuống. Mái tóc hai màu vàng cam nổi bật được vị pháp sư vuốt ngược ra sau và buộc gọn thành đuôi ngựa. Vì vóc người thấp bé nên ban đầu Rudger và Gariel đều lầm tưởng ông ấy là một pháp sư già, nhưng nhìn làn da không một nếp nhăn thì rõ ràng người này còn khá trẻ.

"Trông ngài trẻ hơn tôi nghĩ đấy."

Gariel gãi má, cảm thán. Thấy vậy, Cravat liền cau mày.

"Trông như thế này thôi nhưng ta đã gần năm mươi rồi đấy. Cậu nên học tập anh chàng bên cạnh. Anh ta đâu có phản ứng ngớ ngẩn như cậu?"

Tất nhiên Rudger không có phản ứng gì quá mãnh liệt trước diện mạo trẻ trung của Cravat. Dù sao thì hắn cũng đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp tương tự khi đến Khu rừng yêu tinh.

"Vậy ai cần lời nguyền của ta?"

"Xin mời đi lối này."

Gariel lịch sự dẫn đường phía trước. Ba người men theo một đường ống ngầm, cuối cùng cũng đến được nơi ẩn náu của Gariel.

Cravat bước vào trong phòng liền nhìn thấy Rene nằm trên giường. Hiểu ý, ông ấy tiến lên kiểm tra tình trạng của đứa trẻ.

"........"

Khoảng mười phút sau, sau khi sử dụng phép thuật để chẩn đoán chi tiết tình trạng của Rene, Cravat mới nhẹ nhàng mở miệng.

"Ta nghĩ là có thể."

Toàn bộ nội dung văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free