(Đã dịch) Ké Ta Wifi, Còn Cắt Ta Dây Mạng - Chương 15: Phách lối mẹ con
Cúp điện thoại.
Mập đại thẩm lập tức nở nụ cười.
Bà ta cất giọng, với vẻ cố ý: "Ô kìa nha, các vị, thằng con tôi khi biết tôi đi xe buýt xong thì tức điên lên, còn bảo sẽ đến đón chúng tôi ngay, dặn nhanh chóng dọn đồ chuẩn bị xuống xe."
"Ân? Là thằng con lái Mercedes của bà à?"
Mấy bà thím nhìn nhau một lát rồi cười cười nói.
"Cái Mercedes nát nào? Cái loại xe rởm này con tôi chẳng thèm để mắt đến nữa rồi."
Mập đại thẩm khóe miệng nhếch lên, cố tình nói to hơn, như sợ những người khác không nghe thấy: "Con tôi vừa đổi xe, Rolls Royce! Hơn mười tỷ đó!"
"Rolls Royce mười tỷ ư???"
Lời vừa dứt, mấy bà thím bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc.
Chiếc xe hơn mười tỷ!
Các bà ấy nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Con số này đã vượt xa sức tưởng tượng của các bà rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của những người này, Mập đại thẩm càng lúc càng đắc ý, phải nói, cái cảm giác ra vẻ ta đây này quả thực quá đã.
"Mập thẩm, bà nói là lát nữa thằng con bà sẽ lái Rolls Royce đến đón chúng ta à?"
Trương đại thẩm dù có chút khó tin, nhưng vẫn không kìm được hỏi.
"Chứ còn gì nữa, nhà tôi từ trước tới giờ đâu có cái thói quen đi xe buýt bao giờ. Lần này về thế nào cũng bị thằng con mắng cho một trận thôi."
Mập đại thẩm mỉm cười nói: "À này, chắc các bà chưa ai được ngồi Rolls Royce bao giờ nhỉ? Lát nữa cùng lên đi, cùng tôi trải nghiệm cho biết."
Vừa nói, Mập đại thẩm còn liếc nhìn Trần Phong đang trò chuyện với người xem cách đó không xa, rồi bĩu môi: "Không như mấy cái người cứ nói tôi khoác lác, bản thân không có năng lực thì cứ nghĩ ai cũng kém cỏi như mình."
"Mập thẩm, bà cũng đừng chấp nhặt với người ta làm gì, dù sao bây giờ cậu ta vẫn còn đang ngồi xe buýt. Bà kể chuyện Rolls Royce cho cậu ta nghe, chắc gì cậu ta đã biết đó là cái gì."
"Đúng thế đúng thế, Rolls Royce gì tầm này, đời này cũng chẳng mơ được đến gần."
...
Trần Phong không để ý đến mấy bà thím này, tiếp tục tán gẫu với người xem trong phòng livestream.
Dù sao tiền thưởng đã vào túi rồi, nói chuyện với những người này cũng chỉ là lãng phí lời nói mà thôi.
Rất nhanh.
Mấy phút trôi qua nhanh chóng.
Xe buýt dừng lại ở trạm.
Mọi người đều xuống xe ở trạm này.
Ngay cạnh đó, một chiếc Rolls Royce Phantom đang đỗ.
Chiếc xe với thân hình lộng lẫy này đã thu hút không ít người vây quanh chiêm ngưỡng.
"Ôi trời! Rolls Royce!!!"
"Đúng là Rolls Royce thật!!!"
"Nghe nói bản tiêu chuẩn cơ bản nhất cũng phải mấy tỷ r���i!"
"Tôi nói cho mà nghe, chiếc xe này mới là biểu tượng của giới đại gia, ngay cả linh vật nhỏ trên nắp capo cũng đáng giá mấy trăm triệu rồi."
"Thèm quá đi mất."
Nói rồi.
Những người vây xem ngay lập tức rút điện thoại ra, chụp ảnh rồi đăng lên mạng xã hội.
Dù sao loại xe sang trọng thế này cũng chẳng mấy khi thấy.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Cửa chiếc Rolls Royce bỗng mở ra.
Rồi một thanh niên trẻ tuổi bước xuống.
Hắn mặc một bộ âu phục có vẻ không hợp cho lắm, tướng mạo cũng rất bình thường.
Thoạt nhìn, vẻ ngoài của hắn hoàn toàn không hợp với khí chất của chiếc Rolls Royce.
Thậm chí nhìn giống một tài xế hơn.
"Con trai à, con đúng là đã đến rồi, mẹ chờ con mãi!"
Vừa xuống xe buýt, Mập đại thẩm liền lập tức xán lại gần.
Bởi vì thanh niên này chính là con trai bà ta!
Không ngờ con trai mình thật sự lái một chiếc xe sang trọng đáng giá hàng chục tỷ đồng đến đây!
"Thấy chưa? Mọi người thấy hết rồi chứ???"
Mập đại thẩm nhếch mép, sắc mặt kiêu ngạo nhìn lướt qua tất cả mọi người có mặt ở đó, "Đây chính là chiếc xe con trai tôi vừa mua, Rolls Royce đấy, chẳng đắt đỏ gì, cũng chỉ khoảng chục tỷ thôi mà."
"Mập thẩm, bà đang nói gì thế? Cái gì mà "chỉ khoảng chục tỷ thôi"?"
Trương đại thẩm cũng xán lại gần theo, sau đó ánh mắt nhìn về phía Trần Phong, nói với giọng điệu mỉa mai, chua chát: "Kho��ng chục tỷ thế này, chắc có người cả đời cũng không kiếm nổi đâu nhỉ."
"Thật ra thì, cũng không nên nói tuyệt đường người ta như vậy, dù sao mấy đứa trẻ tuổi như các cậu còn nhiều thời gian mà."
"À mà, chúng tôi cũng phải tin là cậu có thực lực chứ."
"Đến tuổi chúng tôi rồi, nói không chừng các cậu cũng có thể mua được một chiếc Rolls Royce cũ."
Mập đại thẩm và Trương đại thẩm vừa nói vừa cười ha hả.
Giọng điệu tràn đầy sự giễu cợt.
"Loại người âm dương quái khí thì tôi gặp nhiều rồi, nhưng loại này thì xin lỗi tôi nói thẳng, nên lôi ra đập chết đi cho rồi."
"Đúng là phí không khí."
"Có ngon thì báo địa chỉ đi, mai tôi thuê mấy chiếc xe sang đến đậu chắn cửa nhà bà ta!"
"Đồng chí, tính tôi một suất!"
"+1!!"
Nhìn thấy cảnh này, người xem trong livestream cũng không thể nhịn được nữa.
Thậm chí còn không ít người rủ nhau thuê mấy chiếc xe sang đến chặn lối vào nhà các bà ấy.
"Chính là cậu đã bắt nạt mẹ tôi đúng không?"
Mập thẩm nhi tử khi biết được toàn bộ câu chuyện, liền tỏ vẻ hống hách đi tới trước mặt Trần Phong: "Cậu chỉ là một thằng đi xe buýt? Mà cũng dám cười nhạo nhà tôi nghèo ư? Cậu tính là cái thá gì vậy???"
Vừa nói, hắn còn vẫy vẫy chiếc chìa khóa Rolls Royce trong tay.
Trước thái độ đó, Trần Phong chỉ khẽ cười một tiếng.
Nhưng mà.
Ngay lúc hắn định nói gì đó.
Các hành khách trên xe buýt xung quanh bỗng lên tiếng.
"Thằng nhóc, bắt nạt mẹ cậu à? Chính là mẹ cậu bắt nạt người ta thì có!"
"Đúng thế đúng thế, trên xe buýt thì dùng đạo đức giả để bắt nạt người ta, giờ còn quay ngược lại bảo người ta bắt nạt bà ta."
"Cái sự mặt dày đến trình độ này, cũng có thể xây thành cả một tòa nhà rồi."
Ngay lúc đó, tất cả mọi người đều đứng ra bênh vực Trần Phong.
Trên xe buýt, Trần Phong đã giúp họ đòi lại công bằng.
Bây giờ thấy Trần Phong bị bắt nạt, họ đương nhiên không thể ngồi yên làm ngơ.
...
Mập thẩm nhi tử không những không nghe lọt tai, mà còn hống hách hơn: "Hắn chỉ là một thằng nhóc chừng hai mươi tuổi, còn mẹ tôi đã có tuổi rồi, ai bắt nạt ai lẽ nào các người không tự cân nhắc được à?"
"Hay là nói, các người đã nhận lợi ích gì từ thằng nhóc này rồi?"
Lắc lắc chiếc chìa khóa Rolls Royce trong tay, hắn hung hăng nói với Trần Phong:
"Hôm nay coi như cậu may mắn, tôi có chút việc không thể rảnh tay. Sau này ra đường tốt nhất nên cẩn thận một chút, nếu để tôi nhìn thấy cậu lần nữa, tôi sẽ đánh gãy chân chó của cậu!"
Vừa dứt lời.
Mập thẩm nhi tử liền quay người, trở lại trong xe, hơi nóng nảy giục giã: "Mẹ, mẹ đừng chấp nhặt với cái đám nhà quê này nữa, chúng ta mau lên xe đi."
Chiếc xe này là hắn lén lút lái ra từ tiệm 4S, lừa dối nhân viên.
Nếu không nhanh chóng trả lại, chắc chắn hắn sẽ bị mắng té tát cho mà xem.
Mập đại thẩm cũng biết ý đồ của con trai, vội vàng nói với mấy bà thím kia:
"Đi thôi đi thôi, lên xe hết đi. Nói chuyện với cái lũ nhà quê nghèo rớt mồng tơi này, lại khiến mình cũng sắp thành bà già nhà quê mất thôi. Thôi thì để thằng con tôi đưa các bà đi hóng gió một chút, cảm nhận sức hút của chiếc xe sang hàng chục tỷ vậy."
????
Mập thẩm nhi tử mặt đầy vẻ khó hiểu, sau đó nói nhỏ với mẹ: "Mẹ, mẹ không phải bảo chỉ có một mình mẹ thôi sao? Sao lại để nhiều người lên xe thế này?"
Phải biết, với chiếc xe sang hơn chục tỷ thế này, cho dù chỉ bị va chạm nhẹ một chút thôi, hắn cũng không đền nổi đâu.
Mà mấy bà thím này thì chẳng hiểu gì cả, nếu họ làm loạn trên xe thì sao?
Huống chi, mấy bà thím này toàn thân đều có mùi chua loét, nếu để lại mùi trên xe mà bị người ta phát hiện thì biết làm sao? Bản văn này được biên tập độc quyền bởi truyen.free.