Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên - Chương 1280: Ai nói công bằng với ngươi

Kiếm khí kinh diễm tuyệt thế, chiếu rọi Cửu Thiên Thập Địa, chói lọi đến mức làm cho nhật nguyệt thất sắc.

Một kiếm này, dường như vượt qua gông xiềng của thời gian và không gian, vượt qua trật tự của đại đạo, mang theo khí thế vô thượng, chém thẳng về phía Thiên Kỳ.

Ầm ầm!

Tiên quang đầy trời, dưới một kiếm này, đều như giấy dán, tan rã từng khúc.

Quyền trượng màu đen trong tay Thiên Kỳ, bị chém đến kêu lên thảm thiết, tiên quang ảm đạm.

Thân ảnh Thiên Kỳ, trực tiếp bị chém bay ra ngoài, váy áo trên người vỡ nát, lộ ra thân thể như bạch ngọc, máu tươi nhuộm đỏ.

"Sao có thể..."

Thiên Kỳ kêu lên thất thanh, vẻ mặt không thể tin được.

Một kiếm này, không chỉ chém tan lực lượng của nàng, mà còn chém tan cả đạo tâm của nàng!

"Không có gì là không thể."

Tô Dịch cất kiếm vào vỏ, thần sắc bình tĩnh, "Chỉ là ngươi quá tự tin mà thôi."

Hắn nói thật.

Nếu như không phải nữ nhân này tự tin, muốn dùng lực lượng của Tiên Điện trấn áp hắn, hắn muốn vận dụng lực lượng Cửu Ngục Kiếm, còn phải tốn thêm một phen công phu.

"Ngươi..."

Thiên Kỳ run rẩy đứng dậy, nhìn Tô Dịch, ánh mắt tràn đầy oán độc và không cam lòng.

"Thua thì thua, còn muốn làm gì?"

Tô Dịch nhíu mày.

Thiên Kỳ hít sâu một hơi, cố gắng trấn định lại tâm thần, nói: "Ta thừa nhận, ta đánh giá thấp ngươi, nhưng ngươi đừng đắc ý, ngươi cho rằng, ngươi thắng rồi sao?"

Tô Dịch cười nói: "Chẳng lẽ không phải sao?"

Thiên Kỳ lắc đầu, nói: "Ngươi quá ngây thơ, ngươi cho rằng, ta thật sự chỉ có bấy nhiêu thủ đoạn sao? Ngươi cho rằng, ta thật sự chỉ là một tàn hồn sao?"

Nói xong, nàng đột nhiên cắn răng, phun ra một ngụm máu tươi.

Máu tươi rơi vào trên cây quyền trượng màu đen.

Ầm!

Quyền trượng màu đen bộc phát ra ánh sáng chói mắt, một cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa, từ trong quyền trượng lan tràn ra.

"Không tốt!"

Sắc mặt Tô Dịch đột nhiên thay đổi, hắn cảm nhận được, một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm.

"Chết đi!"

Thiên Kỳ gào thét, quyền trượng màu đen trong tay, hung hăng nện xuống.

Ầm!

Toàn bộ Tiên Điện, đều rung chuyển kịch liệt, vô số phù văn cấm chế, đều bị kích hoạt, bộc phát ra lực lượng hủy diệt.

Tô Dịch không chút do dự, thi triển Phi Quang pháp tắc, muốn né tránh.

Nhưng mà, đã muộn.

Lực lượng hủy diệt kia, đã bao phủ toàn bộ không gian, hắn căn bản không thể trốn thoát.

Ầm!

Thân ảnh Tô Dịch, bị lực lượng hủy diệt kia, hung hăng đánh trúng, bay ngược ra ngoài.

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Ha ha ha, Thẩm Mục, ngươi thua rồi, ngươi cuối cùng vẫn phải chết!"

Thiên Kỳ cười như điên dại, vẻ mặt dữ tợn.

Tô Dịch lau đi vết máu trên khóe miệng, nhìn Thiên Kỳ, ánh mắt lạnh lùng.

"Ta thừa nhận, ngươi rất mạnh, nhưng ngư��i cho rằng, như vậy là có thể giết được ta sao?"

Thiên Kỳ ngừng cười, nhìn Tô Dịch, ánh mắt nghi hoặc.

"Ngươi còn có thủ đoạn gì?"

Tô Dịch không trả lời, hắn hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại.

Trong đầu hắn, hiện lên vô số hình ảnh.

Hình ảnh hắn ở kiếp trước, hình ảnh hắn ở kiếp này.

Hình ảnh hắn tu luyện, hình ảnh hắn chiến đấu.

Hình ảnh hắn gặp gỡ bằng hữu, hình ảnh hắn chia ly với người thân.

Tất cả, đều như một thước phim, chậm rãi lướt qua trong đầu hắn.

Cuối cùng, tất cả hình ảnh, đều dừng lại ở một điểm.

Một điểm kiếm.

Một điểm kiếm, phá vạn pháp.

Một điểm kiếm, định Càn Khôn.

Một điểm kiếm, trảm Sinh Tử.

Tô Dịch chậm rãi mở mắt ra, trong mắt hắn, không còn bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có một mảnh kiếm quang lạnh lẽo.

Hắn giơ tay lên, ngón tay như kiếm, hướng về phía Thiên Kỳ, nhẹ nhàng điểm một cái.

Một kiếm này, không có bất kỳ khí thế nào, không có bất kỳ uy năng nào, chỉ có một điểm kiếm quang, nhẹ nhàng bay ra.

Nhưng mà, chính là một điểm kiếm quang này, lại làm cho Thiên Kỳ cảm thấy, một cỗ khí tức hủy diệt.

"Không..."

Thiên Kỳ kêu lên thảm thiết, nàng muốn trốn tránh, nhưng nàng phát hiện, nàng căn bản không thể động đậy.

Một điểm kiếm quang kia, đã khóa chặt nàng.

Xoẹt!

Một điểm kiếm quang kia, nhẹ nhàng xuyên qua mi tâm của Thiên Kỳ.

Thân thể Thiên Kỳ, cứng đờ tại chỗ, sau đó, chậm rãi ngã xuống.

Trong mắt nàng, tràn đầy không cam lòng và tuyệt vọng.

Tô Dịch thở phào một hơi, thân thể lung lay sắp đổ.

Một kiếm kia, tiêu hao quá nhiều lực lượng của hắn, hắn cảm thấy, toàn thân vô lực, ngay cả đứng vững cũng khó khăn.

Hắn cố gắng đứng thẳng, nhìn thi thể của Thiên Kỳ, ánh mắt phức tạp.

Nữ nhân này, thật sự rất mạnh, nếu như không phải hắn liều mạng, vận dụng một kiếm cuối cùng, hắn thật sự không có cách nào giết được nàng.

Nhưng mà, thắng làm vua, thua làm giặc, nàng đã thua, vậy thì không còn gì để nói.

Tô Dịch thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Ngụy Sơn đang ngồi xếp bằng ở đằng xa.

Lúc này, Ngụy Sơn vẫn còn đang hôn mê, không biết chuyện gì đã xảy ra.

Tô Dịch đi tới, vỗ nhẹ vào vai Ngụy Sơn.

Ngụy Sơn giật mình tỉnh lại, nhìn thấy Tô Dịch, ngạc nhiên nói: "Quan chủ đại nhân, sao ngài lại ở đây?"

Tô Dịch cười nói: "Chuyện này nói ra thì dài lắm, chúng ta ra khỏi đây trước đã."

Nói xong, hắn dẫn Ngụy Sơn, đi về phía cửa Tiên Điện.

Cửa Tiên Điện, tự động mở ra.

Tô Dịch và Ngụy Sơn, cùng nhau rời khỏi Tiên Điện.

Bên ngoài Tiên Điện, ánh nắng rực rỡ, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây.

Tô Dịch hít sâu một hơi, cảm thấy, không khí bên ngoài, thật là tươi mát.

"Quan chủ đại nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Ngụy Sơn hỏi.

Tô Dịch lắc đầu, nói: "Chuyện này, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết, bây giờ, chúng ta nên rời khỏi nơi này."

Nói xong, hắn dẫn Ngụy Sơn, bay lên không trung, hướng về phía xa xa mà đi.

Bầu trời bao la, chim muông tự do bay lượn, Tô Dịch cảm thấy, tâm tình của mình, cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.

Cuộc chiến này đã kết thúc, nhưng những bí ẩn còn lại, vẫn còn chờ hắn khám phá.

Dịch độc quyền tại truyen.free, mỗi chương một trải nghiệm độc đáo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free