(Đã dịch) Hào Môn Ẩn Hôn: Cao Lãnh Chủ Nợ - Chương 23: Dọn nhà đối mặt Chủ nhà
“Vợ à: ‘Xấu bụng lão công’, ‘Tuyệt thế Dược Hoàng’, ‘Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần ghi chép’, ‘Tiêu dao chí tôn Thần Đế’, ‘Thiên hạ đệ nhất ngu xuẩn’, ‘Người nhanh xuyên pháo hôi ngược cặn bã’, ‘Lữ tang bệnh đại học nhanh xuyên: Xử lý BOSS 99 loại phương thức’...”
“Này, các cô chú dọn nhà đấy à? Nhưng tôi sẽ không hoàn tiền thuê đâu nhé. À, còn cậu thanh niên này là người nhà ai thế? Trông đẹp trai thật đấy, có bạn gái chưa? Tôi có cô con gái đang học đại học, xinh lắm, hay để tôi giới thiệu cho cậu nhé.” Bà chủ nhà nói khi nhìn Cố Chấn Vũ đang vác một thùng sách đi ngang qua.
Thái độ thân tình quá đà ấy khiến Trầm Thư đứng bên cạnh không khỏi rùng mình. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh cô con gái mập mạp cao mét sáu, nặng ít nhất một trăm sáu mươi cân của bà chủ. Nghĩ đến đó, cô không nhịn được mà phì cười.
“Cảm ơn ý tốt của bà, nhưng đó là con rể tôi rồi. Thế nên con gái của bà vẫn nên chọn người khác tốt hơn đi!” Trầm Nghiên dịu dàng đáp, nhưng giọng điệu lại chẳng hề khách sáo chút nào. Người ta muốn "cướp" con rể ngay trước mặt mình thì làm sao bà có thể vui vẻ cho được.
Mặc dù cảm giác con gái lấy chồng cứ như bị ép buộc – không, đúng hơn là thực sự bị ép cưới – nhưng dẫu vậy, bà vẫn khá hài lòng với chàng rể này.
Chỉ là không biết sau này thế nào. Bà cần phải theo dõi kỹ càng, bởi như người ta vẫn nói: lâu ngày rồi sẽ rõ lòng người.
“À, ra là vậy! Thế thì không biết cậu thanh niên này có bạn gái chưa nhỉ, tôi...” Bà chủ nhà còn muốn tiếp tục quảng bá con gái mình, nhưng lời chưa nói hết đã bị một câu nói lạnh nhạt của Lãnh Xá dọa cho giật mình.
“Xin lỗi, tôi không thích phụ nữ.”
Anh ta nói thật. Anh không thích phụ nữ, anh chỉ là chưa thích ai mà thôi.
Thế nhưng, bà chủ nhà lại hoảng sợ một phen, rất đỗi đồng tình nói: “Cậu thanh niên, không được lầm đường lạc lối nhé. Thích phụ nữ có gì là không tốt, tuyệt đối đừng đi thích đàn ông!”
Lãnh Xá hơi loạng choạng, sau đó rất bình tĩnh đáp: “Tôi không thích phụ nữ, nhưng cũng không thích đàn ông.”
“Cái gì? Cậu lại còn muốn độc thân cả đời ư? Như vậy thì càng không bình thường rồi!” Bà chủ nhà đầy vẻ đồng cảm thốt lên.
Trầm Thư cười trộm. Cô đã thấy rõ cái bộ dạng ngơ ngác của bà chủ.
Trầm Nghiên đưa chìa khóa cho bà chủ, nói: “Cảm ơn bà đã cho chúng tôi thuê nhà bao năm qua.”
“Không có gì, các vị đi thong thả nhé!” Bà chủ nói xong, nhìn mấy người lên xe đi xa, không khỏi cảm thán: “Đẹp trai, lại có tiền như vậy mà sao lại không phải con rể nhà mình cơ chứ!”
Trên đường đi, Trầm Thư nhỏ giọng thì thầm với mẹ mình, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn trộm người đàn ông đang ngồi ở ghế phụ cạnh tài xế.
“Không biết Tiểu Vũ trong nhà có những ai? Có mấy anh chị em? Làm công việc gì?” Trầm Nghiên mở lời dịu dàng. Mỗi câu nói đều có thể nghe ra mối quan tâm của bà dành cho con gái.
Bà cũng sợ con gái mình lấy chồng phải chịu khổ, dù sao con bé đã chịu đủ khổ rồi.
Trầm Thư cũng hiếu kì dựng tai lên nghe ngóng.
“Cha mẹ cháu đã qua đời mười hai năm trước. Hiện tại, ngoài bà ngoại ra thì cháu không còn người thân nào khác. Nhà cháu ở thành phố Z, cháu có công việc kinh doanh ở thành phố C này nên thỉnh thoảng sẽ đến giải quyết một chút, rất ít khi đến đây. Trầm Thư còn một năm nữa sẽ tốt nghiệp, đợi cô ấy ra trường thì chúng tôi sẽ về lại thành phố Z.” Cố Chấn Vũ vẫn luôn rất tôn kính mẹ của Trầm Thư, dù sao mẹ của người phụ nữ mình yêu cũng chính là mẹ của mình.
Trầm Thư nghe anh ta thản nhiên kể về sự thật cha mẹ mình đã qua đời, và việc ngoài bà ngoại ra thì không còn người thân nào khác, không khỏi thấy xót xa cho anh.
Trách không được anh lại trở nên lạnh lùng như băng. Thì ra là thiếu vắng hơi ấm gia đình! Cô dù không có tình thương của cha nhưng có mẹ, vẫn cảm thấy thế giới này thật tươi đẹp.
“Thì ra là vậy! Không biết Tiểu Vũ vì sao lại muốn cưới con gái tôi. Với điều kiện tốt như cậu thì hẳn phải có rất nhiều cô gái theo đuổi mới phải chứ. Con gái tôi thì cũng khờ khạo, đừng nói với tôi là cậu cưới nó vì để nó gán nợ gì đó nhé. Như vậy thì đúng là một phi vụ lỗ vốn đó. Dì đây là người từng trải, sẽ không tin đâu.”
Bản chỉnh sửa này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.