(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 630: Huyết tộc cuối cùng (4)
Rudger rời đi.
Khi các thành viên U.N Owen hay tin, ai nấy đều phản ứng khác nhau.
“Tôi biết chuyện này sẽ xảy ra mà.”
Hans xoa xoa hàng lông mày của mình.
“Thủ lĩnh đi một mình như vậy liệu có ổn thỏa không? Có lẽ chúng ta nên giúp anh ấy một tay.”
Violetta vô cùng lo lắng khi thấy Rudger đơn độc ra đi. Bởi lẽ, ai cũng biết anh ấy đang hướng đến đâu – một trận chiến không thể tránh khỏi.
Nhưng vấn đề là liệu anh ấy có thể sống sót khi đối đầu với lực lượng quân đội đông đảo đến thế không?
“Đó là lựa chọn của thủ lĩnh. Chúng ta không có quyền xen vào.”
Pantos, vốn ít khi lên tiếng, giờ đây cũng cất lời. Alex đồng tình với quan điểm của người thú.
“Anh ấy sẽ không cho chúng ta đi theo đâu. Cách tốt nhất chính là chờ ở đây thôi.”
“Nếu thủ lĩnh bị thương thì sao?”
“Bị thương ư?”
Pantos hiếm khi làm ra hành động khịt mũi coi thường như vậy.
“Sức mạnh chúng ta thường thấy ở Rudger chỉ là một phần rất nhỏ so với năng lực thật sự của anh ấy.”
Pantos nhớ lại lần đầu tiên truy đuổi con mồi và chạm trán Rudger. Anh không bao giờ quên được cảm giác khi chứng kiến sức mạnh mà đối phương đã giải phóng. Bản năng thú nhân mách bảo Pantos rằng Rudger hiện tại vẫn chưa đến lúc chết.
“Chúng ta chỉ cần chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho những kế hoạch sắp tới để khi anh ấy trở về, chúng ta có thể triển khai ngay.”
Hans lúc này mới vỗ tay đồng tình với lời của Pantos.
��Dù sao, lời nói trong tình huống này cũng chẳng thay đổi được cục diện. Chúng ta chỉ cần tin tưởng anh ấy và làm tốt công việc của mình là được.”
* * *
Trời đã tối.
Grander đứng một mình ở trung tâm của miệng núi lửa. Một vùng đất không có bất kỳ sinh vật sống nào tồn tại. Nơi đây là hậu quả của cuộc chiến giữa Thánh nhân Lumensis của Giáo hội và Đại ác quỷ Surna. Nhưng Grander biết, nguyên nhân thực sự khiến sự sống bị tận diệt trên mảnh đất này không phải do Surna, mà là một thứ khác: sức mạnh mà Thánh quốc tôn thờ – sức mạnh của Lumensis.
Dù sao, trận chiến đó được sử sách ghi lại đều theo lời tuyên bố của Thánh quốc. Liệu đó có phải sự thật hay không, chẳng ai hay biết.
Grander quan sát xung quanh. Bên ngoài miệng núi lửa, cô có thể nhìn thấy nhiều người đang di chuyển một cách bận rộn. Những kẻ được mệnh danh mạnh nhất toàn đại lục sẽ đồng loạt tấn công cô ngay khi thời điểm chín muồi.
Đối với Grander, hành động của những kẻ rác rưởi đó là vô nghĩa. Chúng không thể giết cô bằng những đòn tấn công như thế. Thậm chí, cuộc vây quét vào lúc nửa đêm như thế này cũng chỉ là một màn trình diễn, một màn tuyên bố cho sự trở lại của Thánh quốc Bretus.
Grander muốn họ dùng Thánh tích để chấm dứt sinh mạng của mình ngay lập tức. Nhưng có vẻ vị Hồng y kia còn có kế hoạch khác. Mặc dù ông ta luôn che giấu cảm xúc thật đằng sau nụ cư���i thân thiện, nhưng một sinh vật đã sống quá lâu như Grander dư sức nhìn thấu điều đó. Grander chỉ là không thèm vạch trần đối phương mà thôi. Dù sao thì cô sẽ sớm được an nghỉ, quan tâm đến những việc cỏn con đó chẳng có ích gì.
Cái chết.
Đó là một từ xa lạ với Grander. Với một huyết tộc, từ đó giống như một sự giải thoát hơn, một điều mà cô chưa bao giờ có được. Nhưng giờ đây, Grander cảm thấy bản thân cuối cùng cũng sắp chạm đến được sự yên nghỉ vĩnh hằng đó.
Trong khoảnh khắc hiếm hoi này, Grander chợt nhớ đến tên đệ tử ngu ngốc của mình. Lời chia tay mà cô tàn nhẫn nói với Rudger ở Isla Machia chính là quyết tâm rũ bỏ tất cả cảm xúc cuối cùng của mình.
Tuổi thọ của nhân loại là thứ hữu hạn. So với sự vĩnh hằng của huyết tộc, con số đó chẳng khác nào một hạt cát trong sa mạc mênh mông.
Làm sao Grander lại không biết sự ra đi của mình sẽ gây đả kích lớn đến Rudger?
Tuy nhiên, thời gian luôn là liều thuốc tốt nhất. Cậu nhóc đó sẽ suy sụp một thời gian ngắn, nhưng rồi cũng sẽ dần học được cách đứng dậy, tiếp tục hành trình cuộc đời mình. Grander tin tưởng đứa nhóc kia sẽ không làm cô thất vọng.
Đối với Grander, kết thúc như vậy là một kết cục viên mãn. Cô biết đó là quyết định ích kỷ của bản thân, không hề đoái hoài đến cảm xúc của Rudger.
Nhưng như vậy thì có sao?
Cô là huyết tộc. Một huyết tộc máu lạnh và vô tình.
Vẫn luôn là như vậy.
“Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi.”
Cuối cùng đã đến nửa đêm.
Grander ngước lên. Những ngôi sao rải rác trên bầu trời đêm đen, ánh trăng hôm nay trông u ám lạ thường.
Có những ánh sáng chói lòa lóe lên trên bầu trời đêm. Phép thuật, thần chú cùng vũ khí hiện đại đã sớm sẵn sàng. Số lượng lên đến hàng ngàn, hàng vạn.
Và mục tiêu của chúng chỉ có một.
Một luồng khí đẫm máu bắt đầu hình thành xung quanh Grander. Vầng hào quang đỏ rực rỡ tỏa sáng ngay cả dưới ánh trăng xanh.
* * *
“Bắt đầu rồi sao?”
Clinton Rothschild ngồi trong một doanh trại dưới chân một sườn núi cách xa miệng núi lửa. Vị pháp sư già như thể cảm nhận được sự hiện diện bên ngoài liền lẩm bẩm.
Cuộc chiến săn bắt sinh vật bất tử, kẻ thù truyền kiếp của Thánh quốc Bretus, cuối cùng đã bắt đầu. Clinton Rothschild có mặt ở điểm tập kết nhưng không tham gia chiến đấu.
Đối với ông, sự hiện diện của huyết tộc hay lực lượng vây quét của Thánh quốc không phải vấn đề mà ông quan tâm. Thứ duy nhất khiến Clinton Rothschild xuất hiện ở đây chính là vị pháp sư cấp tám duy nhất trên lục địa kia.
Clinton Rothschild nhớ lại cuộc gặp đầu tiên với Grander.
“Ngươi là một nhân loại phi thường.”
Đó là một đánh giá cực kỳ cao mà Grander dành cho người khác. Nhưng điều kỳ lạ ở đây là những lời này lại thốt ra từ miệng một cô bé dành cho lão già đã gần đất xa trời như Clinton Rothschild. Và đáng tiếc thay, cô bé ấy hoàn toàn có tư cách nói như vậy.
Clinton Rothschild mãi về sau mới biết hóa ra vị pháp sư thiên tài kia lại là người đã tuyệt vọng tìm kiếm cái chết cho chính mình trong suốt hàng thế kỷ. Lịch sử mà Thánh quốc Bretus ghi chép lại về sự khủng khiếp cũng như khát máu của Grander. Nhưng ít nhất thì Clinton Rothschild vẫn thể hiện một sự kính trọng nhất định với người đầu tiên đạt đến cấp bậc huyền thoại đó. Ông cảm thấy cái chết của Grander sẽ là một dấu mốc đánh dấu sự suy tàn của phép thuật trên lục địa này. Dù vậy, mọi thứ cuối cùng vẫn là ý nguyện của đối phương. Clinton Rothschild chẳng thể ngăn chặn bi kịch sắp diễn ra.
Tiếng nổ lớn vang lên từ phía bên kia sườn núi. Mặc dù khoảng cách từ đây đến đó rất xa, Clinton Rothschild vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng chói lòa nhấp nháy phía sau những túp lều. Nếu đến gần miệng núi lửa, họ có thể bị ảnh hưởng bởi dư chấn của vụ nổ.
Vô số năng lượng tập trung vào một điểm, cuối cùng gây ra một vụ nổ lớn. Ở trung tâm của sự hủy diệt, Clinton Rothschild cảm nhận được một sức mạnh to lớn chưa từng thấy. Một thứ gì đó đang co rút, ẩn mình như một cái kén.
Nhìn bề ngoài, những tia sét màu máu có vẻ yếu ớt, không thể nào chống trả lại những đòn tấn công như trút nước. Nhưng Clinton Rothschild biết, chỉ cần Grander muốn, nàng có thể quét sạch toàn bộ đội quân trên ngọn núi này chỉ trong tích tắc. Nàng hành động như hiện tại thuần túy chỉ là thuận theo vở kịch lố bịch của đám người Thánh quốc mà thôi.
Đáng tiếc!
Clinton Rothschild vuốt chòm râu dài rồi chậm rãi đứng dậy.
Mục tiêu cuối cùng mà mọi pháp sư trên đời đều mong muốn đạt được. Mặc dù người sở hữu cảnh giới đó không phải là con người, Clinton Rothschild vẫn dành cho Grander sự tôn trọng lớn nhất.
Thật đáng tiếc khi một vĩ nhân như vậy cuối cùng lại lựa chọn một kết cục như thế này. Dường như nàng đã sớm không còn quyến luyến thứ gì trên đời nữa. Ngay cả phép thuật mà những pháp sư như ông vốn yêu thích, rốt cuộc cũng không thể giữ chân họ lại thế giới này.
“Chẳng lẽ rồi đứa trẻ ấy cũng sẽ có ngày bước trên con đường này sao?”
Khi Clinton Rothschild nhận thức được sự méo mó của thế giới này và nhận ra rằng ông không bao giờ có thể thay đổi chúng, ông cho rằng câu trả lời duy nhất là phải chấp nhận thực tại.
Ngay cả bây giờ cũng vậy, khi vị pháp sư quyền năng nhất trong lịch sử sắp phải đối mặt với kết cục của mình...
“Biết quá nhiều cũng là một điều đau đớn.”
Clinton Rothschild bước ra khỏi doanh trại. Trong tình huống không thể ngăn cản hay can thiệp, tất cả những gì ông có thể làm chỉ là cầu nguyện trong lòng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp. Với suy nghĩ đó, Clinton Rothschild quyết định rời khỏi doanh trại và trở về Đế quốc.
Đột nhiên, Clinton Rothschild nhíu mày. Vị pháp sư cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ xuất hiện từ phía xa.
“Thứ gì vậy?”
* * *
Đức Hồng y Patrick đứng trên đỉnh núi nhìn xuống miệng núi lửa bên dưới. Trong hố tử thần, vô số ánh sáng chói lòa nhấp nháy, tiếng nổ vang vọng khắp không gian. Ngay cả khi đứng ở một khoảng cách xa như hiện tại, đôi mắt Hồng y Patrick vẫn cảm thấy nhức nhối.
Bên trong miệng hố trông giống như một lò nung, đó là một chiếc lò có thể làm tan chảy và đun sôi ngay lập tức bất kỳ loại hợp kim kiên cố nào. Ngay cả những chiến binh có thân thể mạnh mẽ nhất cũng sẽ bị tiêu diệt không để lại chút dấu vết. Nhưng ngay cả trong môi trường khắc nghiệt như vậy, vẫn có sinh vật tồn tại. Chính xác hơn, đó là một sinh vật "bất tử".
“Thưa Hồng y.”
Vị linh mục cao cấp tiến lại gần, hỏi Hồng y Patrick.
“[Thập Tự Giá] đã sẵn sàng.”
“Vẫn chưa phải lúc.”
“Chẳng phải chúng ta nên tiêu diệt kẻ thù của Giáo hội càng sớm càng tốt sao?”
“Ta hiểu sự tò mò của ngươi, Đại tư tế Melvin. Đúng vậy, [Thập Tự Giá] là một Thánh tích đặc biệt được mang đến để tiêu diệt kẻ thù của chúng ta. Ta biết ngươi muốn sử dụng nó ngay lập tức. Tuy nhiên, mục đích của lần săn bắt này không chỉ đơn giản là tiêu diệt kẻ thù.”
“Còn chuyện gì khác sao?”
“Haha. Huyết tộc kia chỉ là mồi nhử để dụ mục tiêu thực sự thôi.”
Đại tư tế Melvin giật mình khi nghe được những lời này. Chẳng lẽ huyết tộc kia không phải mục tiêu thực sự của bọn họ sao?
“Vậy mục tiêu thực sự của chúng ta...”
“Tiết lộ vào lúc này thì chẳng còn gì thú vị. Ngươi sẽ sớm biết thôi.”
Hồng y Patrick mỉm cười như thường lệ nhưng Đại tư tế Melvin lại thấy nụ cười đó có phần đáng sợ.
“Nếu mục tiêu đó không tới thì sao?”
“Đương nhiên, người đó không tới cũng chẳng sao. Dù sao thì cuối cùng chúng ta vẫn sẽ tiêu diệt được kẻ thù truyền kiếp của mình.”
Một lát sau, một hiệp sĩ tiến lại gần và thì thầm vào tai Hồng y Patrick. Sau khi nghe được tin tức từ đối phương, khóe môi Hồng y Patrick giãn ra thành một nụ cười.
“Chuẩn bị đi.”
“Vâng?”
“Đã đến lúc sử dụng [Thập Tự Giá].”
Toàn bộ bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free, hân hạnh phục vụ quý độc giả.