(Đã dịch) Hệ Thống Của Ta Cả Ngày Đều Nghĩ Để Ta Đầu Trọc - Chương 105: Tiểu khủng long cùng lớn mèo mập
Hứa An vẫn nghĩ rằng, một nữ minh tinh trẻ tuổi như Tô Vận Thanh hẳn sẽ chọn sống trong khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố. Nhưng khi anh xuống xe theo chỉ dẫn, đó lại là một khu dân cư cũ kỹ, nằm hơi tách biệt.
Cổng khu dân cư có một bảo vệ, nhưng anh ta đang chăm chú đọc tiểu thuyết, đến mức Hứa An đi ngang qua cổng mà anh ta cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Tòa nhà số 3, căn hộ 301.
Khu dân cư cũ kiểu này không có thang máy, chỉ toàn cầu thang bộ. Tuy nhiên, ưu điểm là mỗi tầng chỉ có hai căn hộ, chủ yếu là các gia đình lớn tuổi nên người ra vào cũng khá đơn giản.
Hứa An gõ cửa căn hộ 301.
"Cạch" một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ ánh đèn ấm áp bên trong cùng một gương mặt xinh đẹp vô ngần. Cô nở một nụ cười trong trẻo như nắng ấm ngày đông, hướng về phía anh…
"Chào cô, chúc ngủ ngon, tạm biệt!"
Hứa An vừa quay người định bỏ đi ngay, thì bị một đôi chân dài trắng nõn không biết từ đâu thò ra, khiến anh vấp té.
"Muộn rồi, mẹ tôi gọi về nhà ăn khuya, xin cáo từ!"
Hứa An chật vật nằm sóng soài trên đất, dùng cả tay và chân cố sức bò về phía cửa.
"Đã đến rồi thì ở lại một chút đã chứ."
Tiếng cười duyên dáng vốn dĩ trong trẻo như chuông bạc của Tô Vận Thanh, giờ đây lại nghe như tiếng gọi hồn từ địa ngục vọng về, quẩn quanh yếu ớt trong hành lang u ám, toát lên một vẻ lạnh lẽo khiến người ta rợn gáy. Ánh đèn hắt ra từ khe cửa chiếu rõ khuôn mặt Hứa An đang hoảng sợ đến tột độ, lộ vẻ tuyệt vọng gần như biến dạng.
"A a a a a a~~ Không muốn mà!!!!"
Sau đó, anh như thể một người qua đường A trong phim ma bị quỷ kéo xuống Minh giới, bị kéo lê chân vào trong.
"Cạch."
Cánh cửa cũ kỹ nhẹ nhàng khép lại, âm thanh ấy như là phong ấn cuối cùng của nghi thức kinh hoàng này. Hành lang cầu thang u ám lập tức trở lại vẻ tĩnh lặng như tờ, mọi dấu vết giằng co đều biến mất không còn tăm hơi, như thể từ trước đến nay nơi đây chưa từng có ai xuất hiện.
...
"Tao mà tin mày nữa, tao thề là chó!!!"
Hứa An thở hồng hộc, xoay sở tìm một góc độ tốt nhất để có thể đẩy tủ đến nơi một mạch.
"Ấy cha, anh ở phía sau sẽ dễ dùng sức hơn chứ. Đàn ông gì mà tốn tí sức đã than vãn đủ điều, không thì lát nữa để tôi ở phía trên cho!"
Tô Vận Thanh thở hổn hển, gò má ửng hồng vì dùng sức quá nhiều. Những sợi tóc bết mồ hôi dán sát vào gò má, trông có vẻ quyến rũ chết người nhưng lại phảng phất một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ.
"Đáng lẽ ra cô đã phải ở phía trên rồi!"
"Đư��c rồi, tôi đếm 1, 2, 3, chúng ta cùng đẩy nào!"
"Một... hai... ba!!!"
Trong căn phòng nhỏ, hai người dốc hết sức mình, cuối cùng cũng đẩy được chiếc tủ quần áo nặng nề vào góc tường gọn gàng, rồi ngồi xuống sàn gỗ bóng loáng, thở dốc.
Vẫn còn một ít hành lý và thùng đóng gói chưa mở, nhưng giờ cả hai đều chẳng còn hơi sức đâu mà động đến chúng nữa.
"Tao mà biết trước là mày lừa tao đến giúp chuyển nhà thì đã không đến!"
Tô Vận Thanh khẽ nhíu đôi lông mày xinh đẹp: "Ăn nói cho đàng hoàng chút, lừa gạt cái gì mà lừa gạt? Đây là tình hữu nghị thâm sâu của chúng ta đấy!"
"Tình hữu nghị thâm sâu mà đến cốc trà đen đá cũng không có à?"
"Uống đồ nhiều đường như vậy làm gì? Trong tủ lạnh có nước khoáng."
"Lúc trước bảo mời uống một ly mà?"
"Uống một ly nước khoáng có lợi cho thể chất lẫn tinh thần chứ." Tô Vận Thanh như một con cáo nhỏ, nheo mắt cười với Hứa An.
Hứa An nghiến răng nghiến lợi: "Được lắm cô!"
Nhưng bây giờ cũng không còn hơi sức đâu mà đôi co với cô ta, Hứa An mở tủ lạnh, phát hiện bên trong quả nhiên chỉ có vài chai nước khoáng. Anh vội ném cho cô ta một chai, rồi tự mình xoáy nắp một chai khác, đứng đó uống ừng ực.
Tô Vận Thanh đang định nói chuyện, vô tình ngước mắt lên, thoáng thấy yết hầu của Hứa An lên xuống nhịp nhàng khi uống nước. Chẳng biết tại sao, mặt cô thoáng chốc ửng hồng. Cô vô thức cúi đầu xuống, khóe miệng lại bất giác cong lên, pha chút ngượng ngùng lại xen lẫn cảm giác muốn bật cười.
【 Người này, hình như đẹp trai hẳn ra. 】
Hứa An đương nhiên không nghe thấy Tô Vận Thanh đang nói gì. Anh mặt không cảm xúc, tu hết một chai nước rồi đi về phía Tô Vận Thanh.
"Cái kia..."
Tô Vận Thanh nhận ra anh ta có lẽ thực sự đang giận dỗi. Dù sao mình cũng dùng chút chiêu trò mỹ nhân kế để lôi kéo anh ta đến giúp chuyển nhà. Chưa có gì ăn đã đành, đằng này tủ lạnh cũng chỉ có mỗi nước khoáng, nên cô định mở lời giải thích.
Nhưng chưa đợi Tô Vận Thanh nói hết câu, Hứa An đã đứng sừng sững trước mặt cô. Chiều cao hai người chênh nhau hơn 20 centimet, Tô Vận Thanh đi dép lê đứng trư��c mặt Hứa An, trông như một cô yêu tinh nhỏ bé đang đối mặt với gã khổng lồ xâm lược vậy.
Tô Vận Thanh hơi ngượng ngùng ngẩng đầu lên, liền thấy Hứa An mặt không thay đổi vươn tay ra, sờ lên gương mặt thanh tú, mềm mại của cô.
Bờ vai cô vô thức rụt lại, gò má thoáng chốc ửng hồng, đôi mắt cô chẳng biết sao lại nhắm chặt, trái tim cũng bắt đầu đập thình thịch liên hồi.
Anh ta... Anh ta muốn làm gì?
Lần trước, anh ta đã không hôn, bầu không khí đã qua đi rồi, chẳng lẽ bây giờ anh ta...
Muốn hôn mình sao?
Tô Vận Thanh căng thẳng đến nỗi nắm chặt quần áo trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
"Hứa... Hứa An..."
Cô lấy hết dũng khí kêu lên.
Kết quả chưa dứt lời, cô liền cảm giác gương mặt mình bị bốn ngón tay kéo mạnh. Mở mắt ra, cô thấy Hứa An nhe răng trợn mắt nhìn cô với vẻ mặt dữ tợn.
"Gọi đồ ăn đi! Ngay bây giờ! Tôi muốn ăn chân gà om! Và hai bát cơm nữa!!!"
...
Một trong những lợi ích khi sống ở khu dân cư cũ này là đồ ăn giao tận cửa, bạn không cần phải xuống quầy giao đồ ăn để lấy, cũng sẽ không bị bảo vệ khu dân cư chặn lại ở cổng.
Nhưng hôm nay lại là một ngoại lệ.
Trong lúc giao đồ ăn, nhân viên giao hàng hình như đã vô tình làm ồn đến chú bảo vệ đang chăm chú đọc cuốn "Mỹ nữ tổng tài Long Vương bảo an" (một cuốn cấm thư), thế là hai người đã cãi vã ầm ĩ. Tô Vận Thanh thấy đồ ăn mãi không được mang lên, liền gọi điện cho nhân viên giao hàng, kết quả phát hiện anh ta đang cãi nhau dưới nhà.
Đợi đến khi Tô Vận Thanh phải rất vất vả mới hòa giải được đôi bên, rồi mang đồ ăn của mình lên lầu được, cô lại phát hiện Hứa An đã mệt đến thiếp đi trên ghế sofa.
Đặt đồ ăn lên bàn, cô gái đang phân vân nên dùng chân trái hay chân phải để đá anh ta dậy. Nhưng khi nhìn thấy dáng ngủ ngốc nghếch kia của chàng trai, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác mềm lòng khó tả.
"Thôi thì nể mặt anh đã giúp tôi chuyển nhà, miễn cưỡng cho anh mượn cái chăn đắp vậy."
Cô gái nhẹ giọng lẩm bẩm, khẽ khàng bước vào phòng, mang ra một tấm chăn lông màu hồng nhạt, đắp lên người Hứa An. Sau đó, cô lại lấy ra một ch�� khủng long nhồi bông đáng yêu, định làm gối cho anh.
Nhưng khi sắp đặt xuống thì cô dường như lại đổi ý, quay người nhanh chóng đi về phòng. Lúc cô bước ra lần nữa, trên tay đã là một chú mèo ú nhồi bông xấu xí.
"Anh chỉ xứng dùng cái này thôi."
Cô gái bĩu môi, rất qua loa ném đại xuống dưới đầu Hứa An.
Nhìn khuôn mặt đang ngủ của chàng trai, cô gái bỗng như bị quỷ thần xui khiến, đưa tay lên nhẹ nhàng gạt lọn tóc lòa xòa trên trán anh.
"Con trai mà tóc dài nhanh thật đấy," cô gái nghĩ thầm.
...
Tia nắng ban mai dìu dịu xuyên qua khe cửa sổ, lặng lẽ rọi vào trong phòng. Hứa An bị tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm anh chợt bừng tỉnh. Mơ mơ màng màng mở mắt ra, khi nhìn thấy căn nhà tràn ngập phong cách trang trí "thiếu nữ tính", anh trong thoáng chốc có chút hoảng hốt.
Căn hộ Tô Vận Thanh thuê là loại hai phòng ngủ, một phòng khách. Một phòng được cô dùng làm kho chứa đồ, còn phòng kia là phòng ngủ chính.
Cửa phòng ngủ chính bị đóng chặt. Trên bàn có một túi đồ ăn giao tận nơi đựng món chân gà om, vẫn còn nguyên chưa mở, và một tờ giấy.
【 Đừng làm phiền tôi, chiều nay tôi có việc. Với lại, lúc ra ngoài cẩn thận chút, đừng để paparazzi chụp được. 】
Hứa An bĩu môi.
A, với cái độ nổi tiếng hiện tại của cô, còn muốn paparazzi theo chụp cơ à??
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ rọi vào căn phòng cũ kỹ. Hứa An đứng dậy, lúc này anh mới có thời gian dò xét căn nhà mới của Tô Vận Thanh. Đây là một tòa nhà có kiến trúc khá cũ kỹ, không có nhiều đồ đạc nội thất đáng kể. Nhưng nhờ những món đồ vải nho nhỏ cùng các vật trang trí đậm chất "thiếu nữ tính" của Tô Vận Thanh mà căn nhà trở nên vô cùng ấm cúng.
Tối qua, trên người anh đắp một tấm chăn lông màu hồng nhạt, thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào.
Ở bức tường đối diện cửa ra vào phòng khách có một bức tường gỗ. Trên đó dán đầy các mẩu báo, tạp chí cắt dán và tài liệu in từ máy tính. Hứa An lại gần xem, đều là thông tin về giải bóng rổ cấp đại học trong nước cùng các giải đấu quốc tế U19, U20.
"Xem ra cô nàng này cũng cố gắng lắm đây."
Hứa An cười hì hì vươn vai một cái, sau đó cẩn thận mở cửa. Trước khi đi, anh vẫn không quên quay đầu tiện tay lấy luôn túi chân gà om trên bàn.
"Cạch." Một tiếng vang nhỏ, căn phòng nhỏ ngập nắng lại chìm vào yên tĩnh.
Khoảng năm phút sau, cửa phòng ngủ chính khẽ đẩy ra. Tô Vận Thanh mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, để lộ đôi chân dài trắng nõn với đường cong hoàn hảo. Ánh mắt cô vô tình lướt qua tấm chăn bị vò nhàu trên ghế sofa, trên mặt cô lập tức hiện lên vẻ bực bội.
"Cái tên vô lễ này, tối qua đáng lẽ phải để nó chết cóng mới phải!"
Cô gấp gọn tấm chăn lông, đặt lên ghế sofa. Sau đó, cô dùng hai ngón tay nhặt chú mèo ú nhồi bông to đùng mà tối qua Hứa An đã dùng làm gối, giờ dính đầy nước bọt. Với vẻ mặt ghét bỏ, cô ném nó vào giỏ đồ giặt trước cửa phòng tắm. Hoàn tất chuỗi hành động này, cô ngáp một cái thật dài, rồi uể oải đi trở lại phòng.
"Cạch" một tiếng, cánh cửa lại lần nữa đóng lại, căn phòng nhỏ lại khôi phục vẻ yên tĩnh như trước.
Hai phút sau, "Cùm cụp" một tiếng, cửa phòng lại bị đẩy ra. Tô Vận Thanh đi dép lê, bước chân nhẹ nhàng khẽ khàng đi ra. Cô đi thẳng đến giỏ đồ giặt, cẩn thận nhặt chú mèo ú nhồi bông to đùng kia lên từ bên trong. Sau đó, cô nhìn quanh một lượt, như làm chuyện lén lút, nhanh chóng ôm chú mèo ú đó trở về phòng mình.
"Cạch," cửa phòng một lần nữa đóng lại.
Ánh nắng sớm mùa thu vẫn chậm rãi rọi vào từ ngoài cửa sổ, nhuộm khắp căn phòng nhỏ một màu vàng rực rỡ, ấm áp và kiều diễm.
Truyen.free tự hào trình làng bản chuyển ngữ được chau chuốt kỹ lưỡng này.