(Đã dịch) Hệ Thống Bức Ta Thổ Lộ - Chương 503: Phiên dịch phiên dịch, cái gì gọi là kinh hỉ
Shirakawa Sohei yên lặng cúp điện thoại, không thèm nghe tiếp cô nàng loli đanh đá kia cuồng nộ một cách vô vọng.
Cô ta có giận có trách thì mặc cô ta, mình về nhà mình. Asano Natsori còn chưa tham gia vào trận chiến lớn, nên cứ giấu được lúc nào hay lúc đó. Giờ ba cô gái đã đủ khiến Shirakawa Sohei bắt đầu nghi ngờ cuộc đời rồi, thêm một người nữa chẳng phải muốn biến anh từ kẻ cặn bã thành tên cặn bã đến chết sao?
Cô gái trong lòng khẽ nâng đầu, giấu khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì xấu hổ, nói: "Shirakawa... Em vẫn thấy hơi vội vàng quá... Hay là chúng ta bàn bạc lại kỹ hơn chút nữa?"
"Bàn bạc lại kỹ hơn thế nào?"
"Chẳng hạn như để em chuẩn bị cho thật kỹ rồi hẵng đi gặp cô Higashiya, quà ra mắt em còn chưa chọn được quà nào tử tế cả... Anh cũng không nói cho em biết người nhà cô Higashiya thích gì... Làm gì có chuyện như thế chứ..."
"Giờ em xuống xe được không? Em thấy mình giống như bị anh tên cặn bã này lừa rồi... Anh vừa mới nói không phải mấy hôm nữa mới đi sao! Sao đột nhiên lại lôi em đi... Đây là bỏ trốn chứ gì... Mẹ sẽ mắng anh chết thôi!"
"Anh với bạn gái về nhà đường đường chính chính, ai dám bảo chúng ta bỏ trốn." Shirakawa Sohei hết sức bình tĩnh đáp: "Cô Higashiya trước đó từng nói rất thích em, nên chỉ cần em đến là được rồi."
"Phi, ai là bạn gái của anh..." Tsukimi Sakurazawa tựa vào lòng Shirakawa Sohei oán trách một câu, rồi lại lộ vẻ mặt lo lắng: "Em đã cầu ba cái bùa may mắn rồi, cũng không biết Chisumi sẽ thích cái nào... Giá mà có thêm thời gian... Thì đã cầu thêm mấy cái cho cô Higashiya và gia đình rồi..."
"A... Shirakawa, quà ra mắt em mua cô Higashiya thật sự sẽ nhận chứ?"
"Vì sao lại không nhận?"
"Vì trước đó cô Higashiya không phải rất thích tiểu Haori sao... Có thể cô ấy muốn người về nhà cùng anh là tiểu Haori hơn thì sao?"
"Không đâu, cô ấy rất thích em." Shirakawa Sohei ôn nhu nói: "Em tốt như vậy, cô ấy không thể nào không thích em."
"Thiệt hả?"
"Thiên chân vạn xác."
"Thôi được rồi..." Tsukimi Sakurazawa thở dài, gương mặt dán vào ngực Shirakawa Sohei lẩm bẩm: "Nếu như cô Higashiya không thích em, thì Shirakawa anh đừng có đuổi em đi đấy."
"..."
Shirakawa Sohei đành bất lực nhéo nhéo gương mặt mềm mại của cô gái, mở miệng nói: "Mong em tin tưởng bạn trai mình một chút được không, sao em lại thích loại cặn bã đó chứ."
"Ai bảo em sẽ không thích phải tên cặn bã?" Tsukimi đại tiểu thư lườm hắn một cái: "Anh chẳng phải là ví dụ sống sờ sờ đó sao?"
"Anh cặn bã thật, nhưng không phải loại cặn bã đó."
"Hừ, cặn bã thì đừng biện minh... Vừa mới ai gọi điện cho anh vậy?"
"Bạn học Asano."
"Ưm? Cô ấy tìm anh có chuyện gì sao?"
"Cũng không hẳn là có việc gì." Shirakawa Sohei cẩn thận tìm từ nói: "Chắc là cô ấy rảnh rỗi thôi?"
Cô nàng loli đanh đá nào đó: ?
"Vậy sao... Shirakawa..." Tsukimi Sakurazawa nghĩ nghĩ, rồi lại hỏi: "Anh không đưa tiểu Haori về cùng... Thật sự không sao chứ?"
"..."
"Đừng có nhìn em bằng ánh mắt đó." Cô gái trong lòng tức giận nói: "Em dù hận không thể cho anh vài đấm, nhưng tiểu Haori vô tội, lỗi là do anh!"
Shirakawa Sohei cười khổ nói: "Gan anh chưa lớn đến mức đó đâu."
"Ai mà biết được." Tsukimi Sakurazawa nhỏ giọng nói: "Nếu như em là tiểu Haori, nhất định sẽ hận anh chết mất."
"..."
"Anh cũng đâu có cách nào đâu." Shirakawa Sohei giang tay ra: "Bố mẹ cô bé đã về rồi, mà còn không muốn gặp anh, bạn thân cô bé còn đến nhà anh đóng gói hết đồ đạc mang đi mất rồi. Anh ở đó một mình cũng cô đơn lắm, nên dứt khoát đưa bạn gái về nhà luôn."
"Tiện thể anh cũng nhắn tin hỏi cô bé có muốn đi cùng không..."
"Vậy là tại em quá dễ bị lừa đúng không!" Tsukimi Sakurazawa giận dữ nói: "Shirakawa tên khốn nhà anh! Buông em ra, em muốn xuống xe!"
"Được rồi." Shirakawa Sohei ôm sát cô gái, khẽ cười nói: "Không phải em dễ dụ đâu, mà là vì anh thích em, nên mới muốn đưa em về nhà. Hơn nữa, cô Higashiya cũng từng nói với anh, hy vọng anh có thể yêu đương rồi đưa em về nhà."
"Hừ ~ Cái tên anh lúc nào cũng không có lấy một câu thật lòng..." Tsukimi Sakurazawa trừng mắt liếc hắn một cái, ngoan ngoãn im lặng lại, qua một lúc bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Cô Higashiya thật sự nói rất thích em sao?"
...
Cô nàng loli đanh đá tâm tình sụp đổ hoàn toàn, cắn răng tức tối trở về nhà, hận không thể ngay lập tức bắt tên tiểu bạch kiểm đáng ghét kia đến mà giày vò một trận. Nàng cứ bực bội không thôi, lại trút giận một trận lên gấu Teddy, lúc này mới ngồi trên giường chống cằm suy tư xem làm sao để đối phó Shirakawa Sohei.
Về nhà... Thế mà dám giấu diếm tiểu thư đây lén lút về nhà! Như vậy là đúng sao chứ!
Không được, đối phó tên này vẫn phải dựa vào đàn bà đanh đá thôi. Asano Natsori nghĩ nghĩ, vẫn quyết định nén nhịn sĩ diện, đi cầu cứu kẻ thù truyền kiếp của mình.
"Ngươi nghe nói không? Shirakawa Sohei tên đó về nhà đấy."
Natsushi đại tiểu thư động tác đánh đàn dương cầm dừng lại một lát, sau đó tiếng đàn vẫn tiếp tục vang lên như cũ, nhàn nhạt đáp một tiếng.
Asano Natsori: ?
"À? Ngươi 'à' là có ý gì! Ngươi không hỏi xem tại sao tự dưng hắn lại về sao?"
Tiểu loli đành chịu, nén giận cắn răng nói tiếp: "Cũng không biết có chuyện gì... Tự dưng lại về... A... Chị... Chị cũng là bạn của hắn mà, chẳng lẽ không hỏi gì sao..."
"Ai là bạn gái của hắn?" Cô nàng tsundere bỗng nhiên phản bác.
Cô nàng loli đanh đá sửng sốt một chút, bực mình nói: "Tôi nói ngươi là bạn hắn... Chứ có nói ngươi là bạn gái hắn đâu... Ngươi bị làm sao vậy?"
"Không có gì." Natsushi đại tiểu thư đè nén sự khó chịu trong lòng, tiếp tục đánh đàn, miệng thì cười lạnh nói: "Tôi không rảnh mà lo chuyện của tên đó, ngươi muốn hỏi thì tự đi mà hỏi."
"..."
Đã có thể xác định cô nàng Hayakawa Natsushi này chắc chắn có vấn đề lớn!
Tiểu loli lòng đầy lo lắng rời khỏi phòng đàn của cô nàng tsundere, trong lòng bực bội, cuối cùng vẫn quyết định dựa vào Tachibana Chisumi – người ôn hòa nhất thế gian – để giải quyết vấn đề này.
Tiếc nuối chính là, tiểu Chisumi cũng không biết tại sao Shirakawa Sohei lại sớm về nhà ngay lễ Giáng Sinh... Nàng ngay cả quê của Shirakawa Sohei ở đâu cũng không rõ, tất nhiên không thể trả lời được câu hỏi hóc búa đến vậy của tiểu loli. Asano Natsori vồ hụt, trở về lại là đầy bụng oán khí mà trút giận lên gấu Teddy bằng những cú đấm thép của loli.
Đáng ghét tên tiểu bạch kiểm, nói đi là đi! Ngay cả tiệc Giáng Sinh cũng cho ta leo cây! Ngươi đây là không coi tiểu thư đây ra gì sao! Có tin ngày mai ta xuất hiện trước mặt ngươi, dọa chết ngươi tên hỗn đản không!
Hả? Khoan đã... Ngày mai xuất hiện trước mặt hắn?
Kế hoạch úp sọt Shirakawa Sohei, khởi động! Tiểu loli hai mắt sáng rực, lập tức mở điện thoại kiểm tra thông tin chuyến bay...
Nha... Đúng rồi, chỗ tên tiểu bạch kiểm đó không có sân bay... Để ta xem nào... Tuyến chính mới... Sau đó đổi xe... Lại đổi xe... Rồi lại đổi xe...
Cô gái cầm điện thoại, ánh sáng trong đáy mắt lóe lên, tựa hồ đã dự đoán được một cảnh tượng chiến thắng nào đó, khóe miệng chậm rãi khẽ nhếch lên nụ cười tà mị...
Để tiểu thư đây cho ngươi thấy... Thế nào là bất ngờ... Hừ hừ ~
Tuyệt phẩm văn chương này đã được truyen.free mua bản quyền chuyển ngữ.