Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 647: Sức mạnh của Thánh quốc (2)

Trạm kiểm soát đầu tiên nổi bật với nhà tù trắng. Dù vật liệu xây dựng không sánh bằng Galahad, cấu trúc nơi đây vẫn là một pháo đài kiên cố như thép. Vậy mà, nhà tù này lại bị phá hủy dễ dàng đến khó tin. Kẻ tấn công chỉ vỏn vẹn bảy người, thế nhưng hơn trăm hiệp sĩ và lính canh ở đây vẫn không thể ngăn cản nổi bọn chúng. Đây là sự kiện chưa từng có trong lịch sử của Thánh quốc.

Uiiiiiiiiiiiiiiii!!!

U u u!

Tiếng còi báo động khẩn cấp vang vọng khắp thành phố, pháo sáng trắng liên tiếp nổ trên bầu trời. Khi ánh sáng trắng trên bầu trời đêm vừa tắt, cánh cổng chính của Galahad bật mở, binh lính từ bên trong tức tốc ùa ra.

Alex không khỏi than thở.

"Sao lại có tin đồn Thánh quốc đã điều hết quân lính đi khắp lục địa? Đám người này ở đâu ra thế?"

"Tin đồn mà cũng tin được à?"

Rõ ràng, tin tức về việc binh lực của đảo quốc hiện đang yếu kém hoàn toàn là sai lầm. Bằng chứng là số lượng hiệp sĩ xuất hiện lúc này đông đảo một cách đáng ngạc nhiên. Màu áo choàng của họ khác biệt so với các hiệp sĩ thông thường. Bọn họ di chuyển theo đội hình, trên đầu người nào cũng đội mũ trùm đầu trắng. Ngoài lực lượng của tòa thành Galahad, lực lượng bảo an của trạm kiểm soát cũng đang dần bao vây khu vực nhà tù.

"Bọn họ đã chặn mọi đường thoát rồi."

"Thật khó chịu!"

Pantos gầm gừ, đôi tai thú nhân hơi cụp xuống, lộ rõ tâm trạng bực bội của anh.

"Tôi sẽ xử lý đám người kia."

Đang lúc Pantos định tiến lên, có người đột nhiên kéo anh ta lại. Bất ngờ là người ngăn cản Pantos không phải Rudger hay Alex mà lại là Hans.

"Gì thế?"

"Để tôi xử lý việc này."

Mọi người xung quanh đều tròn mắt kinh ngạc khi nghe được những lời kỳ lạ thốt ra từ miệng Hans, người vốn không bao giờ hứng thú với việc chiến đấu.

"Hans, cậu vẫn ổn chứ?"

Hans hơi ngập ngừng nhưng vẫn kiên quyết gật đầu.

"Tôi không chắc lắm nhưng tôi muốn thử một lần."

"Cậu có chắc không?"

"Sau sự kiện ở Dreamland, tôi nghĩ bản thân đã có thể xử lý được thứ sức mạnh này. Có lẽ là trực giác, tôi cũng không biết phải giải thích thế nào."

"......."

Rudger nhìn chằm chằm vào anh chàng trước mặt. Nếu trải nghiệm biến thành Jevaudan ở Dreamland đã mang lại cho Hans một số nhận thức bản năng, vậy có lẽ cậu ấy sẽ làm được điều gì đó thật.

"Chúc may mắn, Hans!"

Gương mặt Hans ánh lên vẻ vui mừng khi nhận được lời chúc của Rudger. Pantos trông có vẻ miễn cưỡng, nhưng cuối cùng anh chỉ khịt mũi rồi lùi lại.

"Xử lý gọn gàng vào nhé."

Anh không quên nói thêm một câu với người đồng đội của mình. Đối với Hans, những lời này chính là lời cổ vũ.

"Tất nhiên rồi."

"Chờ chút!"

"Gì thế anh trai?"

"Cầm lấy này."

Hans chộp lấy vật Rudger bất ngờ ném tới. Cậu ấy khá ngỡ ngàng khi nhìn thấy vật trên tay.

"Đây là..."

"Nó sẽ hữu ích cho cậu."

Hans bật cười khi nhìn chiếc răng sói trong tay.

"Anh vẫn chưa bỏ cái thói quen đấy à?"

Rudger chỉ nhún vai không đáp.

"Được rồi, tôi nghĩ mình có thể thử."

Hans lấy thêm một chiếc răng khác ra khỏi túi áo. Sau đó, cậu ấy nhấc nó lên cùng với chiếc răng Rudger vừa tặng và đâm thẳng vào lòng bàn tay mình. Một chiếc là răng của linh thú bảo vệ gia tộc Ulburg, chiếc còn lại là của linh thú ở Lưu vực Kasar.

Khi răng của hai con linh thú đồng loạt găm sâu vào lòng bàn tay Hans, quá trình biến đổi nhanh chóng diễn ra.

Phù!

Những sợi lông trắng mọc ra từ cơ thể Hans, khiến vóc dáng nhỏ bé của cậu nhanh chóng trở nên to lớn. Nếu là bình thường, dáng vẻ hiện tại của Hans hẳn phải là một con hươu khổng lồ. Nhưng lần này thì khác. Khoang miệng Hans dài ra, răng nanh sắc nhọn mọc lên, cậu ấy hóa thành một con sói đầu đàn. Dấu hiệu đặc trưng duy nhất của thần rừng còn sót lại chính là bộ lông trắng và cặp sừng vàng mọc trên đầu con sói trông giống như vương miện.

Viu viu viu!

Một làn gió khẽ thổi. Những cơn gió xanh lam xoáy quanh thân Hans.

?!!!

Violetta, người vốn nhạy cảm với nguyên tố Phong hơn bất kỳ ai, chợt lẩm bẩm với giọng đầy sửng sốt.

U u u!!

Tiếng gầm của con sói vang vọng khắp không gian. Chẳng bao lâu sau, tiếng kêu cứu lan ra khắp trạm kiểm soát, thậm chí còn vọng đến cả khu vực cổng thành. Các hiệp sĩ giật mình vì tiếng động lạ của loài thú dữ, tức tốc chạy đến tiếp viện.

Bóng Hans đột nhiên biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh màu xanh lơ lửng trong không khí.

"Tiếng sói tru vừa rồi là sao thế?"

"Sao nơi này lại có sói được chứ?"

"Đừng lơ là cảnh giác. Chúng ta không rõ thực lực đối phương. Tiếng hú vừa rồi hẳn là do kẻ xâm nhập gây ra."

Các hiệp sĩ thận trọng trao đổi thông tin, trong khi ánh mắt vẫn dán vào nhà tù trắng phía trước vốn đã sớm thành một đống đổ nát. Đột nhiên, khi bọn họ còn đang xem xét tình hình, một cơn gió lạ bất chợt thổi tới.

"Dừng lại!"

Trực giác mách bảo có gì đó không ổn, tên chỉ huy lập tức ra lệnh cảnh giới. Đoàn hiệp sĩ đang di chuyển đồng loạt dừng lại.

"Cẩn thận xung quanh! Rất có thể..."

Tên chỉ huy không thể nói hết câu. Bởi vì đầu hắn đã lìa khỏi cổ, rơi xuống từ không trung.

........?!!!

Đám quân lính phía sau đồng loạt trợn trừng mắt, không tự chủ rùng mình nổi da gà. Không ai trong số chúng nhận ra chỉ huy của mình đã chết như thế nào. Cứ như thể một lưỡi kiếm sắc bén vô hình vừa lướt qua, mang theo cái đầu của tên chỉ huy hiệp sĩ vậy.

Đó dĩ nhiên mới chỉ là khúc dạo đầu. Tình huống tương tự liên tục xảy ra. Mỗi khi gió nổi lên, hàng chục cái đầu hiệp sĩ liền rơi xuống. Những cái đầu bị cắt đứt vẫn còn vương vẻ mặt ngỡ ngàng, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì sinh mạng đã đi đến hồi kết.

"Tất cả cúi xuống!"

Một vài người nhạy bén lập tức hét lớn.

Xoẹt!

Phần chóp mũ của những kẻ vừa kịp cúi thấp phát ra âm thanh rợn người, như thể có thứ gì đó vừa sượt qua. Ngay cả những chiếc mũ được ban phát sức mạnh thần thánh cũng chẳng thể chống chịu nổi đòn tấn công của kẻ lạ mặt. Mặt cắt rất nhẵn, không một phân nào bị lệch, cứ như thể một lưỡi kiếm sắc bén đã lướt qua.

"Kẻ thù!"

"Cẩn thận!"

"Không xác định được phương hướng kẻ địch!"

Các hiệp sĩ nhanh chóng thay đổi đội hình. Họ tập hợp lại thành những đội hình vuông vững chắc. Khi các hiệp sĩ giơ khiên lên đồng loạt niệm chú, một luồng hào quang năng lượng sáng rực từ tấm khiên chắn ngay lập tức bao trùm lấy toàn bộ đám người.

Những hoa văn trên rào chắn lan rộng thành những hình thù phức tạp, tựa như hàng trăm bánh răng trong một cỗ máy đang chuyển động nhịp nhàng. Ánh mắt đám hiệp sĩ đảo quanh không ngừng, muốn tìm kiếm thủ phạm của những thanh kiếm vô hình.

Đột nhiên, không chút báo hiệu, cơn gió đang thổi chợt ngừng lại.

Đối phương bỏ chạy rồi sao?

Trong lúc lòng người vẫn còn hoang mang, một gã hiệp sĩ nhạy bén chợt nhận ra có thứ gì đó trên bầu trời. Ánh trăng đêm nay sáng hơn bình thường, thậm chí trong mắt gã hiệp sĩ, ánh trăng vốn trong trẻo không hiểu sao bỗng nhuốm màu xanh biếc.

?

Một tiếng kêu thảng thốt theo bản năng bật ra từ miệng gã hiệp sĩ. Trong tầm mắt hắn, thứ đang tỏa ra ánh sáng xanh trên bầu trời không phải là mặt trăng, mà là những ngôi sao băng đang rơi xuống. Chỉ khi chăm chú quan sát kỹ hơn, gã mới nhận ra đó thuần túy là năng lượng ma thuật.

"Tất cả phòng thủ!"

Đám người ở trung tâm theo hiệu lệnh, ngay lập tức niệm thần chú phòng hộ. Hàng chục lớp khiên chắn nhô lên, bảo vệ đoàn người khỏi áp lực từ trên bầu trời.

Không lâu sau, ngôi sao băng xanh lam đáp xuống đỉnh khiên chắn hình mai rùa.

Ầm ầm!

Ngay cả khi được triển khai một cách vội vàng, sức mạnh của thần chú bảo hộ ấy vẫn không thể coi thường. Tuy nhiên, rào chắn vốn tưởng vững chãi ấy ngay lập tức vỡ nát khi tiếp xúc với thiên thạch từ trên không. Vụ nổ thấm đẫm ma thuật xanh nuốt chửng toàn bộ đám hiệp sĩ tập trung bên dưới. Đội hình nhanh chóng bị đánh tan tác.

"Kiểm tra thương vong."

"Mau chóng chữa trị cho những người bị thương."

Khu vực trung tâm của đội hình đã hoàn toàn bị xuyên thủng, không một ai còn sống sót ở đó. Đám người còn sống sót bên ngoài nhanh chóng sử dụng ma thuật hồi phục cho đồng đội xung quanh. Thể chất đặc thù của các tín đồ Giáo hội lúc này đã phát huy tác dụng rõ rệt.

Tất nhiên, kẻ tấn công sẽ không đứng yên để mặc đối thủ hồi phục. Những ngôi sao lại tiếp tục rơi xuống từ bầu trời, quy mô lần này nhỏ hơn trước nhưng số lượng đã tăng lên gấp hàng chục lần.

Đám hiệp sĩ bên dưới nghiến răng, tiếp tục giơ khiên lên. Tựa như mọi thiên thể trên bầu trời đều đồng loạt rơi rụng. Vô số tia sáng xanh đổ xuống. Chúng phá hủy phép thuật bảo vệ của đám hiệp sĩ, biến rào chắn thành những mảnh thủy tinh vỡ vụn.

Những tia sáng xanh lóe lên mỗi khi xuyên qua khe hở trên rào chắn, chiếu thẳng xuống đất đều gây ra một vụ nổ hình bán cầu. Mặc dù phạm vi vụ nổ không lớn, nhưng nồng độ năng lượng lại cực kỳ dày đặc. Ngay cả sức mạnh thần thánh cũng bị bào mòn không thương tiếc.

"Ở đằng kia!"

Lúc này, đám hiệp sĩ mới phát hiện ra một vật thể màu trắng đang bay lượn trên bầu trời. Đó là một con hươu với bộ lông trắng tinh khiết, liên tục tạo ra những quả cầu ma thuật màu xanh trút xuống mặt đất.

"Chặn lại!"

Một số hiệp sĩ vào tư thế khom người, những ngọn giáo vàng trên tay họ lóe sáng. Cơ bắp cuồn cuộn nổi lên trên những cánh tay rắn chắc, được rèn luyện qua thời gian dài.

Vù vù vù!

Những ngọn giáo bay vút lên trời, tất cả đều nhắm vào sinh vật lạ phía trên. Các giám mục phía sau cũng không ngừng niệm chú, phóng những sợi xích ma thuật vây khốn con vật.

Con linh thú trên không bắt đầu né tránh các đòn tấn công nhằm vào nó. Dù vậy, với kích thước to lớn, nó vẫn không đủ nhanh để tránh được tất cả.

Ngay khoảnh khắc đám hiệp sĩ nghĩ rằng thứ kia đã bó tay chịu trói, cơn gió ban nãy lại tiếp tục thổi tới.

"Gì vậy?"

Cơn gió bí ẩn luồn lách qua các hiệp sĩ và giám mục.

Xoẹt.

Mỗi lần cơn gió thoảng qua, đầu người lại rơi xuống loảng xoảng. Tựa như lưỡi hái tử thần đang thu hoạch tính mạng, đám hiệp sĩ bị chém đầu không có bất kỳ cách nào chống trả lại những đòn tấn công vô hình ấy.

Càng lúc, hình dáng của con linh thú càng dần lộ rõ. Đó là một con sói với cặp s��ng vàng trên đầu. Toàn bộ cơ thể nó được bao bọc trong những làn gió xanh biếc.

"Sói ư?"

Phập!

Dòng suy nghĩ của gã hiệp sĩ đột nhiên bị cắt đứt khi một con sói, không biết từ đâu chui ra, đã cắn vào cổ hắn. Không chỉ có một con sói xuất hiện từ trong làn gió như sương mù xanh. Số lượng vẫn đang không ngừng tăng lên đến hàng chục con. Hơn hai mươi con sói đầu đàn, cao hơn ba mét, điên cuồng lao thẳng vào đội hình bên dưới.

"Dừng chúng lại!"

"Tấn công không có tác dụng!"

Những con sói miễn nhiễm với các đòn tấn công vật lý. Vũ khí bình thường không cách nào chạm được vào chúng bởi vì chúng luôn linh hoạt chuyển đổi qua lại giữa cơ thể vật lý và cơ thể dạng nguyên tố hệ Phong. Chỉ có những đòn tấn công bằng phép thuật thần thánh mới có thể chạm đến lũ sói. Chỉ tiếc là đội hình của đám người Giáo hội đã sớm bị phá tan tác hoàn toàn.

"Mau rút lui!"

"Mọi người lùi lại! Nâng cầu lên!"

Đám tàn quân tức tốc trở lại cổng thành, vội vàng nâng cầu treo lên. Ở đảo quốc này, các cây cầu không chỉ đóng vai trò là lối đi trung chuyển giao thông, mà còn có tác dụng chặn đường di chuyển của kẻ thù.

Phù!

Con sói đầu đàn không chút do dự nhảy xuống nước, như thể đang cười nhạo ý đồ của đối phương. Một cột nước dâng cao sau đó chợt đổi hướng, hóa thành một cơn sóng thần cuốn trôi đám hiệp sĩ chưa kịp rút lui. Chuyển động của đám hiệp sĩ bị thế nước dâng cao cản trở. Và không để chúng kịp phản ứng, những con sói đã sớm chầu chực trên không liền lao đến bữa tiệc con mồi của mình.

Gió không ngừng thổi, tựa như những con quái vật đang gầm thét. Và trong những cơn cuồng phong đó, bóng dáng những con sói không ngừng ẩn hiện, kéo theo sau là vô số tiếng hét thảm thiết. Lũ sói chẳng khác gì những người thu lượm chăm chỉ dưới ánh trăng. Chỉ là, thành quả mà chúng mang đi chính là tính mạng của đám quân lính Thánh quốc.

Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free