(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 22:
Lúc Tô Bạch rời khỏi ký túc xá, đúng lúc gặp Sở Triệu vừa đưa Lưu Hòa lên xe cấp cứu về. Thấy Tô Bạch, Sở Triệu lập tức kéo hắn đến một góc vườn hoa.
– Này, người anh em, có phải súng của tôi bị cậu lấy không?
Tô Bạch đưa súng cho Sở Triệu.
Sở Triệu lập tức cẩn thận tháo băng đạn kiểm tra. Kiểm tra số lượng đạn xong, anh ta mới cất súng.
– Này, người anh em, không lẽ cậu đã biến thái đến mức cầm dao giết người vẫn chưa đã, còn học theo người Mỹ, dùng súng giết người mới thấy thích thú? Dù sao thì cũng không thể dùng súng của tôi.
Tô Bạch lắc đầu đáp:
– Không phải, tôi không sao.
Sở Triệu không tin nhìn bạn mình, rồi đưa tay vỗ vai Tô Bạch:
– Người anh em, tuy tôi không thích bộ cảnh phục này, nhưng dù sao... tôi cũng là cảnh sát. Trước đó, những người mà câu lạc bộ của chúng ta giết đều không phải hạng tốt lành gì, trong lòng chúng ta đều tự an ủi rằng chúng ta đang thay trời hành đạo. Nhưng có một ranh giới cuối cùng không được phép vượt qua, đó là đừng lạm sát người vô tội, được chứ?
Tô Bạch hít sâu một hơi, khẽ gật đầu, rồi cười nói.
– Chuyện này, tôi tự có chừng mực, tôi hiểu!
– Đúng rồi, người bạn cùng phòng của cậu phát bệnh, lúc tôi đưa cậu ta lên xe cấp cứu, đã kiểm tra, cậu ta đã chết rồi.
Lúc này, Sở Triệu liếc nhìn Tô Bạch.
– Cậu tạm thời nghỉ học đi. Một ký túc xá liên tục có hai người bạn cùng phòng chết, tuy cậu cũng là một bệnh nhân tâm thần nhưng có lẽ, chuyện này cũng quá sức chịu đựng của cậu.
Đối với việc Sở Triệu trực tiếp gọi mình là bệnh nhân tâm thần, Tô Bạch không hề bất mãn. Hắn chậm rãi gạt tay Sở Triệu đang khoác trên vai mình xuống.
– Việc nghỉ học tạm thời, người nhà tôi sẽ giúp tôi xử lý, nhưng tạm thời tôi còn chưa muốn về nhà.
– Chuyện trong nhà cậu, chúng tôi cũng biết. Nếu thực sự không ổn, cậu có thể qua chỗ tôi. Hoặc là, chẳng phải Huân Nhi đi đại sứ quán bên Anh đó sao, cậu cứ sang Anh cũng được, thay đổi hoàn cảnh, có lẽ sẽ giúp cậu ổn định tinh thần hơn.
– Để xem đã, có lẽ tôi có thể làm như vậy.
– Nhưng nếu cậu muốn theo Huân Nhi sang Anh, có lẽ tên Cố Phàm kia sẽ bùng nổ ngay lập tức.
Hai người đàn ông trao đổi vài chuyện riêng tư. Cuối cùng, Sở Triệu vỗ vai Tô Bạch, vì còn nhiệm vụ điều tra vụ án nên anh ta không thể ở lại với Tô Bạch lâu hơn.
Môi Tô Bạch mấp máy vài lần. Nhìn theo bóng lưng Sở Triệu khuất dần, Tô Bạch rất muốn nói cho Sở Triệu biết rằng, kẻ sát nhân trong vụ án này đã bị giết chết, và chính hắn đã ra tay, thậm chí còn được Sở Triệu tận tay đưa lên xe cấp cứu.
Nhưng lời đến khóe môi, hắn lại không biết nên nói ra sao.
– Không cần phải nói ra, sẽ chẳng ai tin đâu, bởi vì không có chứng cứ.
Hải thiếu gia lại xuất hiện sau lưng Tô Bạch.
– Thật ra, những thính giả như chúng ta cũng chẳng khác gì những bệnh nhân tâm thần phân liệt là mấy. Những thứ chúng ta có thể tiếp xúc và nhìn thấy, người khác lại chẳng thể thấy được. Cho nên, chúng ta là những kẻ cô độc, một nhóm người hoàn toàn bị thế giới này trục xuất. Chúng ta trông vẫn như bình thường, nhưng quanh ta lại có một chiếc lồng giam vô hình đang trói buộc, nó lạnh lẽo, lạnh đến thấu xương, khiến người ta tuyệt vọng.
– Sao cậu còn chưa đi?
Tô Bạch hỏi tiếp.
– Hơn nửa đêm cậu còn đứng đây diễn thơ, cậu bị thần kinh à?
– Bởi vì có một chuyện tôi vẫn chưa rõ.
Ánh mắt băn khoăn của Hải thiếu gia liếc nhìn Tô Bạch.
– Tôi có thể cảm giác được hơi thở trên người cậu có chút biến hóa. Đừng nói với tôi là cậu đã đổi thứ gì đó nhé!
– Tại sao tôi phải nói cho cậu biết?
– À, lại còn chơi trò giữ bí mật với tôi sao?
Hải thiếu gia cười lắc đầu, rồi lấy điện thoại ra.
– Những người chưa trải qua đủ ba lần câu chuyện, cho dù may mắn nhận được điểm cốt truyện, cũng không cách nào đổi được vật phẩm. Nhưng vẫn có một vài ngoại lệ, bởi vì cửa hàng trên WeChat của Phát Thanh Khủng Bố đôi lúc cũng sẽ xuất hiện một số vật phẩm đặc biệt, không tuân theo những quy định đó. Tuy nhiên, phần lớn những vật phẩm đó đều là đồ bỏ đi, có thể coi như rác của cửa hàng, tính năng và giá trị thực sự thì kém đến đáng thương.
Hải thiếu gia lấy điện thoại của mình ra, nhấn vào tài khoản WeChat của Phát Thanh Khủng Bố, rồi chọn giao diện cửa hàng. Ngay sau đó, anh ta nở nụ cười đầy ẩn ý, lập tức giữ chặt cánh tay Tô Bạch. Móng tay anh ta xẹt qua, tạo thành một vết thương nhỏ trên cánh tay Tô Bạch. Máu tươi chảy ra, nhưng vết thương không sâu.
Nhưng vết thương của Tô Bạch lại nhanh chóng khép lại. Với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, vết thương biến mất, da thịt lại lành lặn như cũ.
– Cậu thật sự đổi "huyết dịch Vampire" sao?
Tô Bạch thoát khỏi tay Hải thiếu gia. Hắn không nói gì, nhưng sự thật đã tự nó nói lên tất cả.
– Cậu chỉ cần trải qua một câu chuyện nữa là có thể đổi lấy những huyết dịch hoặc năng lực có thể thăng cấp, vậy mà cậu lại đi đổi lấy loại huyết dịch không thể dùng điểm cốt truyện để thăng cấp làm gì chứ!
Hải thiếu gia im lặng nhún vai.
– Cậu thật sự cho rằng nhiệm vụ dành cho người chơi mới rất khó sao? Thật ra nhiệm vụ đầu tiên của cậu rất đơn giản, làm sao sánh bằng nhiệm vụ chúng ta vừa trải qua được?
Tô Bạch nghĩ đến nhiệm vụ đầu tiên của hắn: hai vợ chồng kia bắt giữ người phụ nữ mặc đồ công sở, sau đó là cảnh ba người đồng quy vu tận. Quả thật, ở nhiệm vụ đầu tiên, chính hắn cũng chỉ là một diễn viên quần chúng mà thôi. Nhiệm vụ cho tân thủ (người chơi mới) quả thực không quá khó khăn.
– Sở dĩ nhiệm vụ thứ hai khiến cậu cảm thấy rất khó khăn, thật ra nguyên nhân thực sự là vì cậu lại chính là một người tham gia vào câu chuyện này. Cậu, người chết và hung thủ có mối quan hệ mật thiết. Nhưng loại chuyện này có tỷ lệ rất nhỏ, nên lần làm nhiệm vụ tiếp theo của cậu có lẽ sẽ không gặp phải tình huống éo le như lần này.
– Cho nên, đối với cậu mà nói, nhiệm vụ thứ ba của cậu thật sự sẽ không quá khó. Cùng lắm là mang theo thuốc trợ tim, đề phòng mình bị dọa chết thôi.
– Nhưng cậu lại vội vàng đem điểm cốt truyện khó khăn lắm mới có được đổi lấy thứ đồ chơi rác rưởi không thể thăng cấp, đây chẳng khác nào tự hại mình.
Nghe Hải thiếu gia nói, trong lòng Tô Bạch không có mấy cảm giác tiếc nuối hay hối hận. Nếu đã đưa ra lựa chọn, vậy thì cũng không thể nói đến hối hận hay không hối hận, hơn nữa cũng chẳng thể trả hàng được.
– Được rồi, chuyện này cũng chẳng liên quan đến tôi. Núi không chuyển thì sông chuyển, sau này có duyên thì gặp lại. Hy vọng lần sau gặp lại, cậu có thể mạnh mẽ hơn một chút, không đến mức bị tôi coi như bia đỡ đạn.
Hải thiếu gia đến gần, như muốn hôn Tô Bạch rồi lại thôi.
Tô Bạch lui lại một bước, chỉ tay về phía Hải thiếu gia.
– Nếu không phải có tôi, cậu đã bị cắt thành từng mảnh thịt vụn rồi. Cho nên, đây cũng là điều tôi muốn nói với cậu.
– Được rồi, tôi chính là thích cái tính này của cậu.
Hải thiếu gia cười một cách phong độ, rồi xoay người bỏ đi. Lần này anh ta thật sự có ý định rời đi.
Vừa ra đến cổng trường, Hải thiếu gia đã giận dữ gầm nhẹ.
– Tức chết đi được, tức chết đi được! Một người chơi mới lại dám phách lối với mình như vậy. Nếu không phải mình làm bia thịt, đứng ra nhận đòn, cậu ta lấy đâu ra thời gian mà nghĩ cách chứ...? Phì phì phì, mình mới không phải là bia đỡ đạn.
Đêm đó, Tô Bạch không về ký túc xá mà ra ngoài trường tìm một nhà nghỉ để ngủ. Sau khi tắm rửa xong, hắn liền leo lên giường, đến giữa trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy.
Mấy ngày nay hắn thật sự quá mệt mỏi.
Lúc này Tô Bạch mới nhớ ra điện thoại của hắn chưa sạc pin. Tô Bạch vội vàng sạc pin, rồi khởi động máy. Khi hắn vào phòng vệ sinh rửa mặt, điện thoại đổ chuông.
Tô Bạch vừa ngậm bàn chải đánh răng vừa đi ra nghe máy. Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói rất uy nghiêm.
– Tô Bạch.
– Vâng, bác hai.
– Trước tiên cháu cứ tạm nghỉ học đi.
– Vâng.
Sau đó đối phương liền cúp máy.
Người ngoài chỉ nhìn thấy bối cảnh gia đình Tô Bạch bề thế, lại không hề hay biết cha mẹ hắn đã sớm qua đời, địa vị của hắn trong gia tộc ra sao. Tuy không đến mức cẩu huyết như bị những người cùng thế hệ trong gia tộc ức hiếp, nhưng tóm lại, hắn vẫn có chút xa cách với gia tộc này, cũng không thích gần gũi với họ. May mắn thay, cha mẹ Tô Bạch để lại cho hắn khối tài sản vô cùng phong phú, nên về mặt cuộc sống, Tô Bạch cũng không cần phải lo lắng gì.
Ví dụ như hắn và người bác hai này, những lúc không có chuyện gì, căn bản hai người gần như không liên lạc. Lúc có chuyện cũng chỉ nói chuyện vắn tắt.
Quay lại phòng vệ sinh, Tô Bạch tiếp tục đánh răng. Rồi Tô Bạch bỗng nhiên cảm thấy sau lưng mình rét run. Chẳng lẽ điều hòa để nhiệt độ quá thấp sao?
Tô Bạch ngẩng đầu nhìn vào chiếc gương trước bồn rửa mặt.
Trên vai trái của hắn, có một gương mặt, một gương mặt phụ nữ.
Tô Bạch đột nhiên nhớ tới, trong thế giới câu chuyện, hắn gặp phải một con quỷ ngay dưới ký túc xá của trường.
Nếu như cô ta đã tồn tại trong câu chuyện, v���y thì trong hiện thực nhất định cũng tồn tại!
Mọi nội dung trong bản dịch này đều thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.