(Đã dịch) Kiếm Đạo Chi Chủ - Chương 1077: không ngừng thôi diễn quy tắc chi pháp
Vút! Vút! Vút!......
Rào! Rào! Rào!......
Trong động phủ giản dị, kiếm quang bắn ra bốn phía, xen lẫn Hủy Diệt pháp tắc và Sinh Cơ pháp tắc quét ngang khắp nơi.
Thế nhưng, hai luồng pháp tắc này đều được Tần Hạo kiểm soát hoàn hảo, uy lực mạnh mẽ nhưng tuyệt nhiên không chạm tới động phủ.
Động phủ này không hề có trận pháp bảo hộ, chỉ cần sơ ý một chút là có thể khiến nó sụp đổ, Tần Hạo cũng không muốn vì thế mà phải thay đổi nơi ở.
Pháp tắc đang kích động khắp bốn phía, bản thân Tần Hạo thì đang ngồi xếp bằng giữa hai luồng pháp tắc, đôi mắt nhắm hờ, không ngừng thôi diễn Quy tắc chi pháp.
"Quy tắc chi pháp, bác đại tinh thâm."
Liên tục nửa tháng thôi diễn, Tần Hạo cảm thấy ích lợi không nhỏ, uy lực của tứ đại kiếm chiêu đều tăng lên rất nhiều. Tần Hạo ước tính, nhiều nhất ba ngày nữa, hắn có thể đột phá, nâng uy lực của tứ đại kiếm chiêu lên đạt năm thành.
Năm thành uy lực!
Phải biết, trước đây, khi chưa nắm giữ Quy tắc chi pháp, uy lực tứ đại kiếm chiêu của Tần Hạo đã đủ để diệt sát Tôn Giả Võ Cảnh tứ trọng, thậm chí uy hiếp được Tôn Giả Võ Cảnh ngũ trọng.
Giờ phút này lại tăng thêm nữa, cho dù là Tôn Giả Võ Cảnh ngũ trọng nắm giữ ngũ giai bản nguyên pháp tắc, Tần Hạo cũng đủ tự tin hạ sát đối phương, ngay cả với Tôn Giả Võ Cảnh lục trọng, hắn cũng có thể đối đầu.
Sự tiến bộ này thực sự không hề nhỏ.
Mà theo Tần Hạo ước tính, trong Thương Viêm Đại Bỉ, những người nắm giữ tứ giai bản nguyên pháp tắc chẳng hề nhiều, còn ngũ giai bản nguyên pháp tắc lại càng hiếm hoi hơn nữa, hoàn toàn được xem là những thiên tài đỉnh cao nhất từ mọi thế giới.
Về phần lục giai bản nguyên pháp tắc...... Cho dù có, cùng lắm cũng chỉ vài người mà thôi.
Đương nhiên......
"Cũng không nhất định."
Tần Hạo âm thầm lắc đầu, nhắc nhở chính mình tuyệt đối không thể lơ là: "Sáu trăm ngàn võ giả tham gia Thương Viêm Đại Bỉ, trong đó biết đâu lại có những thiên tài tuyệt thế nắm giữ lục giai bản nguyên pháp tắc. Với thực lực của ta bây giờ, đối phó võ giả nắm giữ ngũ giai bản nguyên pháp tắc còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng nếu đối đầu lục giai bản nguyên pháp tắc......"
"Thì chắc chắn sẽ thua!"
Hít sâu một hơi, Tần Hạo tĩnh tâm chuẩn bị tiếp tục tu luyện. Vòng đấu loại đầu tiên còn năm tháng rưỡi nữa, hắn vẫn còn ít nhất bốn đợt nửa tháng khổ tu. Tần Hạo dự định tranh thủ trước khi vòng đấu loại đầu tiên kết thúc, thôi diễn Quy tắc chi pháp để uy lực t�� đại kiếm chiêu tăng lên gấp đôi.
Một khi uy lực tứ đại kiếm chiêu tăng lên gấp đôi, cho dù thực sự có người nắm giữ lục giai bản nguyên pháp tắc, Tần Hạo cũng có sức để đánh một trận.
Đương nhiên...... Điều kiện tiên quyết là mọi chuyện đều thuận lợi, mỗi khi uy lực tứ đại kiếm chiêu tăng lên một thành, độ khó chí ít tăng lên mấy lần. Cho dù có sự tham khảo từ Quy tắc Thiên để lĩnh hội, muốn đạt tới trình độ tăng lên gấp đôi, vẫn cứ cực kỳ khó khăn.
"Tiếp tục tu luyện."
Tần Hạo tĩnh tâm, lại chìm vào khổ tu. Về phần ngoại giới, Tần Hạo cũng không quan tâm, Thương Viêm Đại Bỉ mới bắt đầu được nửa tháng, mà vòng đấu loại đầu tiên mấu chốt nhất không hề nghi ngờ là một tháng cuối cùng, thậm chí là nửa tháng cuối cùng.
Thứ hạng bây giờ chẳng nói lên điều gì, có thể kiên trì đến ngày cuối cùng, vẫn duy trì thứ hạng cao nhất, mới thực sự mạnh mẽ.
Ông.
Hủy Diệt và Sinh Cơ pháp tắc lần nữa rung chuyển, không ngừng tiêu tán trong động phủ.
Sơn cốc.
Đại thụ che trời san sát.
Lưỡng Giới Đảo không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ. Vị trí sơn cốc tương đối hẻo lánh, vốn là một góc khuất trong vùng trung tâm, bởi vậy rất ít có võ giả lui tới nơi đây.
Trong vòng nửa tháng này, tại phụ cận sơn cốc cũng đã phát sinh không ít trận chiến, nhưng lại không một ai phát hiện ra nơi ẩn mình của Tần Hạo.
Lúc này.
Soạt! ~
Tinh quang sáng chói, giữa không trung dường như chậm rãi ngưng tụ thành một bóng người.
Cũng cùng lúc đó.
"Ân?"
Trong động phủ, Tần Hạo đột nhiên mở mắt ra, hơi ngạc nhiên: "Lại là lưỡng giới chi lực? Chẳng lẽ có võ giả vừa vặn được hồi sinh gần đây ư?"
Lắc đầu, Tần Hạo một lần nữa nhắm mắt thôi diễn.
Việc cấp bách, tu luyện vẫn là điều quan trọng nhất.
Một bên khác, giữa không trung sơn cốc, bóng người kia vừa mới ngưng tụ thành hình, liền cực kỳ cảnh giác dò xét bốn phía. Khi nhận thấy xung quanh không có ai, người này không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
"Đáng chết, lần phục sinh đầu tiên cứ vậy mà lãng phí."
Người này thân mang một bộ cẩm y đen nhạt, khí tức không hề yếu, trên người rõ ràng tỏa ra tứ giai bản nguyên pháp tắc khí tức.
Nắm giữ tứ giai bản nguyên pháp tắc, thực lực đã được coi là không tồi. Đáng tiếc người này vận khí không tốt, lại không may gặp phải hai tên thiên tài nắm giữ tứ giai viên mãn bản nguyên pháp tắc đang giao chiến.
"Hai người đó, đều nắm giữ tứ giai viên mãn bản nguyên pháp tắc, còn tu luyện cả thần thông."
"Nếu không phải lão tổ cấm chúng ta thi triển bí pháp tại Lưỡng Giới Thiên Đạo cảnh, ta Thái Vân Phong nhất định sẽ giết bọn chúng."
Thái Vân Phong sắc mặt âm trầm, trên gương mặt còn vương một tia hắc khí. Khuôn mặt hắn không khác gì võ giả Chân Võ Đại Lục, dễ dàng đoán ra hắn đến từ Chân Võ Đại Lục.
"Lão tổ phân phó, lần Thương Viêm Đại Bỉ này, nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta là lọt vào Top 100 của Thương Viêm Đại Bỉ, gia nhập Thương Viêm Tông."
"Nếu như tình thế không thể xoay chuyển, vậy thì nghĩ cách cố gắng hết sức tiêu diệt nhiều thiên tài hơn, ngăn cản một số người tiến vào Top 100."
Thái Vân Phong hừ lạnh một tiếng, ánh mắt liếc nhìn bốn phía, chuẩn bị tìm phương hướng mau rời khỏi nơi đây. Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên khẽ "hử" một tiếng, ánh mắt khóa chặt vào chân một ngọn núi gần đó.
"Thật là nồng nặc kiếm khí!"
"Hơn nữa, lại ẩn giấu kỹ đến vậy. Nếu bản thân ta không cực kỳ nhạy cảm với các loại kiếm khí, chỉ sợ cũng không thể phát hiện."
"Kẻ nào, vậy mà giấu ở nơi đây?"
Thái Vân Phong có chút kinh ngạc, không sao hiểu nổi. Kiếm khí nồng đậm như vậy, người này thực lực chắc chắn không hề yếu, mà lại ẩn mình trốn ở chân núi.
"Đi xem thử."
Trong lòng khẽ động, thân hình Thái Vân Phong lóe lên, nhắm đến nơi kiếm khí tiêu tán mà lao tới.
Một lát sau.
"Thì ra lại dùng cỏ dại cùng cành cây để che giấu ư? Buồn cười, chỉ bằng vào những cỏ dại và cành cây này, mà cũng muốn ngăn cản ta sao?"
Thái Vân Phong cười nhạo một tiếng, tay phải vung lên, rút ra một thanh trường kiếm, không chút do dự một kiếm chém thẳng xuống phía trước.
Phốc phốc!
Ầm ầm!
Kiếm quang vút qua, ầm ầm giáng xuống những cành cây và cỏ dại phía trước, lập tức một tiếng ầm vang lớn nổ ra, cả ngọn núi đều rung chuyển, cỏ dại và cành cây trong khoảnh khắc hóa thành bột mịn.
Sau khi chém ra một kiếm, Thái Vân Phong vẫn đứng yên không nhúc chích, chỉ là cầm trong tay trường kiếm, lạnh lùng nhìn vào động phủ vừa lộ ra phía sau.
"Cút ra đây!"
"Cút ra đây!"
"Cút ra đây!"
Thái Vân Phong hét to, thanh âm rung trời, vang vọng không ngừng trong động phủ.
Hưu.
Sau một khắc, một bóng người tức thì lao ra khỏi động phủ.
Tốc độ nhanh vô cùng.
"Tốc độ thật nhanh!" Thái Vân Phong giật mình, lời hắn vừa dứt, đối phương đã xuất hiện, tốc độ như thế đến cả Thái Vân Phong cũng phải hoa mắt.
"Không thể khinh thường."
Thái Vân Phong hai mắt nheo lại, nhìn người vừa bước ra từ động phủ. Thế nhưng vừa nhìn, Thái Vân Phong không khỏi sững sờ.
"Là ngươi, Tần Hạo!"
Thái Vân Phong không kìm được kinh ngạc thốt lên.
"Ân?"
Người tới, chính là Tần Hạo.
Tần Hạo lúc đầu đang tu luyện, lại bất ngờ bị quấy rầy, trong lòng có chút bực bội. Nhưng điều này cũng chẳng trách được, vốn dĩ động phủ hắn bố trí đã khá đơn sơ, việc bị phát hiện cũng là lẽ thường.
Điều khiến Tần Hạo bất ngờ hơn nữa là, hắn vừa mới xuất hiện, đối phương liền gọi đúng tên mình.
Tần Hạo không khỏi chăm chú nhìn lại, hắn có thể khẳng định, người trước mắt, hắn tuyệt đối chưa từng gặp mặt.
"Ngươi biết ta?" Tần Hạo mặt không đổi sắc, giọng điệu cũng lạnh nhạt vô cùng.
Truyen.free giữ mọi quyền lợi đối với bản dịch này, xin đừng sao chép khi chưa được phép.