(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 18:
Tô Bạch nhìn vào tình trạng của mình lúc này, rốt cuộc hắn vẫn phải nhắm mắt lại. Dù Tô Bạch biết cơ hội hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến 1 đang ở ngay trước mắt, và phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến 1 cũng lớn hơn rất nhiều so với nhiệm vụ chủ tuyến 2.
Thế nhưng, hắn vẫn tự biết thân biết phận. Trong tình trạng thảm hại này, cho dù là một người trưởng thành bình thường, thậm chí là một thiếu niên cũng có thể dễ dàng đoạt mạng hắn. Trước đó đã bị thương, lại còn truy đuổi lâu như vậy, hắn đã sức cùng lực kiệt, căn bản không thể nào tiếp tục chiến đấu. Đặc biệt là khi này, phía sau cánh cửa ký túc xá đã lấp ló bóng người. Rõ ràng là những người bên trong đã nhận ra điều gì đó, định mở cửa ra xem xét tình hình.
– Hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến 2.
Trong đầu, Tô Bạch đáp lại giọng nói kia. Hắn tự nhủ mình không có quyền do dự hay chần chừ. Thời điểm cần quyết đoán mà không quyết, ắt sẽ loạn.
“Nhiệm vụ chủ tuyến 2 đã hoàn thành.
Quý thính giả thân mến, câu chuyện ngày hôm nay đến đây là kết thúc. Về phần hung thủ là ai, hẳn có thính giả đã nắm rõ, nhưng cũng không ít người còn mơ hồ.
Thính giả nào chưa hiểu, có thể lên WeChat tìm nick: Kongbu66 và kết bạn. Chúng tôi sẽ công bố đáp án ở đó.
Sau câu chuyện này, tôi muốn chia sẻ rằng, trên thế giới này, thật ra có rất nhiều điều thần bí. Một số câu chuyện thần quái được ghi chép trong tiểu thuyết, cũng không hoàn toàn là hư cấu. Có lẽ, có những người bên cạnh bạn, có những chuyện xảy ra xung quanh bạn cũng không đơn giản như bạn vẫn nghĩ.
Trên thế giới này có quỷ, cũng có rất nhiều thứ không thể lý giải được, chúng đã trở thành một phần trong cuộc sống của chúng ta. Từ nhỏ, chúng ta được tiếp nhận nền giáo dục định hình thế giới quan, cung cấp kiến thức khiến ta tự cho rằng mình đã hiểu hết về thế giới này. Đúng vậy, phi thuyền của loài người có thể lên tới mặt trăng, nhưng đối với chính địa cầu mà chúng ta đang sinh sống, đối với xã hội do chúng ta tự xây dựng, chúng ta vẫn đang rơi vào trạng thái hồ đồ, u mê. Chuyện này không hề khoa trương chút nào.
Trên thế giới này, có không ít người sở hữu những năng lực khiến người ta phải khiếp sợ. Trong đó, có một số người là thính giả trung thành của Phát Thanh Khủng Bố. Dĩ nhiên, cũng có một số người không phải là thính giả của chúng tôi, nhưng họ vẫn có những năng lực khiến người ta cảm thấy khó tin.
Người đó có thể là bạn cùng phòng của bạn, cũng có thể là bảo vệ trong tiểu khu, hoặc là những người lao công bên đường, hoặc là tài xế taxi… Có thể là rất nhiều người mà bạn không ngờ tới.
Thế giới này rất an toàn, nhưng cũng không hoàn toàn an toàn.
Tôi chân thành hy vọng tất cả quý thính giả nghe đài có một sức khỏe thật tốt, và chúc phúc cho những thính giả rằng: kẻ không biết không sợ. Có đôi khi, vô tri cũng là một loại hạnh phúc.
Không phải sao?”
………
“Vù vù!”
Tô Bạch cảm thấy trong lỗ mũi mình có dịch lỏng tanh cay. Hắn bỗng nhiên mở mắt ra, phát hiện mình vẫn đang ngồi trên một chiếc ghế. Trên bàn là một đĩa rau xào vẫn còn tỏa ra hơi nóng, còn chai bia hắn uống dở từ lúc nào đã đổ vật ra trước mặt.
Cũng may chỗ Tô Bạch ngồi rất vắng vẻ, cho nên sự thất thố của hắn cũng không bị ai phát hiện ra.
Tuy nhiên, chiếc bàn phía trước mặt Tô Bạch còn có người ngồi, chính là… người đàn ông đeo kính râm!
Người đàn ông đeo kính râm vẫn ngồi đó, giữ nguyên vẻ đó, nhưng người đàn ông mặc áo quân đội ngồi đối diện hắn ta lúc đầu giờ đã biến mất không dấu vết. Tô Bạch hiểu rõ, Quách Cương, người đàn ông mặc áo quân đội, đã chết trong câu chuyện.
Người chết trong câu chuyện sẽ chết ở trong hiện thực.
Ánh mắt người đàn ông đeo kính râm lướt qua Tô Bạch. Khi Tô Bạch đứng dậy, hắn ta cũng đứng dậy theo. Hai người không hề đối đầu căng thẳng như lúc ở trong câu chuyện. Người đàn ông đeo kính râm chỉ cười ha ha bước tới, rút một tấm danh thiếp từ trong túi quần, đặt lên mặt bàn Tô Bạch, sau đó khẽ gật đầu tạm biệt rồi rời khỏi quán nướng, dần dần biến mất.
Đối phương không tìm hắn báo thù?
Tô Bạch không khỏi thắc mắc, nhưng nghĩ đến việc trong câu chuyện, đối phương còn phải dùng thủ đoạn để lừa gạt hắn, dường như mọi chuyện đều có thể giải thích được.
Trong này có lẽ có một ít quy tắc nào đó, chỉ là hiện tại Tô Bạch còn chưa thể làm rõ.
Tô Bạch lấy điện thoại ra, đăng nhập vào WeChat. Hắn nhận được một tin nhắn riêng.
Tô Bạch nhấp vào đó. Trong thông báo này chỉ có ba người xem, có vẻ là hắn, Hải thiếu gia và người đàn ông đeo kính râm.
“Tổng phần thưởng trong câu chuyện lần này là 500 điểm cốt truyện.
Tỉ lệ cống hiến trong câu chuyện lần này như sau.”
Sau đó là một bức ảnh, phía dưới có ghi chú tỉ lệ cống hiến.
Quách Cương đã tử vong, tỉ lệ cống hiến là: 0%
Người đàn ông đeo kính râm: 20%
Nhìn đến đây, Tô Bạch khẽ nhíu mày. Người đàn ông đeo kính râm có tỉ lệ cống hiến là 20%?
Lúc này, Tô Bạch chợt liên tưởng đến hình ảnh khi mình đuổi theo người giấy thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng. Trên thân thể người giấy có ánh sáng trắng. Người giấy vốn có thể che giấu bản thân, vậy ánh sáng trắng đó… Tô Bạch chợt nghĩ đến cảnh tượng một người đàn ông ẩn mình trong bóng tối, lẳng lặng tháo kính râm rồi phóng ra tia sáng chiếu lên thân thể người giấy, tạo thành một ấn ký khiến nó không cách nào thoát khỏi sự truy đuổi của hắn. Tuy việc người đàn ông đeo kính râm bỏ đồng bọn lại để chạy trốn là đáng khinh, nhưng việc hắn có thể cống hiến vào thời điểm mấu chốt và thu về phần thưởng cho thấy hắn ta là một kẻ cáo già, không có nguyên tắc hay giới hạn, luôn nhạy bén truy tìm lợi ích.
Tỷ lệ cống hiến của Hải thiếu gia là 30%.
Cuối cùng là hắn với tỉ lệ cống hiến là 50%.
Nói cách khác, lần này Tô Bạch được 250 điểm cốt truyện.
Nhưng số điểm này dùng để làm gì?
Mang theo suy nghĩ này, Tô Bạch tiếp tục vào xem nick WeChat Kongbu66.
Lần này có chút khác biệt so với lần trước. Vừa mở trang chủ, lập tức có một tin nhắn tự động hiện ra:
“Quý thính giả nghe đài thân mến, bạn đã trải qua và hoàn thành hai câu chuyện. Bạn cần hoàn thành thêm một lần nữa mới có thể chính thức trở thành thính giả thực tập của chương trình chúng tôi, mới có tư cách dùng điểm cốt truyện đổi lấy năng lực và vật phẩm.
Hy vọng bạn có thể tiếp tục cố gắng, có thể… Sống sót.”
Điều này có nghĩa là 250 điểm cốt truyện này hiện tại chưa sử dụng được?
Tô Bạch nhấn vào mục “trao đổi”, sau đó nhấn vào giao diện quầy hàng. Trong quầy hàng có đủ loại vật phẩm rực rỡ muôn màu, có vật phẩm, đạo cụ, có kỹ năng… Nhưng tất cả đều hiển thị màu xám đối với Tô Bạch, hắn hoàn toàn không thể đổi được.
Trước đó giọng nói kia đã từng nhắc nhở, hắn còn cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa mới có thể đổi vật phẩm?
Tô Bạch nhớ đến năng lực của Hải thiếu gia và người đàn ông đeo kính râm. Nói không ham muốn, không hâm mộ, ắt là lời nói dối. Chưa kể những năng lực này có thể tăng khả năng sống sót trong câu chuyện, chỉ xét đến một người bình thường trong hiện thực, liệu ai lại không muốn sở hữu một năng lực đặc biệt?
Năng lực là thứ người bình thường luôn khao khát.
Đúng lúc này, đột nhiên trước mắt hắn, có một vật phẩm sáng lên… rực rỡ sắc màu. Điều này có nghĩa là hắn có thể đổi nó ngay bây giờ!
Còn có một con cá lọt lưới?
[Huyết dịch Vampire]
[Giá trao đổi: 222 điểm cốt truyện.]
[Sau khi dung hợp huyết dịch này, cơ thể sẽ sở hữu một phần nhỏ năng lực cấp thấp của Vampire. Huyết dịch này không thể thăng cấp, hơn nữa nó còn có tác dụng phụ chưa xác định.]
[Vật phẩm này không giới hạn số lần đổi.]
Tô Bạch không chút do dự liền nhấn vào “xác nhận mua”. L��c này, việc hắn giữ điểm cốt truyện bên mình là một hành động ngu xuẩn. Hắn còn cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa mới đủ tư cách trở thành thính giả thực tập. Một người như Quách Cương, dù đã đổi vật phẩm nhưng vẫn chết trong câu chuyện. Hắn lấy tư cách gì mà hy vọng xa vời sẽ gặp may mắn vào lần tới?
Bỗng nhiên, trên màn hình điện thoại của Tô Bạch xuất hiện một giọt máu tươi, giọt máu đen kịt này trực tiếp hòa vào ngón tay Tô Bạch. Một giây sau, linh hồn Tô Bạch run rẩy, thân thể hắn như bị đặt vào hầm băng. Nhưng loại cảm giác này chỉ kéo dài trong nháy mắt. Tô Bạch chỉ kịp hít thở sâu hai lần. Hắn còn chưa kịp nhận ra sự thay đổi trong cơ thể mình thì một bàn tay đã bất ngờ vỗ mạnh lên vai hắn, khiến hắn giật mình không kịp phản ứng.
– Ha ha, tìm được cậu rồi.
Truyện này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.