Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên - Chương 1647: Trao đổi Tô Dịch

"Câm miệng! Ngươi có tư cách gì ở chỗ này kêu gào?"

Tiên Vương áo bào xám tóc bạc kia giận dữ mắng mỏ, "Ngươi cho rằng ngươi là ai? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy, ngươi so với tất cả mọi người ở đây đều cao thượng hơn sao?"

"Ta nhổ vào! Ngươi bất quá chỉ là một tên hèn nhát sợ chết, trốn tránh không dám ra chiến, ngươi có tư cách gì ở chỗ này chỉ trích người khác?"

"Ta khuyên ngươi, vẫn là thành thật ngậm miệng lại cho ta, nếu không đừng trách ta không khách khí!"

Hắn lời lẽ nghiêm khắc, sát khí bức người.

Chương Lâm nằm trên mặt đất, khóe miệng không ngừng tràn ra máu tươi, nhưng hắn lại không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại cười càng thêm điên cuồng, "Ha ha ha, ta nói sai sao? Chẳng lẽ ta nói không đúng sao?"

"Thiên Quan thứ bảy các ngươi, chính là một đám rác rưởi, một đám cặn bã!"

"Các ngươi không xứng để cho người khác vì các ngươi mà liều mạng!"

"Các ngươi..."

Bốp!

Lời còn chưa dứt, Tiên Vương áo bào xám tóc bạc kia lại một lần nữa xuất thủ, một cước hung hăng giẫm lên mặt Chương Lâm, đem lời còn lại của hắn, toàn bộ giẫm trở về trong bụng.

"Đáng chết! Ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi sao?"

Tiên Vương áo bào xám tóc bạc kia giận dữ hét lớn.

Hắn thật sự tức giận rồi.

Chương Lâm này, thật sự là quá đáng ghét!

Hắn hận không thể lập tức giết chết Chương Lâm, để hả giận trong lòng.

"Đủ rồi!"

Tô Dịch bỗng nhiên mở miệng.

Thanh âm hắn không lớn, nhưng lại mang theo một cỗ uy nghiêm không thể nghi ngờ, vang vọng khắp toàn trường.

Tiên Vương áo bào xám tóc bạc kia thân thể cứng đờ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Tô Dịch.

Chỉ thấy Tô Dịch ánh mắt lạnh lùng, đang nhìn hắn chằm chằm.

Trong lòng hắn không khỏi run lên, cảm thấy một cỗ hàn ý từ lòng bàn chân xông thẳng lên đầu.

"Cút!"

Tô Dịch lạnh lùng phun ra một chữ.

Thanh âm như sấm, chấn động lòng người.

Tiên Vương áo bào xám tóc bạc kia thân thể run rẩy, sắc mặt trắng bệch, không dám có chút phản kháng nào, vội vàng thu chân lại, lui sang một bên.

Hắn thật sự sợ rồi.

Hắn sợ Tô Dịch sẽ đột nhiên ra tay, giết hắn!

"Chương Lâm đạo hữu, ngươi không sao chứ?"

Tô Dịch đi đến trước mặt Chương Lâm, khom người đỡ hắn dậy.

Chương Lâm đầy mặt là máu, nhìn thấy Tô Dịch, trên mặt lộ ra một tia xấu hổ, "Tô đạo hữu, ta..."

Tô Dịch khoát tay áo, nói: "Không cần nói gì cả, ta đều hiểu."

Hắn lấy ra một viên đan dược, đưa cho Chương Lâm, nói: "Ngươi nuốt viên đan dược này vào, trước tiên điều dưỡng thương thế đi."

Chương Lâm cũng không khách khí, lập tức nuốt viên đan dược kia vào.

Chỉ chốc lát sau, sắc mặt của hắn liền trở nên tốt hơn rất nhiều.

"Tô đạo hữu, ngươi..."

Chương Lâm còn muốn nói gì đó.

Tô Dịch lại một lần nữa khoát tay áo, cắt ngang lời của hắn, nói: "Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không để cho ngươi chịu thiệt thòi."

Nói xong, hắn đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lùng quét về phía những Tiên Vương kia trên Vân Khung Tiên Đài.

"Các ngươi, thật sự quyết định muốn đem ta giao ra, đi đổi lấy những tù binh kia?"

Thanh âm hắn bình tĩnh, nhưng lại mang theo một cỗ áp lực vô hình, khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy ngạt thở.

Những Tiên Vương kia bị Tô Dịch nhìn chằm chằm, đều cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng run sợ.

Bọn họ biết, Tô Dịch thật sự tức giận rồi!

"Tô đạo hữu, ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta cũng là bất đắc dĩ..."

Một vị Tiên Vương cố gắng giải thích.

"Đúng vậy, Tô đạo hữu, chúng ta cũng không muốn làm như vậy, nhưng chúng ta cũng không thể trơ mắt nhìn những đồng đạo kia chết được..."

Một vị Tiên Vương khác cũng vội vàng nói theo.

"Cho nên, các ngươi liền muốn hi sinh ta, để cứu bọn họ?"

Tô Dịch lạnh lùng hỏi.

Những Tiên Vương kia đều im lặng.

Bọn họ không dám trả lời.

Bởi vì, bọn họ thật sự là nghĩ như vậy!

"Tốt, tốt, tốt!"

Tô Dịch liên tục nói ba tiếng tốt, trên mặt lộ ra một tia châm chọc, "Ta thật sự là mở rộng tầm mắt rồi."

"Ta vốn tưởng rằng, những Tiên Vương các ngươi, đều là những nhân vật cao thượng, quang minh lỗi lạc, nhưng không ngờ, các ngươi lại là một đám tự tư tự lợi, vô sỉ đến cực điểm!"

"Các ngươi không xứng làm Tiên Vương!"

Lời nói của Tô Dịch, như một thanh kiếm sắc bén, hung hăng đâm vào trái tim của những Tiên Vương kia.

Bọn họ đều cảm thấy xấu hổ, tức giận, nhưng lại không dám phản bác.

Bởi vì, bọn họ biết, Tô Dịch nói đúng!

Bọn họ thật sự là không xứng!

"Tô Dịch, ngươi đừng quá phận!"

Một vị Tiên Vương rốt cục không nhịn được nữa, giận dữ quát, "Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi bất quá chỉ là một tên Tiên nhân Vũ cảnh mà thôi, ngươi có tư cách gì ở chỗ này chỉ trích chúng ta?"

"Đúng vậy, Tô Dịch, ngươi đừng quên, ngươi chỉ là một con kiến hôi, chúng ta muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay!"

Một vị Tiên Vương khác cũng lạnh lùng nói.

"Xem ra, các ngươi là thật sự quyết định rồi."

Tô Dịch thở dài một hơi, trên mặt lộ ra một tia thất vọng, "Thật sự là quá thất vọng."

"Tô Dịch, ngươi đừng trách chúng ta, đây là lựa chọn tốt nhất!"

Một vị Tiên Vương nói.

"Lựa chọn tốt nhất?"

Tô Dịch cười lạnh, "Các ngươi thật sự cho rằng, đây là lựa chọn tốt nhất sao?"

"Ta cho các ngươi biết, lựa chọn tốt nhất, là..."

Nói đến đây, thanh âm của hắn bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, "Là tất cả các ngươi, đều phải chết!"

Lời vừa nói ra, toàn trường xôn xao.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Tô Dịch, không thể tin vào tai mình.

Hắn vừa nói cái gì?

Hắn muốn giết tất cả những Tiên Vương kia?

Hắn điên rồi sao?

"Tô Dịch, ngươi điên rồi!"

"Ngươi dám nói như vậy, ngươi muốn chết sao?"

"Ta thấy ngươi là muốn tạo phản!"

Những Tiên Vương kia đều giận dữ, quát lớn.

Bọn họ không ngờ, Tô Dịch lại dám nói ra những lời như vậy.

Hắn thật sự là quá ngông cuồng!

"Ta không điên."

Tô Dịch lắc đầu, "Ta chỉ là muốn cho các ngươi biết, các ngươi đã phạm phải một sai lầm lớn."

"Sai lầm lớn?"

Một vị Tiên Vương cười lạnh, "Sai lầm lớn gì?"

"Sai lầm lớn nhất của các ngươi, là đã đánh giá thấp ta."

Tô Dịch nói.

"Đánh giá thấp ngươi?"

Những Tiên Vương kia đều cười phá lên.

"Tô Dịch, ngươi đừng quá tự cao tự đại, ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi bất quá chỉ là một tên Tiên nhân Vũ cảnh mà thôi, chúng ta cần gì phải đánh giá cao ngươi?"

"Đúng vậy, Tô Dịch, ngươi đừng quá coi trọng mình, ngươi ở trong mắt chúng ta, bất quá chỉ là một con kiến hôi mà thôi!"

"Ngươi..."

Lời còn chưa dứt, Tô Dịch bỗng nhiên động thủ.

Hắn vung tay lên, một đạo kiếm khí màu xanh biếc bắn ra.

Đạo kiếm khí kia, nhanh như tia chớp, trong nháy mắt đã đến trước mặt vị Tiên Vương kia.

Vị Tiên Vương kia còn chưa kịp phản ứng, đạo kiếm khí kia đã xuyên thủng mi tâm của hắn.

Hắn trợn tròn mắt, ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

Toàn trường tĩnh lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn thi thể của vị Tiên Vương kia, không thể tin vào mắt mình.

Một vị Tiên Vương, cứ như vậy mà chết rồi?

Bị Tô Dịch giết chết chỉ bằng một kiếm?

Chuyện này... chuyện này thật sự là quá hoang đường!

"Ngươi... ngươi dám giết người!"

Những Tiên Vương kia đều giận dữ, quát lớn.

"Ta không chỉ dám giết người, ta còn dám giết tất cả các ngươi!"

Tô Dịch lạnh lùng nói.

Nói xong, hắn lại động thủ.

Hắn vung tay lên, vô số đạo kiếm khí màu xanh biếc bắn ra, như mưa rào tầm tã, bao phủ lấy tất cả những Tiên Vương kia.

Những Tiên Vương kia đều kinh hãi, vội vàng thi triển các loại thủ đoạn phòng ngự.

Nhưng, thủ đoạn phòng ngự của bọn họ, ở trước mặt kiếm khí của Tô Dịch, lại yếu ớt như tờ giấy.

Chỉ trong nháy mắt, thủ đoạn phòng ngự của bọn họ đã bị kiếm khí của Tô Dịch xé nát.

Kiếm khí của Tô Dịch, xuyên thủng thân thể của bọn họ, tước đoạt sinh mệnh của bọn họ.

Từng vị Tiên Vương, ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

Chỉ trong chớp mắt, tất cả những Tiên Vương kia, đều đã chết hết!

Toàn trường tĩnh lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Tô Dịch, như nhìn thấy một con quái vật.

Hắn... hắn thật sự đã giết tất cả những Tiên Vương kia!

Hắn... hắn rốt cuộc là ai?

Hắn... hắn rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Ngân Khiếu Thiên và những Ma Vương kia, cũng đều kinh ngạc đến ngây người.

Bọn họ không ngờ, Tô Dịch lại mạnh đến mức này!

Hắn... hắn thật sự là quá đáng sợ!

"Bây giờ, còn ai muốn đem ta giao ra, đi đổi lấy những tù binh kia?"

Tô Dịch lạnh lùng hỏi.

Không ai dám trả lời.

Tất cả mọi người đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Tô Dịch.

Bọn họ sợ, sợ Tô Dịch sẽ giết bọn họ!

"Xem ra, là không có ai rồi."

Tô Dịch cười lạnh, "Vậy thì tốt."

Nói xong, hắn quay người lại, nhìn về phía Ngân Khiếu Thiên và những Ma Vương kia.

"Tiếp theo, đến lượt các ngươi rồi."

Thanh âm của hắn, lạnh lẽo như băng.

Dị Vực Ma tộc sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của chúng. Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free