Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 6:

Tô Bạch và Sở Triệu cùng ngồi xổm bên vườn hoa khu giảng đường, cả hai nhìn nhau chằm chằm.

– Trưa nay tôi vừa hỏi cậu về vụ mất ba thi thể giảng viên trong phòng thí nghiệm, tối nay cậu đã có thể đưa ra đáp án rồi.

Sở Triệu nói đầy bất mãn, ý như thể Tô Bạch biết rõ mọi chuyện từ ban ngày nhưng cứ cố tình giấu, đến tối mới chịu nói, khiến anh ta phải bật dậy khỏi chăn, mang theo nỗi ấm ức như thiếu nữ bị phụ tình.

Tô Bạch liếc nhìn anh ta:

– Cậu không thấy miếng da đầu đó à?

– Tôi thấy máu là ngất, gan bé tí, chẳng thấy gì hết.

– Với bản lĩnh này, cậu làm cảnh sát kiểu gì vậy?

– Cậu biết mà, tôi dựa vào quan hệ, đi cửa sau.

Sở Triệu đứng thẳng dậy, vươn vai.

– Đây không phải da đầu của ba thi thể giảng viên kia đâu, ba thi thể đó đã bị ngâm Formalin bấy lâu rồi, lại còn bị sinh viên lật đi lật lại không biết bao nhiêu lượt. Làm sao da đầu của họ còn dính máu được chứ? Hơn nữa, miếng da đầu này rất nhẵn và mềm, có lẽ là của một người mới chết không lâu, hoặc được bảo quản trong thời gian ngắn.

Sở Triệu nhìn chằm chằm Tô Bạch bằng ánh mắt như thể đang nhìn một tên biến thái:

– Cậu còn dám cầm lên xem sao?

– Khi phát hiện miếng da đầu, tôi đang có mặt tại hiện trường, cũng được xem là một nhân chứng. Trước khi cảnh sát đến, dĩ nhiên phải đến xem rồi.

– Haizz, đó là da đầu còn tươi mới, vậy nó có ý nghĩa gì đặc biệt không?

Sở Triệu nói qua loa một câu, sau đó rút một điếu thuốc ra định châm lửa, nhưng một cơn gió thổi qua, anh ta bật mãi không được.

– Da đầu còn tươi mới, mà trước đó không ai báo cáo về việc bị thương tích gì, tám, chín phần mười, đây khả năng cao là một vụ án giết người.

Sở Triệu vẫn không châm được lửa, anh ta tức giận ném điếu thuốc và bật lửa xuống đất, giậm chân lên hai lần.

– Chẳng lẽ chuyện này có nghĩa là tối nay tôi không được về nhà sao?

Tô Bạch nhìn Sở Triệu với vẻ mặt như muốn nói: "Cậu cứ việc mà nói đi", nhưng một cảnh sát như Sở Triệu thì quả là hiếm có. Một vụ án giết người nghiêm trọng thế này mà anh ta vẫn còn nghĩ đến chuyện tối nay không được về nhà ngủ ngon.

– Sở Triệu, cậu đang làm gì đấy!

Lúc này, một người đàn ông trung niên đứng ở cửa tầng một khu giảng đường, quát lớn về phía họ.

– Anh ta là anh rể tôi, đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Anh rể nhà người ta thì nịnh bợ em vợ không kịp, đằng này, anh ta chỉ biết hành tôi thôi.

Sở Triệu đội mũ cảnh sát của mình lên:

– Đi, cậu đi cùng tôi qua đó.

– Đội trưởng Tôn, tôi đang điều tra tình hình ạ, đây là Tô Bạch, cũng là một trong những người đầu tiên phát hiện ra da người tại hiện trường.

Đội trưởng Tôn có khuôn mặt chữ điền, lời nói rành mạch, mái tóc húi cua gọn gàng, toát lên vẻ chính trực. Anh ta liếc nhìn Tô Bạch rồi hỏi.

– Cậu đã làm xong bản ghi chép chưa?

Tô Bạch nhẹ gật đầu.

– Đã xong. Những gì cần nói, tôi cũng đã nói hết rồi.

Nghe vậy, đội trưởng Tôn không nói thêm gì, trực tiếp quay sang Sở Triệu nói:

– Cấp trên quyết định sẽ tiến hành điều tra toàn bộ trường học ngay bây giờ, chúng ta không đủ người, cậu hãy liên hệ với ban giám hiệu hoặc hội sinh viên của trường, điều động thêm một số người đáng tin cậy đến hỗ trợ.

– Vâng ạ!

Sở Triệu quay người rời đi, Tô Bạch cũng đi theo anh.

Hai người đi được một đoạn, Sở Triệu lập tức trưng ra vẻ mặt đau khổ:

– Lại phải điều tra toàn bộ trường học sao?

– Phát hiện miếng da đầu chứ không phải da chân, thì nhất định phải điều tra toàn diện. Đây là lẽ thường tình mà.

– Tô Bạch này, cậu nói xem, nếu hung thủ cũng giống như cậu, giết người gọn gàng một chút thì tốt biết mấy. Đã giết người thì thôi đi, đằng này còn cắt da rồi ném lung tung, khiến ông đây phải đi làm khổ sai thế này.

Tô Bạch:…

Dưới sự hướng dẫn của cảnh sát, các thành viên hội sinh viên được chia thành nhiều nhóm, toàn bộ hệ thống đèn trong trường đều được bật sáng. Các sinh viên cũng mang theo đèn pin hoặc bật đèn từ điện thoại di động để bắt đầu tìm kiếm.

Hàng trăm người bắt đầu cuộc tìm kiếm, với trọng tâm là khu giảng đường nơi phát hiện miếng da đầu.

Kết quả tìm kiếm nhanh chóng được tập hợp lại, và kết quả dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng.

Thịt người được tìm thấy trong vườn hoa, trong các phòng học, trong nhà vệ sinh, thậm chí cả phía sau máy bán hàng tự động. Nói tóm lại, chỉ trong vòng một giờ tìm kiếm, đã có hàng chục miếng thịt người được phát hiện.

Điều này vô thức tiếp thêm động lực cho những người tham gia tìm kiếm.

Đúng thế, Tô Bạch nhận thấy các sinh viên xung quanh mình đang càng lúc càng hăng hái tìm kiếm, mặc dù họ biết rõ thứ mình đang tìm là gì, nhưng khả năng tìm thấy cao như vậy quả thực là một liều thuốc kích thích tinh thần lớn.

Ngược lại, Sở Triệu và Tô Bạch vẫn lười biếng. Tên Sở Triệu này chắc chắn bị gia đình ép làm cảnh sát, từ đó sinh ra tâm lý phản nghịch. Sự phản nghịch này đạt đến mức độ biến thái, thể hiện rõ qua việc anh ta sẵn sàng gia nhập cái câu lạc bộ giết người kia. Thực chất, trong lòng anh ta luôn tồn tại một cảm giác bài xích với công việc và bộ cảnh phục của mình.

Huân Nhi từng nói, bốn người trong câu lạc bộ này đều có vấn đề thần kinh, điều này quả thật có lý.

– Cái họ đang tìm là thịt người, là một bộ phận thi thể, mà sao tôi lại có cảm giác như họ đang chơi trò tìm kho báu vậy?

Sở Triệu dựa lưng vào một thân cây, nói.

– Con người vốn là như vậy đấy.

Tô Bạch liếc nhìn xung quanh, rồi lại hướng mắt về phía Sở Triệu:

– Đừng nhúc nhích.

– Sao thế?

Sở Triệu ngây người, sau đó dõi theo ánh mắt Tô Bạch, ngẩng đầu nhìn lên tán lá cây anh ta đang tựa vào. Giữa những cành lá, lấp ló một tổ chim non, nhưng trong tổ chim lại có thứ gì đó đen xì được đặt vào.

– Cậu giúp tôi một tay, tôi trèo lên đó xem thử.

Tô Bạch nói xong liền chạy về phía Sở Triệu.

Sở Triệu hạ tấn, đan hai tay vào nhau. Khi chân Tô Bạch đặt lên tay, anh ta dùng lực đẩy Tô Bạch lên cao. Tô Bạch được đẩy lên, một tay bám cành cây, tay kia sờ vào tổ chim, và sờ phải một thứ gì đó giống như lông, mang theo cảm giác lành lạnh, ẩm ướt.

Tóm lại, xúc cảm đó chẳng dễ chịu chút nào, trong lòng Tô Bạch cũng dấy lên lo lắng. May mắn thay, về phương diện này, hắn thực sự có kinh nghiệm.

Từ trên cây nhảy xuống, Tô Bạch ném thẳng thứ trên tay cho Sở Triệu. Sở Triệu ôm lấy, sau khi nhìn rõ vật đó, thực sự đã gặp may.

– Thế này cũng được nữa sao.

– Vận may của cậu đúng là hợp làm cảnh sát thật, lười biếng cũng tìm được đầu người.

Thứ Sở Triệu đang cầm trên tay chính là một cái đầu người, đầy máu me, mắt, mũi, tai đều thấm đẫm máu tươi, mang theo một cảm giác kinh hoàng.

Dù Tô Bạch cứ thế ném cái đầu người cho Sở Triệu, Sở Triệu cũng không hề bị dọa đến mức hồn vía lên mây, vẫn bình tĩnh trêu chọc như thường. Có thể thấy, Sở Triệu không hề ngả ngớn như những gì anh ta thể hiện bên ngoài.

Nếu không, anh ta đã chẳng gia nhập câu lạc bộ, làm những chuyện động trời kia. Dù anh ta có thừa nhận hay không, thực chất trong người anh ta vẫn chảy dòng máu của một cảnh sát, chỉ là anh ta không muốn đối mặt mà thôi.

Sở Triệu lấy điện thoại di động ra, gọi cho đội trưởng Tôn.

– Alo, anh rể…

– Giờ là lúc làm việc, đừng gọi tôi là anh rể, cậu phải...

“Tút tút!”

Sở Triệu lại một lần nữa cúp máy.

Sau đó, anh ta lại ngồi xổm xuống cạnh Tô Bạch, cùng kiểm tra cái đầu người.

Cả hai còn rất trẻ, chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng khác hẳn với những người cùng trang lứa chỉ biết đua xe, chơi gái. Sở thích của họ vượt xa phạm trù người bình thường, thậm chí có phần khiến người khác phải rùng mình.

– Lúc trước, khi báo cáo tình hình, tổng cộng đã tìm được bao nhiêu miếng thịt rồi?

Tô Bạch đột nhiên hỏi.

Sở Triệu sững sờ một lát, cẩn thận nhẩm tính.

– Cũng gần 70-80 miếng rồi, đến giờ chắc đã hơn 100 miếng.

– Có người đang bắt chước gây án.

Tô Bạch mím môi nói.

– Cậu biết là bắt chước vụ án nào không?

Sở Triệu nhìn Tô Bạch với vẻ mặt như muốn nói: "Cậu coi tôi là thằng ngốc sao?",

– Dù tôi không phải cảnh sát mẫu mực, nhưng những vụ án cơ bản tôi vẫn biết. Là vụ án phanh thây ở Đại học Nam Kinh, phải không?

Tô Bạch khẽ gật.

– Năm nay tròn 20 năm vụ án phanh thây ở Đại học Nam Kinh, kẻ gây án đang dùng vụ án này để tưởng niệm nó.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free