Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hành Trình Giác Ngộ - Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Giết…giết nó…đừng để nó thoát…

Tiếng hô vang lên từ một đám lính mặc giáp đỏ, tay lăm lăm những ngọn giáo dài ngoẵng, đang truy đuổi một người trung niên. Người trung niên đã bị thương ở tay, vết thương xé toạc cả tay áo. Ông vừa chạy vừa dùng một tay bịt lại để cầm máu, nhưng vết thương quá sâu, những giọt máu vẫn rỏ từng giọt trên nền đất ông vừa chạy qua.

Một lát sau, người trung niên quỵ một chân xuống đất vì kiệt sức, khuôn mặt trắng bệch, môi khô khốc do mất máu quá nhiều. Thấy vậy, đám lính đuổi kịp phía sau cười phá lên rồi nói:

“Không chạy được nữa rồi hả, để bọn tao tiễn mày lên đường!”

Người trung niên lúc này quay mặt lại, thấy đám lính đã đuổi sát. Biết khó tránh khỏi cái chết, ông cố gắng đứng dậy, định kéo thêm vài tên chết chung với mình. Nhưng vừa gượng đứng lên thì hai chân lại khụy xuống, miệng nôn ra một vũng máu đỏ tươi, làm ướt đẫm cả một khoảng đất.

Thấy vậy, đám lính càng cười phá lên châm chọc, nhìn ông ta như một kẻ đã chết. Đôi mắt người trung niên đỏ ngầu lên như máu, thở từng hơi hồng hộc, tay run lên vì tức giận.

Đúng lúc này, một tên lính cao gầy trong đám bất chợt phóng mạnh cây giáo về phía người trung niên râu rậm. Cây giáo lao đi vun vút, đâm thẳng vào đùi, khiến tia máu bắn phụt lên cao.

“A…a…a…”

Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ người trung niên vì đau đớn. Tiếng hét chói tai ấy khiến những kẻ ăn xin rách rưới xung quanh đó run lên bần bật.

Nhưng nếu nhìn kỹ, trong đám ăn mày bẩn thỉu, xanh xao đó, có một cậu bé tầm năm, sáu tuổi, khuôn mặt hốc hác nhưng ánh mắt không chút sợ hãi, cũng đang nhìn về phía đám lính. Cậu bé đứng quan sát mọi chuyện một cách hết sức bình thản, như thể không có chuyện gì đang xảy ra. Mặc dù điều đó hoàn toàn không phù hợp với tâm lý của một đứa trẻ mới chỉ năm, sáu tuổi.

Lại những tiếng hét liên tục vang lên, nhưng nó yếu dần, yếu dần rồi tắt hẳn. Chỉ thấy trên người trung niên kia là vô số vết thương sâu hoắm, máu chảy ra loang lổ khắp người. Cuối cùng, ông nằm im bất động. Sau khi xác định người đó đã chết hẳn, đám lính đưa mắt nhìn quanh một lượt, khiến ai nấy đều không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu run lẩy bẩy vì sợ hãi.

Thấy một cậu bé nãy giờ cứ nhìn chằm chằm, không chút sợ hãi, một tên cầm đầu trong đám cũng lấy làm ngạc nhiên. Hắn tiến lại gần, nhưng cậu bé vẫn nhìn hắn không chớp mắt, ánh mắt không hề có lấy một tia sợ hãi.

Tên cầm đầu dí cái giáo vào cổ cậu bé rồi n��i:

“Nhóc con, không sợ chết à?”

Cậu bé vẫn không chớp mắt, đáp:

“Chết có gì phải sợ, sống nhục mới đáng sợ!”

Tên cầm đầu vẻ mặt hơi bất ngờ vì câu nói đó lại phát ra từ miệng một đứa trẻ còn vắt mũi chưa sạch. Hắn quát:

“Nhóc con, khá lắm! Muốn sống hãy chui qua đây rồi tao tha mạng cho, bằng không… khặc khặc!”

Vừa nói, tên cầm đầu vừa dạng háng rộng ra chờ đợi.

Mấy tên lính phía sau cười ồ lên, chuẩn bị xem kịch hay. Cậu bé vẫn đứng im, không đáp, cũng không có biểu hiện gì sẽ làm theo lời tên cầm đầu.

Chờ một lúc, tên cầm đầu từ thái độ châm chọc chuyển dần sang tức giận. Thấy không dọa nổi một đứa trẻ, hắn bắt đầu thấy xấu hổ với bọn thuộc hạ. Hắn nghiến răng, vung chân sút một phát vào bụng cậu bé, làm nó hộc máu, nằm vật xuống đất.

Lúc này hắn mới cười nhếch mép một cái rồi nói tiếp:

“Sao, bây giờ thế nào, chui hay chết?”

Ngước ánh mắt đỏ lòm lên nhìn hắn, cậu lại từ từ lồm cồm đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt tên kia nói:

“Quân tử có thể chết, không thể chịu nhục!”

Đến lúc này, sĩ diện của tên cầm đầu đã bị một thằng nhóc con xúc phạm nghiêm trọng. Ngày thường hắn đi tới đâu là người khác đều phải khiếp sợ, với ánh mắt van xin cầu khẩn. Nhưng hôm nay, một đứa trẻ con nứt mắt ra mà đã dám chỉ mặt hắn rồi thách thức.

Quá tức tối, hắn cầm cây giáo trên tay định một chiêu kết liễu thằng oắt con này để thị uy, thì đúng lúc này, một giọng nói trầm hùng mà êm ái từ xa vọng lại:

“Xin hãy dừng tay, chớ tạo thêm sát nghiệp!”

Chỉ thấy xa xa, một vị Hòa thượng râu bạc trắng, thần thái uy nghi đĩnh đạc, dáng vẻ thong dong đang từ từ bước tới. Bước chân ngài đi mà như không chạm đất, thoáng cái đã hiện ra trước mắt đám lính. Ngài đưa tay lên nói:

“Xin thí chủ từ bi, hãy tha cho cậu bé này một mạng. Lão nạp muốn thu nhận hắn làm đệ tử, mong thí chủ hãy thành toàn cho.”

Thấy một lão Hòa thượng từ đâu tới, dáng vẻ phi phàm, tên cầm đầu dù trong lòng có chút e sợ, nhưng không thể cứ thế bỏ qua cho cậu bé, e rằng bọn thuộc hạ sẽ chê cười. Hắn nói:

“Thằng nh��c này bất kính với bọn ta, không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được. Nhưng lão đã lên tiếng thì hôm nay ta chỉ lấy của nó một con mắt, để lần sau nó biết nhìn người khác một cách lễ phép hơn.”

Nói rồi, không đợi lão Hòa thượng đồng ý, hắn đưa cây giáo lên, định chọc mù một con mắt của cậu bé. Hắn nghĩ nếu ra tay bất ngờ thì vị kia dù có là cao thủ cũng không kịp phản ứng. Đến khi chuyện đã xong, lão ta là Hòa thượng cũng không thể sát sinh, ra tay giết người, cùng lắm cũng chỉ trách mắng hắn đôi ba câu mà thôi.

Tên cầm đầu là Doãn Hùng. Trước đây, hắn vốn là thổ phỉ trên núi, sau bị triều đình truy quét thì đầu quân cho nhà Ngụy, làm nhiệm vụ trấn giữ phía đông thành Lạc Dương. Hắn nổi tiếng về sự máu lạnh, giết người không ghê tay, nên những kẻ dưới trướng hắn đều rất kính sợ.

Ngoài ra, hắn cũng sở hữu một thân tuyệt kỹ lợi hại, chẳng thế mà trải qua bao cuộc chém giết trên chiến trường, trên người hắn không hề để lại một vết sẹo nhỏ nào.

Khi mũi giáo chỉ cách con mắt cậu bé kia chừng một phân, trên miệng hắn đã nhếch một nụ cười tàn độc. Thì đúng lúc này, một luồng kình khí không rõ từ đâu phát ra, đánh vào đầu mũi giáo, khiến nó chệch hướng trong gang tấc, theo đà cắm thẳng vào cái cây đằng sau cậu bé.

Những việc vừa rồi chỉ diễn ra trong nháy mắt. Không ai thấy rõ lão Hòa thượng kia xuất chiêu lúc nào, cũng không thấy ngài động tĩnh gì cả, nãy giờ vẫn đứng im tại chỗ.

Bọn lính phía sau và cả tên Doãn Hùng đều ngây ngốc mất một lúc, vẻ mặt không thể tin nổi. Biết là đã gặp phải đại cao thủ thật sự, bọn hắn không ai bảo ai, lục đục co giò chạy tán loạn, trước cái nhìn ngơ ngác của những người ăn mày hai bên đường.

Khi bọn chúng đã chạy hết, cậu bé vẫn nhìn chằm chằm vào lão Hòa thượng, không nói lấy nửa lời. Thấy vậy, Ngài chỉ khẽ cười rồi nói:

“Con tên gì, sao khi nãy không cầu xin bọn chúng tha mạng?”

Lúc này, vì vết thương nặng khi nãy do tên Doãn Hùng gây ra, nên cậu vẫn đang nằm bẹp dưới đất. Thở từng hơi gấp gáp, cậu đáp:

“Cha ta dạy sống ở trên đời có thể chết chứ không chịu nhục, không được dùng mạng sống để đánh đổi lấy thể diện của một nam tử hán.”

Gật gù hài lòng, vị Hòa thượng hỏi tiếp:

“Ngươi tuổi còn nhỏ mà đã có được chí khí như vậy, đúng là hiếm thấy. Vậy cha ngươi là ai?”

Vẫn bộ dạng hổn hển, cậu nói:

“Cha ta họ Lý, tên Chấn Phong. Là một nho sĩ có tiếng trong thành Lạc Dương này.”

Sau khi nghe cậu bé trả lời xong, vị Hòa thượng đã hiểu tại sao một cậu bé lại có được khí chất ngút trời như vậy, hóa ra là được kế thừa từ người cha của mình.

“Vậy cha ngươi đâu, sao lại để ngươi lang thang một mình ở đây?”

Nghe tới đây, cậu bé nằm dưới đất mắt đỏ hoe, như sắp khóc, hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm rồi đáp:

“Cha mẹ ta bị loạn quân giết chết vì không chịu theo bọn chúng. Em gái ta cũng chết đói từ mấy tháng trước rồi.”

Thở dài một hơi, suy nghĩ một lát, vị Hòa thượng nói:

“Ngươi bây giờ đã tứ cố vô thân, không người thân thích. Ngươi có đồng ý trở thành đệ tử của ta không?”

Lau đi nước mắt, nhìn kỹ lão Hòa thượng một lát rồi cậu bất ngờ hỏi:

“Làm đệ tử của ông, sẽ có được võ công cao siêu như ông đúng không?”

“Có thể, có thể.”

Nghe vậy, trên gương mặt cậu bé hiện lên một vẻ hưng phấn, suy nghĩ thêm một lát rồi cậu dõng dạc đáp:

“Vậy con đồng ý nhận Ngài làm sư phụ!”

Vừa nói, cậu vừa quỳ xuống gật đầu lia lịa. Thấy vậy, lão Hòa thượng cũng tỏ vẻ hài lòng. Đỡ cậu dậy, ngài hỏi:

“Con tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Con tên Nhật Minh, sáu tuổi ạ.”

Lão Hòa thượng gật đầu nói tiếp:

“Đã vậy, ta đặt cho con pháp danh là Huệ Thông, từ nay con hãy đi theo ta.”

Xung quanh những người ăn mày lúc này, thấy có một vị Hòa thượng đến giúp cậu bé, cũng từ từ rón rén đi đến, người đưa nón, kẻ xòe tay ra. Lão Hòa thượng chỉ biết lắc đầu, rồi lấy trong tay áo ra cho mỗi người một vài đồng tiền lẻ. Những kẻ ăn mày liên tục nói tạ ơn nhao nhao không ngớt lời.

Sau khi đã cho hết một lượt, mọi người đang định rời đi thì vị Hòa thượng chợt nói:

“Khoan đã, ta có vài lời muốn nói với mọi người.”

Tưởng là vị Hòa thượng định cho thêm cái gì, mấy người quay lại, gương mặt lộ rõ sự vui sướng chờ đợi. Nhìn mọi người với ánh mắt hiền từ, Ngài nói:

“Trên đời mọi chuyện đều có Nhân Quả, Nghiệp Báo. Các người từ nay hãy cố gắng gieo những nghiệp lành, góp nhặt từng điều phúc thiện trong cuộc sống, để kiếp sau được nhiều an lạc.���

“Mô Phật!”

Dừng một lát, Ngài nói tiếp:

“Những gì cần nói ta cũng đã nói, bây giờ các ngươi có thể rời đi được rồi!”

Nói xong ngài nhìn xuống cậu bé vẫn quỳ dưới đất, đưa tay đỡ cậu dậy, Ngài nói:

“Bây giờ hãy đi thôi.”

Thế là cậu bé từ từ lồm cồm đứng dậy, khuôn mặt vẫn nhăn nhó vì đau đớn. Cậu đi từng bước theo sau vị Hòa thượng, cho đến khi bóng hai người mờ dần, mờ dần rồi khuất hẳn phía cuối con đường.

Bản quyền của những nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free