Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên - Chương 2617: Ba Chuyện Lớn Gây Chấn Động Thiên Hạ

"Ừm."

Tô Dịch khẽ gật đầu.

Lão nhân kia vội vàng đứng dậy, nói: "Tô đại nhân, để ta đi xem."

"Không cần, ta tự đi xem."

Tô Dịch đứng dậy.

Hắn cũng rất tò mò, ai lại tìm đến mình vào lúc này.

...

Ngoài Kỳ Lân Thương Hội.

Tô Dịch nhìn thấy một cái hộp gỗ màu đen đặt ở đó.

Cái hộp không lớn, vuông vắn, không có bất kỳ phù hiệu hoặc ký hiệu nào.

"Là ai đưa tới?"

Tô Dịch hỏi.

Một người đàn ông trung niên của Kỳ Lân Thương Hội vội vàng nói: "Người kia mặc áo bào đen, mang theo mũ trùm, không lộ ra diện mạo, sau khi đặt hộp xuống liền rời đi."

Tô Dịch gật đầu, đi tới, nhặt cái hộp gỗ kia lên.

Nặng trĩu.

H���n mở hộp ra.

Bên trong hộp, đặt một khối ngọc điệp màu máu.

Ngọc điệp trong suốt như máu, tản ra một luồng khí tức quỷ dị khiến người ta bất an.

Trên ngọc điệp, khắc một cái tên:

"Vân Thanh Bạch"

Tô Dịch nheo mắt lại.

Hắn biết Vân Thanh Bạch.

Kiếp trước, khi hắn còn là Mộ Vân, Vân Thanh Bạch chính là một trong những người bạn tốt nhất của hắn.

Vân Thanh Bạch là một người kỳ lạ, thích độc lai độc vãng, tính tình cổ quái, nhưng đối với bạn bè lại vô cùng nghĩa khí.

Khi Mộ Vân còn ở Côn Ngô sơn, Vân Thanh Bạch đã giúp hắn không ít.

Sau này, khi Mộ Vân chuyển thế trùng sinh, hắn cũng từng tìm kiếm tung tích của Vân Thanh Bạch, nhưng không thu hoạch được gì.

Hắn không ngờ rằng, hôm nay lại nhận được một món đồ liên quan đến Vân Thanh Bạch.

"Chuyện này... có lẽ không đơn giản."

Tô Dịch thầm nghĩ.

Hắn cất ngọc điệp màu máu kia đi, sau đó quay người rời đi.

"Tô đại nhân, ngài muốn đi đâu?"

Lão nhân kia vội vàng hỏi.

"Ta có chút việc cần phải xử lý."

Tô Dịch nói, thân ảnh đã biến mất ở cuối con đường.

Nhìn theo bóng lưng Tô Dịch rời đi, lão nhân kia lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cảm thấy, vị Tô đại nhân này càng ngày càng trở nên khó lường.

...

Sau khi rời khỏi Kỳ Lân Thương Hội, Tô Dịch tìm một nơi yên tĩnh, lấy ngọc điệp màu máu kia ra.

Hắn cẩn thận quan sát ngọc điệp, phát hiện bên trong ngọc điệp có một tia ý niệm.

Tô Dịch dùng thần thức thăm dò vào trong ngọc điệp.

Oanh!

Trong đầu hắn vang lên một tiếng nổ lớn.

Vô số hình ảnh hỗn loạn tràn vào trong đầu hắn.

Hình ảnh đó, là một vùng đất hoang tàn, khắp nơi đều là thi thể, máu chảy thành sông.

Trên bầu trời, mây đen dày đặc, sấm chớp vang dội.

Một bóng người cô đơn đứng giữa vùng đất hoang tàn, ngửa mặt lên trời gào thét.

"Tại sao? Tại sao lại như vậy?"

Giọng nói kia, chính là của Vân Thanh Bạch!

Sau đó, hình ảnh biến mất.

Trong đầu Tô Dịch chỉ còn lại một câu nói:

"Mộ Vân, cứu ta!"

Tô Dịch mở mắt ra, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Vân Thanh Bạch gặp nguy hiểm!

Và nguy hiểm này, có liên quan đến hắn!

"Xem ra, ta phải đi một chuyến rồi."

Tô Dịch lẩm bẩm.

Dù là vì tình nghĩa năm xưa, hay là vì lời nhờ vả của Vân Thanh Bạch, hắn đều không thể khoanh tay đứng nhìn.

Thần Vực này, lại sắp nổi sóng rồi. Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free