Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 36:

Câu chuyện này, tựa như vụ án phân xác tại Đại học Nam Kinh, cũng là một vụ án có thật. (Chi tiết vụ án giết người hàng loạt ở Bạch Ngân sẽ được trích dẫn thêm cuối chương.)

Nếu bên ngoài thật sự còn có người phụ nữ kia, Tô Bạch cảm thấy mình căn bản không thể ứng phó nổi. Nhưng lúc này hắn không hề bối rối, ngược lại, hắn rất bình tĩnh. Tô Bạch nhún vai, nói với Cát Tường:

"Nếu còn đùa nữa, tôi thật sự không chơi nổi đâu."

Cát Tường thảnh thơi nhảy xuống khỏi ghế sofa, sau đó tiếp tục với dáng vẻ cao ngạo bước đến cánh cửa. Móng vuốt mèo của nó cào trên mặt đất vài vòng, chỉ trong khoảnh khắc, một ánh sáng xanh nhạt hiện ra trên nền nhà.

Ngay sau đó, Cát Tường lùi lại hai bước, nghiêng đầu nhìn Tô Bạch, rồi lại nhìn về phía cánh cửa.

Tô Bạch hiểu ý nó, đưa tay cầm lấy chốt cửa. Lúc này hắn đã không còn nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài nữa. Tô Bạch mở cửa, quả nhiên bên ngoài không có ai.

Tô Bạch bước ra ngoài, Cát Tường cũng theo sau, đứng cạnh chân hắn.

Khi cánh cửa một lần nữa đóng lại, Tô Bạch nặng nề thở ra một hơi. Sau đó, hắn chỉ cảm thấy mặt đất bỗng nhiên quay cuồng, cảm giác buồn nôn ập tới. Không chống đỡ nổi, hắn lùi lại phía sau, tựa người vào vách tường.

Cảm giác mê man ập đến nhanh nhưng cũng tan đi nhanh chóng. Khi Tô Bạch một lần nữa xoa trán, ngẩng đầu lên thì phát hiện cánh cửa trước mặt mình đã hoàn toàn biến mất.

Tuy nhiên, trên mặt đất vẫn còn nhiều dấu chân ẩm ướt, có lớn có nhỏ, có của nam giới, có của nữ giới. Dường như vừa rồi đã có rất nhiều người đứng ở đây gõ cửa.

Tô Bạch thoáng nhìn chiếc hộp màu đỏ trong tay, rồi lại nhìn Cát Tường. Với con mèo này, Tô Bạch thật sự không còn lời nào để nói. Nó biết hắn cần gì nên mới dẫn hắn tới đây, nhưng suýt chút nữa hắn đã mất mạng ở đây. Con mèo này có vẻ cao ngạo, không phải giả vờ mà là một sự lãnh đạm, thờ ơ với sinh mạng.

Trong lòng nó hoàn toàn xem thường hắn, chỉ coi hắn là một phương tiện chuyên chở mà thôi.

Nếu Tô Bạch xảy ra chuyện ngoài ý muốn, con mèo này – không, là Hắc Ám Lệ Chi – có thể tìm một người khác để đưa nó về Thành Đô.

Lúc này, điện thoại di động của Tô Bạch đổ chuông wechat. Tô Bạch lấy điện thoại ra, ấn nghe máy.

“Thứ anh muốn, Cát Tường đã giúp anh lấy được. Đây coi như là thù lao anh giúp tôi đưa Cát Tường về, vậy nên, nhanh chân lên một chút.”

Tốc độ nói của Hắc Ám Lệ Chi không quá nhanh, nhưng lại mang theo một vẻ miệt thị, điều này khiến Tô Bạch cảm thấy không thoải mái.

Hắn cúp máy, không nói gì, cất điện thoại vào túi áo rồi đi xuống lầu.

Cát Tường đi theo sau hắn, bộ lông mèo đen của nó hòa vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt màu hổ phách tản ra thứ ánh sáng quỷ dị.

Tô Bạch về tới xe của mình. Thực ra những vết thương trên người hắn đã lành, bây giờ hắn cũng có vẻ hơi suy yếu, nhưng cũng may chưa đến mức phải cần máu người. Hiện tại, trạng thái của hắn chỉ như một người hơi ốm.

Tô Bạch cầm khăn ướt lau người, sau đó thay bộ quần áo đã mua ban ngày. Hắn trực tiếp lái xe đến sân bay. Lúc này cũng chuẩn bị đến giờ máy bay cất cánh, vừa kịp thời gian để lái xe đến.

Khi Tô Bạch đến sân bay, hắn đỗ xe tại đây, sau đó gửi tin nhắn cho bên thuê xe, bảo họ hai ngày nữa đến lấy xe. Tô Bạch trả họ tiền đặt cọc coi như phí dịch vụ.

Lúc đi vào sân bay, Cát Tường vẫn luôn đi theo hắn. Nhưng nhân viên bảo vệ ở sân bay dường như không nhìn thấy Cát Tường, con mèo đen này quả thật ra vào như chỗ không người.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Bạch lắc đầu. Hắn đi mua thêm một vé máy bay sát bên chỗ mình đã đặt, sau đó qua cửa kiểm tra, lên máy bay.

Đến lúc vào khoang, Cát Tường vẫn theo chân Tô Bạch. Sau khi Tô Bạch ngồi xuống, nó cũng nhảy lên ghế cạnh Tô Bạch ngồi.

Những người qua lại và nữ tiếp viên hàng không đều không nhìn thấy con mèo này.

Lúc máy bay cất cánh, khóe mắt Tô Bạch liếc qua Cát Tường. Con mèo này lợi hại như thế, nếu như hắn lột da nó, hoặc là hút máu của nó, liệu hắn có nhận được chỗ tốt gì không?

Dường như cảm nhận được điều gì, Cát Tường lạnh lùng nhìn thoáng qua Tô Bạch.

Một người một mèo, mặt đối mặt, sau đó đều lảng đi. Tô Bạch nhắm mắt, hạ ghế xuống, bắt đầu nghỉ ngơi.

Chỉ đến lúc loa thông báo nhắc nhở mọi người kiểm tra dây an toàn, Tô Bạch mới thoải mái tỉnh giấc. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã ngủ được mấy tiếng đồng hồ. Lúc này, máy bay cũng đang chuẩn bị hạ cánh.

Cát Tường cũng không tiếp tục ngồi ngay ngắn ở gh�� của nó. Nó đang nằm, có vẻ cũng mệt mỏi.

Lúc máy bay hạ cánh, Tô Bạch cầm túi hành lý của mình, bỏ Cát Tường vào đó, xách nó theo. Cát Tường cũng không có phản kháng.

Vừa ra đến sân bay, điện thoại di động của Tô Bạch có tin nhắn đến, là tin nhắn địa chỉ từ Hắc Ám Lệ Chi.

Cô ta thật sự cho rằng hắn là nhân viên chuyển phát nhanh sủng vật sao? Tô Bạch đứng ở ngoài sân bay, gọi một chiếc taxi đến địa chỉ đó.

Đây là tiểu khu Vũ Hầu, thuộc huyện Hồng Bài, Thành Đô.

Lúc đến cửa tiểu khu, Tô Bạch xuống xe, đi đến tòa chung cư trước mặt. Hắn đợi một lát, thấy một hộ gia đình dùng thẻ ra vào thang máy, Tô Bạch cũng đi theo vào.

Thang máy dừng lại, hắn đi đến trước cửa căn phòng đó, ấn chuông.

Cửa mở ra.

Cát Tường từ trong túi Tô Bạch nhảy ra ngoài, lười biếng đi vào.

Sủng vật đã đến nơi, coi như Tô Bạch đã hoàn thành việc mình đã hứa. Hắn xoay người chuẩn bị rời đi.

Lúc Tô Bạch đi xuống khỏi chung cư, hắn nhận được một tin nhắn trên wechat do Hắc Ám Lệ Chi gửi.

“Anh đúng là biết điều.”

Tô Bạch trả lời:

“Cảm ơn.”

“Cẩn thận với những người giống anh.”

Tô Bạch nhíu mày. Hắn không biết câu nói sau của Hắc Ám Lệ Chi có nghĩa là gì. Cẩn thận với những người giống hắn?

Chẳng lẽ Thành Đô cũng có Thính giả của Phát Thanh Khủng Bố? Hơn nữa đối phương còn là Vampire? Hắn phải cẩn thận với anh ta sao?

Trong đầu mải suy nghĩ đến chuyện này, Tô Bạch thuận tay vẫy một chiếc taxi, đọc địa chỉ nhà cha mẹ mình ở Thành Đô. Xe chạy trên đường, Tô Bạch hơi nghi hoặc, hắn lại lấy điện thoại ra, đọc lại tin nhắn này.

“Cẩn thận với những người giống anh.”

Rốt cuộc là có ý gì?

Lúc này, tài xế cũng lên tiếng nói.

“Đến nơi rồi.”

“Đến rồi à?”

Tô Bạch hơi nghi hoặc. Dựa theo trí nhớ của hắn, biệt thự của cha mẹ hắn không gần đến vậy. Chẳng lẽ là do hắn mải suy nghĩ đến mức thất thần, cho nên không để ý thời gian?

“Bao nhiêu tiền?”

Tô Bạch hỏi.

“Không cần tiền, chỉ cần các cậu nhanh chóng phá án là được. Hiện tại lòng dân đang hoang mang, không ai dám ra cửa, mấy người cảnh sát các cậu… haizz.”

Tô Bạch nhíu mày một chút, sau đó hắn như nghĩ tới điều gì, lập tức mở cửa xe bước xuống. Tô Bạch ngạc nhiên phát hiện mình đang đứng trước cục cảnh sát, mà trên người hắn cũng đang mặc cảnh phục. Hoàn cảnh xung quanh lạc hậu y hệt bối cảnh những bộ phim điện ảnh thập niên 90.

“Nhiệm vụ trải nghiệm lần ba của mình, bắt đầu rồi sao?”

Một tờ giấy bay đến trước mặt Tô Bạch một cách bất ngờ nhưng lại có vẻ cố ý.

“Vào lúc 5 giờ chiều ngày 26 tháng 5 năm 1988, một nữ nhân viên họ Bạch 23 tuổi của công ty Bạch Ngân đã bị giết tại nhà ở đường Vĩnh Phong. Cảnh sát đã khám nghiệm và phát hiện nạn nhân “bị cắt cổ, áo bị xốc lên ngực, phần thân dưới trần truồng, toàn thân có tổng cộng 26 vết dao.”

Vào lúc 2 giờ 50 phút chiều ngày 27 tháng 7 năm 1994, nữ nhân viên thời vụ họ Thạch 19 tuổi của Cục điện lực Bạch Ngân đã bị giết trong nhà trọ của mình. Nạn nhân “bị cắt cổ và trên thi thể có 36 vết dao.”

Vào lúc 4 giờ chiều ngày 16 tháng 1 năm 1998, người dân đường Thắng Lợi phát hiện một phụ nữ trẻ họ Dương 29 tuổi đã bị giết hại tại nhà. Qua điều tra đã xác nhận thời gian nạn nhân bị giết thực sự là vào ngày 13 tháng 1. Lúc nghi phạm gây án, dường như đã có người nhìn thấy hoặc bị điều gì đó làm giật mình. Nạn nhân “bị cắt cổ, trần truồng, trên người có 16 vết đâm, hai tai và đỉnh đầu bị mất một mảng da kích thước 13 x 24 cm.”

Vào 5 giờ 45 phút chiều ngày 19 tháng 1 năm 1998, một phụ nữ họ Đặng 27 tuổi sống ở đường Thủy Xuyên khu Bạch Ngân đã bị giết trong nhà. Nạn nhân “áo bị xốc lên ngực, quần bị tuột đến đầu gối, cổ bị đâm cắt, toàn thân có tổng cộng 8 vết đâm, vùng ngực trái và lưng bị mất một mảng da kích thước 30 × 24 cm.”

Vào lúc 6 giờ chiều ngày 30 tháng 7 năm 1998, nữ công chức cục điện lực Bạch Ngân cùng con gái 8 tuổi bị giết trong nhà. Nạn nhân “phần thân dưới trần truồng, trên cổ có dấu vết dây thắt lưng, bộ phận sinh dục bị rách, phát hiện có tinh trùng bên trong.”

...........

Đây là một phần báo cáo chi tiết về các vụ án đã xảy ra.

Sau khi Tô Bạch xem xong, hắn cẩn thận gấp lại, cất vào túi áo. Tô Bạch hít sâu một hơi, trong lòng thầm nhủ:

“Đây là nhiệm vụ trải nghiệm, nhiệm vụ trải nghiệm.”

Hải thiếu gia từng nói rằng độ khó của nhiệm vụ trải nghiệm sẽ không quá lớn. Lần này, hắn xuất hiện trong niên đại này, nhìn khung cảnh xung quanh thì thấy đây là thời điểm hơn mười năm về trước. Tuyệt đối không thể giống như lần trước, hắn không phải là nhân vật liên quan đến cốt truyện chính. Vì vậy, hắn chỉ cần giữ tinh thần thoải mái, cẩn thận một chút là có thể vượt qua khảo nghiệm.

Tô Bạch hít sâu một hơi, đi vào khu vực cổng bảo vệ của cục cảnh sát. Nơi đó có người đứng gác, trên bàn làm việc có đặt tờ báo hôm nay. Tô Bạch lướt qua ngày tháng trên báo: Ngày 18 tháng 1 năm 1998.

Tô Bạch bỗng nhiên nhớ tới tờ giấy mà hắn vừa xem qua. Hung thủ liên hoàn lại một lần nữa xuất hiện ở khu vực Bạch Ngân. Sau hai vụ án vào năm 1988 và 1994, hung thủ đã tiếp tục gây án vào ngày 16 tháng 1 năm nay, tức năm 1998, khiến mọi người nhớ lại vụ án tưởng chừng đã bị thời gian phủ bụi.

Mà căn cứ vào những gì ghi trên giấy, hung thủ rất nhanh lại gây án tiếp. Ngày 19 tháng 1, cũng chính là ngày mai, hung thủ sẽ ra tay giết hại một phụ nữ họ Đặng 27 tuổi sống ở đường Thủy Xuyên khu Bạch Ngân, nạn nhân bị giết trong nhà.

“Lại là vụ án chưa được giải quyết sao? Giống như vụ án phân xác ở trường đại học Nam Kinh? Qua nhiều năm như thế vẫn không tìm ra hung thủ?”

Đối với vụ án này, Tô Bạch có chút ấn tượng, bởi vì vào năm 2016, cũng chính là năm hắn đang sống, hung thủ vẫn chưa sa lưới pháp luật, vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Lúc này, một chiếc xe cảnh sát từ trong cục cảnh sát đi ra, đúng lúc đi qua bên cạnh Tô Bạch.

Trong xe có năm người ngồi, bốn nam, một nữ. Sắc mặt bọn họ rất nghiêm trọng. Đồng thời lúc xe đi ngang qua người Tô Bạch, hắn nghe được người thanh niên ngồi ghế lái trêu đùa:

“Nhìn bản đồ này thật nhức mắt, không có điện thoại di động chỉ đường, thật đúng là bất tiện.”

Tất cả người trên xe đều là những Thính giả trong nhiệm vụ lần này của Phát Thanh Khủng Bố… Và hắn, chính là thực tập sinh!

(Tư liệu về vụ án giết người hàng loạt ở Bạch Ngân: Nguồn RisNguyen191)

Vụ án giết người hàng loạt Bạch Ngân là một trong mười đại hung án của Trung Quốc, mức độ kinh hoàng không hề thua kém vụ án Nam Kinh. Nghi phạm trong 14 năm từ năm 1988 đến 2002 tại thành phố Bạch Ngân, tỉnh Cam Túc đã điên cuồng gây án 9 lần, sát hại 9 cô gái tại nhà riêng, trong đó có nạn nhân còn bị xâm hại. Hung thủ chuyên chọn những cô gái để ra tay, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, kín đáo, gây nên sự hoảng sợ cực độ trong xã hội. Mặc dù các cấp cơ quan công an đã dốc toàn lực phá vụ án này, nhưng vẫn không đạt được đột phá đáng kể nào. Năm 2004, cảnh sát thành phố Bạch Ngân công bố chi tiết vụ án với công chúng, đồng thời treo giải thưởng 20 vạn nhân dân tệ, hy vọng có thể tìm ra manh mối.

1. Chi tiết vụ án và danh tính 9 cô gái

Vào lúc 5 giờ chiều ngày 26 tháng 5 năm 1988, một nữ nhân viên họ Bạch 23 tuổi của công ty Bạch Ngân đã bị giết tại nhà ở đường Vĩnh Phong. Cảnh sát đã khám nghiệm và phát hiện nạn nhân "bị cắt cổ, áo bị xốc lên ngực, phần thân dưới trần truồng, toàn thân có tổng cộng 26 vết dao."

Vào lúc 2:50 chiều ngày 27 tháng 7 năm 1994, nữ nhân viên thời vụ họ Thạch 19 tuổi của Cục điện lực Bạch Ngân đã bị giết trong nhà trọ của mình. Nạn nhân "bị cắt cổ và trên thi thể có 36 vết dao."

Vào lúc 4 giờ chiều ngày 16 tháng 1 năm 1998, người dân đường Thắng Lợi phát hiện một phụ nữ trẻ họ Dương 29 tuổi đã bị giết hại tại nhà. Qua điều tra đã xác nhận thời gian nạn nhân bị giết thực sự là vào ngày 13 tháng 1. Lúc nghi phạm gây án, dường như đã có người nhìn thấy hoặc bị điều gì đó làm giật mình. Nạn nhân “bị cắt cổ, trần truồng, trên người có 16 vết đâm, hai tai và đỉnh đầu bị mất một mảng da kích thước 13 x 24 cm.”

Vào 5:45 chiều ngày 19 tháng 1 năm 1998, một phụ nữ họ Đặng 27 tuổi sống ở đường Thủy Xuyên đã bị giết trong nhà. Nạn nhân “áo bị xốc lên ngực, quần bị tuột đến đầu gối, cổ bị đâm cắt, toàn thân có tổng cộng 8 vết đâm, vùng ngực trái và lưng bị mất một mảng da kích thước 30 × 24 cm.”

Vào lúc 6 giờ chiều ngày 30 tháng 7 năm 1998, nữ công chức cục điện lực Bạch Ngân cùng con gái 8 tuổi bị giết trong nhà. Nạn nhân "phần thân dưới trần truồng, trên cổ có dấu vết dây nịt, bộ phận sinh dục bị rách, phát hiện có tinh trùng bên trong."

Vào lúc 11 giờ sáng ngày 30 tháng 11 năm 1998, một phụ nữ trẻ họ Thôi của Công ty Bạch Ngân đã bị giết tại nhà trên đường Đông Sơn. Nạn nhân "bị cắt cổ, trên người có 22 vết dao đâm, phần thân dưới trần truồng, hai vú, hai tay cùng âm hộ bị cắt mất."

Vào lúc 11 giờ sáng ngày 20 tháng 11 năm 2000, một nữ công nhân họ La 28 tuổi của Nhà máy Sợi Bông Bạch Ngân đã bị giết trong nhà. Nạn nhân "bị cắt cổ, quần bị tuột đến đầu gối, hai tay bị mất."

Vào lúc 9 giờ sáng ngày 22 tháng 5 năm 2001, nữ y tá họ Trương 28 tuổi của Trạm Y tế Phụ nữ và Trẻ em Bạch Ngân đã bị giết tại nhà ở đường Thủy Xuyên. Nạn nhân "có 16 vết thương ở cổ và những nơi khác, bị cưỡng hiếp."

Vào lúc 1 giờ ngày 9 tháng 2 năm 2002, một người phụ nữ 25 tuổi họ Chu bị giết trong phòng tại nhà nghỉ Đào Lạc Xuân. Nạn nhân "bị cắt cổ, áo bị xốc lên ngực, phần thân dưới trần truồng, bị hãm hiếp."

2. Phá án

Sau khi vụ án đầu tiên phát sinh vào năm 1988, công an thành phố Bạch Ngân đã lập tức triển khai và huy động một lực lượng lớn cảnh sát vào cuộc. Tất cả đàn ông trong độ tuổi 15 đến 30 đều được điều tra, từ những kẻ côn đồ có tiền án tiền sự cho đến các nhân viên công chức, đều bị thẩm tra từng người một. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, nhiều phương pháp và kỹ thuật điều tra tội phạm của Trung Quốc vẫn chưa phát triển, dẫn đến việc không tìm ra manh mối và khiến vụ án bị kéo dài suốt 28 năm.

Trong vòng 10 năm, công an tỉnh Cam Túc đã tiến hành phối hợp với các chuyên gia điều tra tội phạm để phân tích vụ án, từng bước khắc họa chân dung hung thủ. Tổ chuyên án căn cứ vào cách thức gây án và dấu vân tay còn sót lại để so sánh với các phạm nhân. Chỉ cần là nam giới có độ tuổi tương đương, đều được điều tra không bỏ sót. Bước đầu nhận định nghi phạm có thể lấy nhà vệ sinh công cộng làm nơi ẩn náu, tất cả nhà vệ sinh công cộng trong khu vực hiện trường 6 vụ án đầu tiên đều được theo dõi suốt ngày đêm.

Cuối cùng ông trời có mắt, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt. Kẻ lẩn trốn là Cao Thừa Dũng nằm mơ cũng không ngờ mình lại bị bắt và bị vạch trần là nhờ máu và DNA của một người thân. Cuối năm 2015, một người họ hàng của Cao Thừa Dũng vì phạm tội hình sự mà phải cung cấp mẫu máu cho cơ quan điều tra, từ đó phát hiện ra manh mối của hàng loạt vụ án mạng.

Đến tháng 3 năm 2016, Sở Công an tỉnh Cam Túc chính thức tái khởi động lại cuộc điều tra. Cảnh sát đã thông qua xét nghiệm nhiễm sắc thể Y-DNA, phát hiện gia đình họ Cao ở thôn Thành Hà có nghi vấn phạm tội. Tất cả người trong nhà đều phải lấy dấu vân tay. Khi cảnh sát lấy dấu vân tay và DNA của Cao Thừa Dũng, hắn ta đã hoảng sợ. Sau khi so sánh với dấu vân tay và DNA tại hiện trường, cảnh sát phát hiện dấu vân tay và DNA của Cao Thừa Dũng trùng khớp. Việc bắt giữ nhanh chóng được thực hiện.

Vào ngày 26 tháng 8 năm 2016, nghi phạm hình sự Cao Thừa Dũng đã bị bắt tại một quầy bán đồ ăn vặt của trường đại học Công nghiệp thành phố Bạch Ngân. Vụ án giết người và hãm hiếp hàng loạt được phá thành công. Cao Thừa Dũng năm đó đã 52 tuổi. Sau quá trình thẩm vấn ban đầu, hắn đã thú nhận phạm 11 tội ác và giết chết 11 người ở hai địa điểm là Bạch Ngân và Bao Đầu.

3. Chân dung tên tội phạm

Cao Thừa Dũng mất mẹ từ nhỏ, được bố nuôi nấng. Trong mắt người thân, Cao Thừa Dũng là người có tính tình tương đối mềm yếu, thường ngày hiền lành thật thà, ít nói và hiếm khi gây gổ với ai. Thành tích học tập của Cao Thừa Dũng bình thường nhưng thể lực lại cực kỳ tốt, hắn từng tham gia tuyển chọn phi công nhưng lại không đỗ.

Sau khi trưởng thành, vì sa vào thói cờ bạc mà hắn thường xuyên vắng nhà. Dù là sau khi kết hôn cũng thường tự dưng mất tích. Đối với vợ con cũng hay thượng cẳng tay hạ cẳng chân, đặc biệt, trong lúc vợ hắn là Trương Thanh Phượng đang ở cữ, hắn đột nhiên mất tích không một dấu vết. Vợ hắn vì không ai chăm sóc mà thường xuyên đói khát. Cuối cùng, để con và bản thân có thể sống sót, Trương Thanh Phượng đã phải nhờ cậy chị dâu sống sát vách mỗi ngày mang một chút bánh bao đến cứu đói.

Tuy Cao Thừa Dũng được đánh giá là tính tình rất nhu hòa, ít khi phát sinh cãi vã với người ngoài. Nhưng có một lần, Cao Thừa Dũng đã xảy ra tranh chấp với một người ở bên ngoài vũ trường khiến mọi người phải khiếp đảm. Trong lúc tức giận, đối phương đã đâm hai nhát vào bụng và bắp đùi hắn. Mà việc khiến mọi người khiếp sợ là sau khi bị đâm, hắn lại chỉ đứng bất động nhìn đối phương. Đối phương nhìn máu của Cao Thừa Dũng đầm đìa chảy mà hắn không mảy may nhúc nhích, cũng phải vô cùng ngạc nhiên. Cuối cùng, Cao Thừa Dũng vì mất máu quá nhiều mới ngất đi và được đưa vào bệnh viện.

4. Lời khai của tên hung thủ

Cao Thừa Dũng kết hôn vào năm 1986. Hai năm sau khi kết hôn, hắn đã thực hiện vụ giết người đầu tiên vào ngày 26 tháng 5 năm 1988. Sau khi phạm tội ác đầu tiên bằng chính đôi tay của mình, Cao Thừa Dũng cũng lấy đi album ảnh của nạn nhân “Tiểu Bạch Hài”, sau đó lén xem trên giường vào ban đêm, xem xong thì đem đi tiêu hủy.

Năm 1998, đứa con đầu tiên của hắn chào đời. Trong năm 1998, tâm lý Cao Thừa Dũng càng trở nên vặn vẹo, chỉ trong một năm mà liên tục gây án ở khắp nơi. Khi hắn giết hại bé gái 8 tuổi, đã cưỡng hiếp cô bé một cách vô nhân đạo rồi còn ở nhà cô bé bình tĩnh uống trà như chốn không người.

Khi con trai hắn đạt được thành tích đứng đầu toàn thị trấn vào ngày 2 tháng 9 năm 2002, đó cũng là lúc hắn ra tay thực hiện vụ án cuối cùng.

Sau khi thông tin vụ án Bạch Ngân tràn ngập khắp nơi gây kinh hoàng, Cao Thừa Dũng còn ngồi bàn tán, phân tích chi tiết vụ án với mọi người sau bữa tối. Những phân tích của hắn lúc đó rất sinh động và hợp lý, khiến không một ai nghĩ rằng người đàn ông trước mặt mình lại chính là hung thủ.

Sau khi các vụ án xảy ra liên tiếp, mọi người bắt đầu đồn đại hung thủ chuyên chọn các cô gái mặc áo đỏ để ra tay khiến cho rất nhiều phụ nữ lúc đó không dám mặc áo đỏ ra đường. Đối với tin đồn này, sau khi bị bắt, Cao Thừa Dũng từng nói hắn giết người không nhìn vào quần áo, chỉ xem cô ta có xinh đẹp hay không.

Trong lúc bị thẩm vấn, Cao Thừa Dũng nói với thái độ cực kỳ bình tĩnh rằng: “Sau khi tôi giết người xong, cảm giác rất hả giận, trong lòng rất sung sướng”. Nhưng hắn hận điều gì thì Cao Thừa Dũng không hề đề cập tới.

Sau khi thẩm vấn, cơ quan công an nhận định Cao Thừa Dũng giết người cơ bản không có mục đích cụ thể, hoàn toàn là giết người ngẫu nhiên. Vì nhân cách biến thái, hắn chỉ cần thấy phụ nữ xinh đẹp sẽ lập tức ra tay. So với người bình thường, tố chất tâm lý của Cao Thừa Dũng rất mạnh mẽ, lại có trí nhớ cực kỳ tốt. Đối với thời gian, địa điểm, chi tiết các vụ án năm đó đều nhớ rõ ràng, thậm chí có thể nói lại một cách cặn kẽ số nhà, địa chỉ của nạn nhân. Mà khi cơ quan công an hỏi hắn về động cơ phạm tội, Cao Thừa Dũng cũng chỉ trả lời hai chữ "Trả thù", sau đó liền ngậm miệng không nói nữa.

5. Nguyên nhân vụ án bị kéo dài tận 28 năm

Cơ quan công an nắm giữ rất nhiều chứng cứ phạm tội của Cao Thừa Dũng, nhưng lại không có manh mối nào tiết lộ chân dung nghi phạm.

Ngoài ra, bởi vì Cao Thừa Dũng không có chỗ ở cố định, hành tung bất định. Sau khi gây án, hắn liền ẩn náu trong nhà làm nông hoặc đến nơi khác đi làm, hết lần này đến lần khác trốn tránh sự điều tra thẩm vấn của cảnh sát. Hơn nữa Cao Thừa Dũng lại rất cẩn thận, chưa từng phạm các tội khác. Cho dù lúc ấy cảnh sát đều có ghi chép về dấu chân, dấu vân tay và tinh trùng, nhưng vì Cao Thừa Dũng không có tiền án nên đã không lọt vào tầm ngắm của cảnh sát.

Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free