Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên - Chương 1794: Gia Họa

Tô Dịch liếc nhìn thi thể, sau đó nhìn về phía lão giả kim bào, nói: "Ta không thích nghe những lời vô nghĩa."

Sắc mặt lão giả kim bào kịch biến, vội vàng nói: "Đạo hữu thứ tội, hắn nói năng không suy nghĩ, đáng chết!"

Những người khác cũng đều kinh hãi đến mức không dám thở mạnh.

Tô Dịch thu hồi ánh mắt, nói: "Đi thôi."

Xích Long Đạo Quân gật đầu, đi theo Tô Dịch rời đi.

Cho đến khi bóng dáng của hai người hoàn toàn biến mất, lão giả kim bào và những người khác mới dám thở phào nhẹ nhõm, lưng áo đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Lão tổ, người này rốt cuộc là ai? Sao lại đáng sợ như vậy?"

Một nữ tử áo xanh run giọng hỏi.

Lão giả kim bào sắc mặt âm trầm, nói: "Ta cũng không biết, nhưng có thể khẳng định, người này tuyệt đối không phải là nhân vật tầm thường, thực lực của hắn, chỉ sợ đã đạt đến cấp độ Thái cảnh!"

"Thái cảnh!?"

Những người khác đều hít vào một hơi khí lạnh, sắc mặt trắng bệch.

"Hừ, may mắn là chúng ta đã thức thời, nếu không thì, hậu quả khó mà lường được!"

Lão giả kim bào nghiến răng nghiến lợi nói.

"Lão tổ, vậy chúng ta cứ bỏ qua như vậy sao? Dù sao thì, ba viên Vong Linh Đạo Châu kia cũng không phải là một con số nhỏ!"

Nữ tử áo xanh có chút không cam lòng nói.

"Bỏ qua?"

Lão giả kim bào cười lạnh nói: "Đương nhiên là không thể bỏ qua! Nhưng chúng ta không thể tự mình ra tay, phải mượn đao giết người!"

"Mượn đao giết người?"

Những người khác đều khó hiểu nhìn về phía lão giả kim bào.

Lão giả kim bào cười lạnh nói: "Các ngươi quên rồi sao? Lần này chúng ta đến Cổ Thi Di Tích, không chỉ là vì tìm kiếm Vong Linh Đạo Châu, mà còn là vì một kiện bảo vật khác!"

"Bảo vật kia, chính là thứ mà ngay cả nhân vật Thái cảnh cũng phải thèm thuồng!"

"Chỉ cần chúng ta đem tin tức về người này tiết lộ ra ngoài, tin rằng sẽ có rất nhiều người muốn đối phó với hắn!"

"Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần ngồi xem hổ đấu là được!"

Nghe vậy, những người khác đều lộ ra vẻ hiểu rõ, trên mặt cũng lộ ra nụ cười âm hiểm.

"Lão tổ anh minh!"

"Lão tổ cao kiến!"

...

Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân tiếp tục đi sâu vào Cổ Thi Di Tích.

"Đại nhân, Ba Xà Linh tộc kia chắc chắn sẽ không bỏ qua, chúng ta có cần phải..."

Xích Long Đạo Quân làm một động tác chém đầu.

Tô Dịch lắc đầu nói: "Không cần để ý đến bọn họ, nếu bọn họ dám đến, ta sẽ không ngại diệt tộc bọn họ."

Giọng điệu bình thản, nhưng lại tràn đầy sự tự tin và bá đạo.

Xích Long Đạo Quân nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, nàng biết, đại nhân đang bảo vệ nàng.

"Đại nhân, phía trước có một tòa cung điện!"

Đột nhiên, Xích Long Đạo Quân chỉ về phía trước, kinh ngạc nói.

Tô Dịch ngẩng đầu nhìn, quả nhiên, ở phía xa, trong sương mù màu đen dày đặc, lờ mờ có thể thấy một tòa cung điện cổ xưa, nguy nga tráng lệ.

Tòa cung điện kia, toàn thân đen kịt, giống như được làm bằng huyền thiết, tản ra một cỗ khí tức cổ xưa và tang thương.

Trên cửa cung điện, có khắc ba chữ lớn: "Vong Xuyên Điện".

"Vong Xuyên Điện? Chẳng lẽ nơi này có liên quan đến Vong Xuyên Hà?"

Tô Dịch nhíu mày, trong lòng có chút kinh ngạc.

Vong Xuyên Hà, là một trong những dòng sông đáng sợ nhất trong Địa phủ, tương truyền, sau khi người chết, linh hồn sẽ phải đi qua Vong Xuyên Hà, mới có thể tiến vào Địa phủ.

Mà Vong Xuyên Hà, lại tràn ngập vô số nguy hiểm, không chỉ có vô số lệ quỷ, ác quỷ, còn có cả những sinh vật đáng sợ khác.

Nếu nơi này có liên quan đến Vong Xuyên Hà, vậy thì có chút thú vị rồi.

"Đi, đi xem một chút."

Tô Dịch nói, dẫn theo Xích Long Đạo Quân đi về phía Vong Xuyên Điện.

Càng đến gần Vong Xuyên Điện, sương mù màu đen càng trở nên dày đặc, tầm nhìn cũng bị hạn chế rất nhiều.

Đột nhiên, một cỗ khí tức nguy hiểm ập đến.

Tô Dịch dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.

Trong sương mù màu đen, xuất hiện một bóng người.

Đó là một người đàn ông mặc áo bào đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ dị, chỉ lộ ra một đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy sát khí.

"Các ngươi là ai? Dám xông vào Vong Xuyên Điện, muốn chết sao?"

Người đàn ông áo đen lạnh lùng nói, giọng điệu tràn đầy sự uy hiếp.

Tô Dịch nhíu mày, nói: "Ngươi là người của Vong Xuyên Điện?"

Người đàn ông áo đen cười lạnh nói: "Không sai, ta chính là người của Vong Xuyên Điện, ta khuyên các ngươi nên nhanh chóng rời đi, nếu không thì, đừng trách ta không khách khí!"

Tô Dịch cười cười, nói: "Ta ngược lại muốn xem, ngươi không khách khí như thế nào."

Vừa dứt lời, Tô Dịch đột nhiên ra tay.

Hắn vung tay áo bào, một đạo kiếm khí gào thét bay ra, chém về phía người đàn ông áo đen.

Kiếm khí sắc bén, xé rách không khí, mang theo một cỗ uy thế hủy diệt.

Người đàn ông áo đen kinh hãi, vội vàng né tránh.

Nhưng tốc độ của kiếm khí quá nhanh, hắn không thể né tránh hoàn toàn, một cánh tay bị kiếm khí chém đứt lìa.

"A!!!"

Người đàn ông áo đen kêu thảm thiết, lùi nhanh về phía sau.

Tô Dịch không cho hắn cơ hội thở dốc, tiếp tục ra tay.

Lần này, hắn trực tiếp tế ra Phiên Thiên Ấn.

Phiên Thiên Ấn hóa thành một ngọn núi lớn, từ trên trời giáng xuống, trấn áp về phía người đàn ông áo đen.

Người đàn ông áo đen hoảng sợ tột độ, vội vàng thi triển các loại thủ đoạn, muốn ngăn cản Phiên Thiên Ấn.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Phiên Thiên Ấn uy lực vô song, trấn áp tất cả.

Ầm!

Người đàn ông áo đen bị Phiên Thiên Ấn trấn áp thành thịt nát.

Tô Dịch thu hồi Phiên Thiên Ấn, lạnh lùng nói: "Không biết tự lượng sức mình."

Xích Long Đạo Quân đi tới, nói: "Đại nhân, xem ra Vong Xuyên Điện này cũng không đơn giản, chúng ta phải cẩn thận."

Tô Dịch gật đầu, nói: "Ừm, đi thôi."

Hai người tiếp tục tiến về phía Vong Xuyên Điện.

Khi đến trước cửa Vong Xuyên Điện, Tô Dịch dừng bước, ngẩng đầu nhìn ba chữ lớn trên cửa điện, trong lòng có chút suy tư.

"Vong Xuyên Điện... Rốt cuộc là nơi nào?"

Tô Dịch lẩm bẩm nói.

Hắn có một loại cảm giác, Vong Xuyên Điện này, tuyệt đối không đơn giản.

Có lẽ, nơi này ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa.

"Đại nhân, chúng ta có nên vào không?"

Xích Long Đạo Quân hỏi.

Tô Dịch hít sâu một hơi, nói: "Vào thôi, đã đến đây rồi, không thể không vào."

Nói xong, Tô Dịch đẩy cửa Vong Xuyên Điện ra.

Két...

Cánh cửa nặng nề chậm rãi mở ra, một cỗ khí tức âm u, lạnh lẽo ập đến.

Trong điện, tối đen như mực, không thấy rõ bất cứ thứ gì.

Tô Dịch nhíu mày, phóng xuất thần thức, muốn thăm dò tình hình bên trong điện.

Nhưng thần thức của hắn, lại bị một cỗ lực lượng kỳ dị ngăn cản, không thể tiến vào sâu bên trong điện.

"Có chút kỳ lạ."

Tô Dịch lẩm bẩm nói.

Hắn cảm thấy, Vong Xuyên Điện này, càng ngày càng trở nên thần bí.

"Đại nhân, chúng ta phải làm sao?"

Xích Long Đạo Quân hỏi.

Tô Dịch trầm ngâm một lát, nói: "Đi thôi, cẩn thận một chút."

Nói xong, Tô Dịch dẫn theo Xích Long Đạo Quân, bước vào Vong Xuyên Điện.

Vừa bước vào Vong Xuyên Điện, một cỗ khí tức âm u, lạnh lẽo càng trở nên nồng đậm.

Trong điện, tối đen như mực, không thấy rõ bất cứ thứ gì.

Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân cẩn thận tiến lên, mỗi bước đi đều vô cùng chậm rãi.

Đột nhiên, một tiếng động kỳ lạ vang lên.

"Két... Két..."

Giống như tiếng bước chân, lại giống như tiếng xương cốt va chạm vào nhau.

Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân lập tức dừng bước, cảnh giác nhìn xung quanh.

Trong bóng tối, xuất hiện một đôi mắt đỏ ngầu, đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

"Là cái gì?"

Xích Long Đạo Quân run giọng hỏi.

Tô Dịch nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ vật thể trong bóng tối.

Dần dần, hắn nhìn rõ hình dáng của vật thể kia.

Đó là một bộ xương khô, toàn thân đen kịt, trên người mặc một bộ áo giáp rách nát, trong tay cầm một thanh đao gãy.

Đôi mắt đỏ ngầu của bộ xương khô, đang nhìn chằm chằm vào Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân, tràn đầy sát khí.

"Cổ thi?"

Tô Dịch lẩm bẩm nói.

Nhưng bộ xương khô này, lại khác với những cổ thi mà bọn họ đã gặp trước đó.

Bộ xương khô này, tản ra một cỗ khí tức âm u, lạnh lẽo, khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.

"Két... Két..."

Bộ xương khô chậm rãi tiến về phía Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân.

"Đại nhân, chúng ta phải làm gì?"

Xích Long Đạo Quân hỏi.

Tô Dịch hít sâu một hơi, nói: "Giết!"

Vừa dứt lời, Tô Dịch đột nhiên ra tay.

Hắn vung tay áo bào, một đạo kiếm khí gào thét bay ra, chém về phía bộ xương khô.

Kiếm khí sắc bén, xé rách không khí, mang theo một cỗ uy thế hủy diệt.

Bộ xương khô không hề né tránh, vung đao gãy trong tay, nghênh đón kiếm khí.

Ầm!

Kiếm khí và đao gãy va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Kiếm khí bị đao gãy chém nát, hóa thành vô số mảnh vụn.

Mà đao gãy, cũng bị kiếm khí chém cho rung động dữ dội.

Bộ xương khô lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu càng trở nên hung ác hơn.

"Có chút bản lĩnh."

Tô Dịch lẩm bẩm nói.

Hắn không ngờ rằng, bộ xương khô này, lại có thể chặn được một kích của hắn.

"Két... Két..."

Bộ xương khô tiếp tục tiến về phía Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân.

Tô Dịch không hề do dự, tiếp tục ra tay.

Lần này, hắn trực tiếp tế ra Phiên Thiên Ấn.

Phiên Thiên Ấn hóa thành một ngọn núi lớn, từ trên trời giáng xuống, trấn áp về phía bộ xương khô.

Bộ xương khô hoảng sợ tột độ, vội vàng thi triển các loại thủ đoạn, muốn ngăn cản Phiên Thiên Ấn.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Phiên Thiên Ấn uy lực vô song, trấn áp tất cả.

Ầm!

Bộ xương khô bị Phiên Thiên Ấn trấn áp thành tro bụi.

Tô Dịch thu hồi Phiên Thiên Ấn, lạnh lùng nói: "Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?"

Xích Long Đạo Quân đi tới, nói: "Đại nhân, xem ra Vong Xuyên Điện này, còn có rất nhiều nguy hiểm, chúng ta phải cẩn thận."

Tô Dịch gật đầu, nói: "Ừm, đi thôi."

Hai người tiếp tục tiến sâu vào Vong Xuyên Điện.

Đi được một đoạn đường, bọn họ lại gặp phải một vài bộ xương khô khác.

Nhưng những bộ xương khô này, đều không phải là đối thủ của Tô Dịch, dễ dàng bị hắn tiêu diệt.

Càng đi sâu vào bên trong, khí tức âm u, lạnh lẽo càng trở nên nồng đậm.

Trong điện, xuất hiện những ngọn đèn lồng màu xanh lục, chiếu sáng một vùng không gian nhỏ hẹp.

Ánh sáng xanh lục, khiến cho không gian trở nên quỷ dị và đáng sợ hơn.

Trên vách tường, xuất hiện những bức tranh kỳ lạ, vẽ những cảnh tượng địa ngục, khiến người ta cảm thấy rợn người.

Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân cẩn thận tiến lên, mỗi bước đi đều vô cùng chậm rãi.

Đột nhiên, bọn họ dừng bước.

Ở phía trước, xuất hiện một cái ao.

Cái ao này, rộng khoảng mười trượng, nước trong ao có màu đen kịt, bốc lên những làn khói trắng.

Trên mặt ao, có những bóng ma lờ mờ, đang trôi nổi.

"Đây là..."

Tô Dịch nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cái ao.

Hắn cảm thấy, cái ao này, có chút kỳ lạ.

"Đại nhân, cái ao này, có chút đáng sợ."

Xích Long Đạo Quân run giọng nói.

Tô Dịch gật đầu, nói: "Ừm, cẩn thận một chút."

Hai người cẩn thận tiến đến gần cái ao.

Khi đến gần cái ao, một cỗ khí tức âm u, lạnh lẽo ập đến, khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.

Trên mặt ao, những bóng ma lờ mờ càng trở nên rõ ràng hơn.

Đó là những khuôn mặt người, méo mó và dữ tợn, đang nhìn chằm chằm vào Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân.

"A!!!"

Đột nhiên, những khu��n mặt người trên mặt ao phát ra những tiếng kêu thảm thiết, vang vọng khắp không gian.

Những tiếng kêu thảm thiết, khiến người ta cảm thấy rợn người.

Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân lập tức lùi lại, cảnh giác nhìn cái ao.

"Đại nhân, cái ao này, có chút không ổn."

Xích Long Đạo Quân nói.

Tô Dịch gật đầu, nói: "Ừm, chúng ta rời khỏi đây thôi."

Nói xong, Tô Dịch dẫn theo Xích Long Đạo Quân, quay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này, một cỗ lực lượng kỳ dị xuất hiện, trói chặt lấy Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân.

Hai người không thể động đậy, bị giữ chặt tại chỗ.

"Chuyện gì xảy ra?"

Xích Long Đạo Quân kinh hãi nói.

Tô Dịch nhíu mày, cố gắng giãy dụa.

Nhưng cỗ lực lượng kia, lại vô cùng mạnh mẽ, hắn không thể giãy dụa được.

"Xem ra, chúng ta không thể rời khỏi đây rồi."

Tô Dịch lẩm bẩm nói.

Trên mặt ao, những khuôn mặt người càng trở nên dữ tợn hơn.

Chúng đang nhìn chằm chằm vào Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân, tràn đầy thèm khát.

"Hắc hắc hắc..."

Những khuôn mặt người phát ra những tiếng cười qu�� dị, vang vọng khắp không gian.

"Hai người các ngươi, đã đến đây rồi, thì đừng hòng rời đi!"

Một giọng nói âm u vang lên, từ trong ao truyền ra.

"Ai?"

Tô Dịch lạnh lùng hỏi.

"Ta là chủ nhân của cái ao này, là kẻ sẽ mang đến cho các ngươi sự tuyệt vọng!"

Giọng nói âm u vang lên.

"Tuyệt vọng? Ta ngược lại muốn xem, ngươi có thể mang đến cho ta sự tuyệt vọng như thế nào."

Tô Dịch cười lạnh nói.

"Hắc hắc hắc... Ngươi sẽ sớm biết thôi."

Giọng nói âm u vang lên.

Ngay sau đó, trên mặt ao, những khuôn mặt người bắt đầu di chuyển, hướng về phía Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân.

Chúng đang muốn nuốt chửng Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân.

Tô Dịch nhíu mày, cảm thấy có chút phiền phức.

Xem ra, trận chiến này là không thể tránh khỏi rồi.

Hắn hít sâu một hơi, chuẩn bị chiến đấu.

Nhưng đúng lúc này, một đạo kiếm khí gào thét bay ra, chém về phía cái ao.

Kiếm khí sắc bén, xé rách không khí, mang theo một cỗ uy thế hủy diệt.

Ầm!

Kiếm khí chém xuống cái ao, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Mặt ao bị kiếm khí chém cho rung động dữ dội, những khuôn mặt người trên mặt ao bị kiếm khí chém nát, hóa thành vô số mảnh vụn.

Cỗ lực lượng trói chặt lấy Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân cũng biến mất.

Hai người được tự do, lập tức lùi lại, cảnh giác nhìn cái ao.

"Ai? Kẻ nào dám phá hoại chuyện tốt của ta?"

Giọng nói âm u vang lên, tràn đầy sự tức giận.

"Là ta."

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, từ ngoài điện truyền vào.

Ngay sau đó, một bóng người xuất hiện, bước vào Vong Xuyên Điện.

Đó là một người đàn ông mặc áo trắng, trên lưng đeo một thanh kiếm dài, khí chất lạnh lùng, giống như một thanh kiếm sắc bén.

"Ngươi là ai?"

Giọng nói âm u hỏi.

"Ta là người sẽ giết ngươi."

Người đàn ông áo trắng lạnh lùng nói.

"Hừ, khẩu khí thật lớn! Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể giết ta sao?"

Giọng nói âm u cười lạnh nói.

"Ta có thể."

Người đàn ông áo trắng lạnh lùng nói.

Vừa dứt lời, người đàn ông áo trắng đột nhiên rút kiếm.

Một đạo kiếm quang lóe lên, xé rách không gian, chém về phía cái ao.

Kiếm quang sắc bén, mang theo một cỗ uy thế hủy diệt.

Ầm!

Kiếm quang chém xuống cái ao, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Cái ao bị kiếm quang chém làm đôi, nước trong ao bắn tung tóe, những khuôn mặt người trên mặt ao bị kiếm quang chém nát, hóa thành vô số mảnh vụn.

Giọng nói âm u im bặt.

"Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?"

Người đàn ông áo trắng lạnh lùng nói.

Ngay sau đó, người đàn ông áo trắng quay người rời đi, biến mất trong bóng tối.

Tô Dịch và Xích Long Đạo Quân nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bọn họ không ngờ rằng, lại có người xuất hiện cứu bọn họ.

"Người kia là ai?"

Xích Long Đạo Quân hỏi.

Tô Dịch lắc đầu, nói: "Ta cũng không biết."

"Nhưng hắn rất mạnh."

Xích Long Đạo Quân nói.

Tô Dịch gật đầu, nói: "Ừm, đi thôi."

Hai người tiếp tục tiến sâu vào Vong Xuyên Điện.

Sau khi trải qua sự cố vừa rồi, bọn họ càng trở nên cẩn thận hơn.

Bọn họ không biết, trong Vong Xuyên Điện này, còn có những nguy hiểm gì đang chờ đợi bọn họ.

Nhưng bọn họ biết, bọn họ phải tiếp tục tiến lên.

Bởi vì, bọn họ muốn biết, Vong Xuyên Điện này, rốt cuộc là nơi nào.

Và, bí mật ẩn chứa trong Vong Xuyên Điện này, rốt cuộc là gì.

Con đường tu hành đầy rẫy những bất ngờ, ai biết được điều gì đang chờ đợi phía trước. Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free