Hoàng Tử Phản Diện - Chương 1: Chapter 1: - Xuyên vào Daniel.
Những khung cảnh lặp đi lặp lại : máu, bóng tối, ngai vàng, ánh mắt lạnh lùng của ‘Caelum Silverlight’
“Hãy dừng tất cả mọi chuyện, anh thua rồi, Daniel!”
-----
“Không… Không thể… dừng lại…”
Người tôi chảy đầy mồ hôi, đầu tôi đau như búa bổ, những ký ức không biết từ đâu cứ chảy vào đầu tôi.
Không thể chịu được, tôi bừng tỉnh từ cơn ‘ác mộng’. Không biết chúng có chính xác là những cơn ác mộng không, vì những ‘thứ’ đó cực kỳ chân thật.
Mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trong một con hẻm u tối, sâu hun hút.
Mùi nước cống, rác thối và xác động vật chết trộn lẫn vào nhau khiến tôi không biết thứ mình đang hít thở là không khí hay khí độc. Dưới lưng tôi là nền đất sình, nhầy nhụa và lạnh buốt như thể có thứgì đó đang ngọ nguậy.
Hai bên con hẻm là những bức tường đầy những mảng bám rêu và vết nứt, trông như có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào.
Phía xa xa, trong bóng tối sâu thẳm, có những tiếng thét chói tai, tiếng cười khanh khách như điên loạn, những sự hỗn loạn trong không gian tĩnh mịch mà u ám.
Tôi nhìn lại bản thân mình, một thân hình gầy nhòm, ốm yếu, đầy vết sẹo, một bản tay nhỏ bé và chắc chắn đó không phải là bàn tay của một người trưởng thành mà tôi đáng lẽ đang có.
“Đây… không phải mình…”
Tôi không biết mình đang ở đâu. Không biết mình là ai. Tôi trở nên hoảng loạn, sờ loạn vào cơ thểmình, đảo mắt nhìn xung quanh, khao khát tìm được một thứ quen thuộc trong không gian xa lạ này.
Rồi tôi bất chợt nhìn được một thứ, trên cánh tay trái của tôi có một hình xăm, không, nó như thể một ấn ký được khắc lên tay tôi vâỵ.
Một bông hoa hồng, đen tuyền như than, cánh hoa xoắn vào nhau, sống động như thể chúng đang co rút, hít thở trên cánh tay tôi.Xung quanh bông hoa là những sợi dây gai uốn lượn, sắc nhọn như những lưỡi dao đang quấn lấy bông hoa ở giữa. chính giữa bông hoa là biểu tượng một chiếc vương miệng màu bạc rực sáng dù cho bị che lấp bởi lớp bụi đất và máu khô.
Tôi cứng đờ người, rồi bàng hoàng nhớ lại cả những ký ức trong cơn ác mộng trước đó…
“Không thể nào… cái này… đây là-“
Tất cả những chi tiết này giống hệt nội dung của một cuốn tiểu thuyết mà tôi từng đọc trước khi xuyên tới đây.
‘Mỗi thành viên của hoàng tộc Velanthra ngay từ khi sinh ra đã được khắc ấn ký Hắc tường vi – hoa hồng đen – để chứng minh huyết thống chân chính.’
Daniel Silverlight – nhân vật phản diện của cuốn tiểu thuyết – là một trong số ít người sở hữu ấn ký này.
Bởi cậu là… Một vị hoàng tử bị thất lạc.
“Vậy là thật, mình… đã trở thành Daniel.”
Nội dung cuốn tiểu thuyết kể về vương quốc Velanthra, nơi ánh sáng thống trị và bóng tối bị gạt bỏ, Hoàng tử Caelum Silverlight lớn lên trong sự lãng quên của phụ hoàng. Nhưng khi được gửi đến Học viện Hoàng gia, nơi giới quý tộc trẻ tuổi thi tài và tranh đoạt quyền lực, Caelum không chọn cách đầu hàng.
Với một trí tuệ sắc bén, năng lực điều khiển ma pháp mạnh mẽ, và một trái tim không chịu khuất phục, anh từng bước thu phục lòng người, xây dựng liên minh, và đối đầu với những kẻ thù đang bủa vây ngai vàng. Trong bóng tối, anh vun đắp ánh sáng của chính mình.
Khi âm mưu lật đổ hoàng quyền bùng nổ, Caelum là người duy nhất đứng giữa sự hỗn loạn và sụp đổ. Và chính lúc đó, triều đình – và cả hoàng đế – buộc phải công nhận rằng anh chính là người thừa kếthực sự cho ngai vàng.
Vai trò của Daniel trong cuốn tiểu thuyết này chính là kẻ phản diện cuối cùng của cuốn tiểu thuyết "Vương Quyền Bóng Tối". Một hoàng tử thất lạc, bị nuôi lớn bởi hận thù và ma pháp bóng tối, rồi được hoàng thất tìm lại khi thế lực bóng tối đã sớm ăn sâu vào linh hồn.
Trở về hoàng cung, Daniel được Hoàng đế đích thân nhận lại, yêu thương và ưu ái, bất chấp quá khứ mờ ám. Trong khi đó, Caelum Silverlight – người con trai tuy không được hoàng đế coi trọng nhưng chàng rất được lòng triều đình và người dân.
Ghen tị, tổn thương và bị ma lực thao túng, Daniel buông thả bản thân cho ác ma chiếm giữ, khởi động một cuộc tạo phản nhằm lật đổ vương quyền và xóa sạch những kẻ đe dọa ngôi vị của hắn. Nhưng kết cục, hắn vẫn thua dưới tay Caelum – người hắn luôn khinh thường và ghen ghét.
Trong cơn giận dữ và thất vọng, Hoàng đế ban lệnh trục xuất Daniel khỏi Velanthra — không còn ngai vàng, không còn danh phận, không còn con đường quay đầu.
Tôi rùng mình, thều thào trong vô vọng.
“Không… Không thể nào…”