(Đã dịch) Khí Khóc Phản Phái Đại Tiểu Thư, Để Ngươi Đừng Chọc Nhân Vật Chính - Chương 427: Một cái thông thường buổi chiều
Sau khi ăn uống no nê xong.
"À!"
Tô Mục Uyển, như một chú mèo con lười biếng, liền bổ nhào lên ghế sofa trong phòng khách.
Chiếc ghế sofa mềm mại lõm xuống một hõm nông do nàng nằm lên, thân thể hơi cuộn lại, mái tóc dài đen nhánh tùy ý vương vãi trên lưng ghế và quanh khuôn mặt nàng.
"Đại tiểu thư, ăn no xong là nằm luôn thế à?"
"Hừ! Anh biết gì chứ! Đ��y gọi là hưởng thụ cuộc sống! Tận hưởng nhân sinh!"
Tô Mục Uyển khẽ hừ một tiếng, rồi bật ti vi, xé một gói khoai tây chiên và bắt đầu ăn ngon lành.
A, buổi chiều lười biếng thế này, cuộc sống như vậy mới đúng là thứ bản tiểu thư đây nên hưởng thụ chứ ~~
Tần Lạc nhìn dáng vẻ đó của nàng, khóe miệng không tự chủ được khẽ nhếch lên. Hắn tiến đến ngồi cạnh ghế sofa.
Rồi nhẹ nhàng đưa tay, dịu dàng đặt lên đỉnh đầu Tô Mục Uyển.
Tô Mục Uyển cảm nhận được động tác của Tần Lạc, lập tức tò mò trợn mắt nhìn: "Tần Lạc, anh đang làm gì vậy?"
"Vuốt mèo chứ gì."
? ?
Lời vừa dứt.
Những ngón tay của Tần Lạc liền nhẹ nhàng luồn vào giữa mái tóc Tô Mục Uyển, bắt đầu vuốt ve, chải chuốt mái tóc cô một cách chậm rãi.
Tô Mục Uyển vốn còn định phản bác điều gì đó, nhưng lập tức thoải mái nhắm mắt lại: "Ngô. . . ."
Trong cổ họng nàng phát ra tiếng rên nhẹ rất nhỏ, đôi lông mày giãn ra, vẻ mặt đầy vẻ thư thái và thỏa mãn.
Động tác của Tần Lạc vừa dịu dàng lại có tiết tấu, từ đỉnh đầu nàng từ từ vuốt xuống lọn tóc, mỗi lần chải vuốt đều như truyền tải sự cưng chiều vô tận.
Tô Mục Uyển khẽ điều chỉnh tư thế, thoải mái tựa đầu vào đùi Tần Lạc.
Thân thể nàng cũng càng thêm thư thái duỗi thẳng, một tay tùy ý vắt lên thành ghế sofa, những ngón tay khẽ cong.
【 Trung thành giá trị +10 】
【 Trung thành giá trị +10 】
【 Trung thành giá trị +10 】
Tiểu Tô Mục Uyển của tôi.
Tần Lạc khẽ bật cười.
Bởi vì thường xuyên giúp Tô Mục Uyển xoa bóp, thế nên, kỹ thuật xoa bóp sơ cấp ban đầu của hắn cũng đã thăng cấp thành cao cấp.
Tô Mục Uyển cũng coi như được trải nghiệm sự khoái hoạt từ một "kỹ sư" cao cấp, nàng đắc ý lẩm bẩm: "Chậc chậc, Tần Lạc, cái thủ pháp xoa bóp của anh ngày càng đỉnh nha? Bình thường có thấy anh đặc biệt luyện tập đâu."
"Ha ha, nếu đại tiểu thư thích, sau này ngày nào tôi cũng sẽ làm cho cô, đảm bảo đại tiểu thư hài lòng."
Nghe vậy, Tô Mục Uyển tỏ ra hứng thú, mở mắt nhìn về phía Tần Lạc: "Hừ hừ, ngày nào cũng làm á? Hài lòng sao?"
"Rõ ràng chỉ cần trêu chọc hai lần là anh sẽ lộ ra vẻ mặt bất lực, Tần Lạc à, anh đúng là đủ ngông cuồng!"
Nàng đầu tiên tinh quái cười một tiếng, rồi bắt đầu không yên phận nghịch ngợm.
Giống như một chú cá nhỏ lanh lợi, cố tình nhẹ nhàng giãy giụa trong lòng Tần Lạc.
Mái tóc mềm mại phất qua gương mặt Tần Lạc, mang đến cảm giác tê tê ngứa ngáy.
Tần Lạc bất đắc dĩ nắm chặt hai tay, ý muốn giữ nàng lại cho yên tĩnh.
Nhưng Tô Mục Uyển lại càng được đà lấn tới, nàng đưa ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chấm lên chóp mũi Tần Lạc, gắt gỏng: "Anh cứ thế mà định giam cầm bản tiểu thư đây à?"
Tần Lạc nhìn đôi mắt linh động của nàng, cười đáp: "Còn không phải tự đại tiểu thư cô muốn quậy phá."
"Ừm? Anh dám nói tôi như thế à?"
Tô Mục Uyển giả vờ tức giận, chu môi đỏ mọng, làm bộ muốn cắn cằm Tần Lạc.
Tần Lạc vội vàng né tránh.
Thấy vậy, Tô Mục Uyển càng tức: "Anh dám tránh né ư?"
Nói rồi, nàng như thể vừa nhìn thấy gì đó, kinh ngạc chỉ vào từng vết cắn trên cổ Tần Lạc: "Tần Lạc! Chỗ này của anh là ai làm vậy?!"
Tần Lạc: ?
Có đôi khi, Tần Lạc thật sự rất bất lực. Hắn nhìn Tô Mục Uyển như đang ngủ mơ, im lặng buông tay ra khỏi nàng, rồi rút tay mình ra, kéo cổ áo, nói: "Đại tiểu thư, cô xem xem, có muốn so với hàm răng của cô một chút không?"
Lời vừa dứt.
Chỉ thấy Tô Mục Uyển đã thoát khỏi sự kìm kẹp, khóe miệng nhếch lên: "Hắc hắc, đắc thủ!"
Vừa nói, nàng bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, hai tay ôm chặt lấy mặt Tần Lạc, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, cô nghiêng hẳn người về phía trước mà tựa vào.
Tần Lạc chợt giật mình, nhưng rất nhanh lại thả lỏng.
Đây là lại muốn... tu luyện sao?
Chỉ là. . . .
Một giây, hai giây, ba giây. . .
Xúc cảm mềm mại như Tần Lạc dự đoán vẫn chưa chạm vào môi hắn, thay vào đó là vầng trán trơn bóng của Tô Mục Uyển đang kề sát vào hắn.
?
Thân hình Tần Lạc cứng đờ.
Khi nhìn thấy vẻ mặt nửa cười nửa không của Tô Mục Uyển, khóe miệng Tần Lạc giật giật.
Cuối cùng hắn cũng phản ứng lại.
Mình... bị trêu chọc rồi sao?
Tô Mục Uyển nhìn dáng vẻ Tần Lạc lúc này, trong mắt ánh lên vẻ tinh quái của kẻ đạt được mục đích.
Ngay sau đó, nàng bật ra tràng cười giễu cợt trong trẻo như tiếng chuông bạc: "A nha nha??"
"Chuyện gì thế hả Tần Lạc?"
"Anh sẽ không phải là đang mong đợi điều gì đấy chứ?"
"Không thể nào, không thể nào?"
"Tần Lạc à, anh sẽ không nghĩ là vừa nãy bản tiểu thư muốn hôn anh đấy chứ?"
"A? Anh rất mong đợi sao?"
Nàng vừa cười vừa vuốt vai Tần Lạc, thân thể khẽ rung lên vì tiếng cười lớn.
Dù vậy, nàng vẫn giữ nguyên tư thế trán kề trán, ghé sát thưởng thức vẻ mặt cứng đờ của Tần Lạc: "Lạc Lạc ~~ Người ta thích nhất là ngắm vẻ mặt co quắp thế này của anh khi bị trêu chọc đó ~"
"Giống như... chú cún con đáng yêu vậy ~~"
Kiệt kiệt kiệt khặc khặc ~~
"A, nói anh là cún con, thật sự xin lỗi đó ~"
"Ừm? Vẻ mặt này là sao đây? Là thấy tủi thân à?"
"Vậy thì thật sự xin lỗi quá đi ~~"
Tê! Cứng người, nắm chặt nắm đấm.
Tần Lạc nhìn Tô Mục Uyển đang tùy ý trêu chọc mình trước mặt, khóe miệng co giật.
Không ngờ, từ trước đến nay toàn là mình trêu chọc người khác, vậy mà hôm nay lại bị Tô Mục Uyển trêu đùa.
Ha ha, không hổ là đại tiểu thư.
Và đúng lúc Tần Lạc đang cảm thán trong lòng.
Tô Mục Uyển lại đột nhiên ngừng cười, trong đôi mắt sáng ngời của nàng thoáng hiện lên một tia dịu dàng và ngượng ngùng khó nhận ra, rồi chợt, với tốc ��ộ sét đánh không kịp bưng tai, nàng lại nghiêng người về phía trước.
Lần này, đôi môi mềm mại của nàng chuẩn xác in lên môi Tần Lạc.
Ngô. . . . .
Ánh mắt Tần Lạc sững sờ, thân thể cũng không khỏi tự chủ hơi cứng đờ, nhưng sau đó lại chậm rãi lắng xuống, chìm đắm vào vị ngọt bất ngờ.
Tô Mục Uyển nhắm nghiền mắt, hàng mi dài khẽ rung động.
Hai tay nàng vòng chặt lấy vai Tần Lạc, những ngón tay khẽ co quắp lại.
Một lát sau, Tô Mục Uyển chậm rãi rời khỏi môi Tần Lạc, gương mặt nàng ửng hồng, như một đóa hoa đào vừa hé nở.
Nàng tinh nghịch chớp chớp mắt, nhìn dáng vẻ Tần Lạc vẫn còn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, hài hước nói: "Hừ, thế này dù sao cũng phải thỏa mãn rồi chứ, cún con."
Dứt lời, nàng đưa ngón trỏ ra, nhẹ nhàng vuốt vuốt khóe miệng Tần Lạc.
Dáng vẻ ấy vừa đáng yêu lại mê người, hoàn toàn không còn cái vẻ ác liệt khi trêu chọc người khác vừa nãy, chỉ còn lại sự tinh nghịch và linh động vô tận.
Bịch! Bịch!
Ánh mắt Tần Lạc giật mình, tim đập nhanh dồn dập, bên tai chẳng lọt v��o bất kỳ âm thanh nào khác.
Trong mắt hắn, chỉ còn lại bóng dáng Tô Mục Uyển.
Một lúc lâu sau.
Hắn mới bật cười, lắc đầu.
Đại tiểu thư này... vừa tinh quái lại đáng yêu...
"À Lạc Lạc, hôm nay anh bận những gì vậy?"
"Ừm... Chuyện này phải kể từ lúc tôi đến Thánh địa Thái Sơ..."
Truyện được biên tập độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.