(Đã dịch) Làm Ác Duyên Thọ, Ta Tại Cao Võ Trường Sinh Bất Tử - Chương 90: Người ở rể, Giang Thần
Người ở rể? Long Vương? Nói rõ hơn xem nào...
Sở Sinh rất có hứng thú.
Qua lời giới thiệu của Lưu Tiểu Cúc, hắn cũng phần nào hiểu được về nhiệm vụ này.
Long Vương Điện là một tổ chức ngầm tự xưng chính nghĩa, chuyên nhận các vụ ám sát. Kẻ cầm đầu tổ chức này là một gã có biệt hiệu "Chí Tôn Long Vương", dưới trướng hắn còn có Tứ Đại Thánh Sứ.
Long Vương Điện vẫn luôn gây sóng gió ở khu vực Giang Thành. Chỉ có điều ba năm trước, chúng bỗng nhiên mai danh ẩn tích. Mãi đến mấy ngày gần đây, Long Vương Điện bất ngờ "tro tàn lại cháy", thực hiện nhiều vụ ám sát liên tiếp.
Nửa tháng trước, Giám Võ Ti bắt được một thành viên Long Vương Điện, nhưng gã này chỉ kịp hưng phấn gào lên "Ba năm kỳ mãn!" rồi lập tức uống độc tự vẫn.
Vì đây chỉ là một tổ chức nhỏ không có gì nổi bật, thực lực bình thường, các vụ ám sát cũng chỉ dừng lại ở cấp Võ Sư, nên nhiệm vụ này được xếp vào cấp B.
Sở dĩ Lưu Tiểu Cúc và nhóm của cô coi Giang Thần là kẻ tình nghi, là bởi vì đúng lúc ba năm trước hắn ở rể nhà họ Tô, mà những vụ ám sát gần đây lại nhắm vào chính các đối thủ kinh doanh của nhà họ Tô.
Chỉ có điều qua điều tra, Giang Thần này dù đã hơn hai mươi tuổi nhưng vẫn chỉ là Võ Đồ. Hơn nữa hắn vẫn luôn không được nhà họ Tô chào đón, cứ như một kẻ ngoài lề vậy.
Lưu Tiểu Cúc và đồng đội đã hỏi vài lần nhưng cũng chẳng moi được gì. Thế nên nhiệm vụ vẫn giậm chân tại chỗ.
Sở Sinh vô cùng kinh ngạc.
"Tốn công làm gì, cứ bắt hắn về thẳng không được sao!?"
"Sao mà được? Chúng ta là cơ quan chính thức đàng hoàng, vả lại, nhà họ Tô làm ăn buôn bán, ở Giang Thành cũng có chút thế lực. Nếu cứ gióng trống khua chiêng đi bắt người, sau này lỡ bắt nhầm thì sao?"
Sở Sinh liếc xéo hắn một cái: "Tô gia? Có chút thế lực? So với ta thì thế nào?"
"À... Vậy thì một vạn cái cộng lại cũng chẳng thể sánh bằng."
"Thế thì còn gì để nói! Về sau các người không dám bắt thì ta bắt! Các người không dám giết thì ta giết! Nhớ kỹ một điều, đã có thể bắt thì nhất định phải bắt, đã có thể giết thì nhất định phải giết!"
Sở Sinh dứt lời, mấy người kia lập tức sững sờ.
"Nghe rõ ràng chưa!?"
Mấy người liên tục gật đầu: "Rõ..."
Sở Sinh đứng dậy: "Chỉ còn một ngày nữa thôi, tức là mười hai giờ đêm mai nhiệm vụ sẽ hết hiệu lực. Từ đây đến Giang Thành mất bao lâu?"
"Nếu lái xe thì mất hơn mười tiếng, nhưng xe cần phải xin và phê duyệt. Vì không phải nhiệm vụ khẩn cấp, quá trình thủ tục mất khoảng hai đến ba tiếng."
"Ngươi xin ngay bây giờ, tranh thủ đến Giang Thành trước trưa mai. Phải rồi, làm nhiệm vụ cần hai người đúng không? Các ngươi cứ tùy tiện chọn một người đi theo."
Lưu Tiểu Cúc nhìn về phía ba người nói: "Ta là không thể đi, một nhiệm vụ khác ta còn phải nhìn chằm chằm, các ngươi ai muốn theo Sở công tử cùng đi làm nhiệm vụ?"
Ba người nhìn nhau, một lúc lâu không ai nói tiếng nào.
Bất đắc dĩ Phương Tiêu đành phải đứng ra, còn không đợi nàng mở miệng.
"Không muốn phụ nữ, lôi thôi nhiều việc, phiền phức."
Sở Sinh nhìn sang hai người còn lại: "Ai trong các ngươi biết lái xe, và ít nói chuyện?"
Lưu Tiểu Cúc giải thích: "Sở công tử, người lái xe giỏi nhất ở đây là Phương Tiêu, rất vững tay..."
"Ngươi nghe không hiểu ta? Không muốn phụ nữ, OK?"
"À... Vậy liền Chu Bình đi, hắn kỹ thuật lái xe cũng vẫn được."
Nghe vậy, Chu Bình như đeo phải mặt nạ đau khổ. Hắn thực sự không muốn đi làm nhiệm vụ cùng Sở Sinh, sợ vì một chuyện nhỏ lại chọc giận vị đại thần này.
Lúc nãy Lưu Tiểu Cúc giới thiệu, Sở Sinh căn bản không để tâm nghe, dù sao cũng chỉ là công cụ cho hắn sai bảo mà thôi. Chỉ cần không phải kiểu "thánh mẫu", bớt chuyện là được. Hắn thấy Phương Tiêu này rất giống kiểu thánh mẫu, nếu mang theo cô ta đi làm nhiệm vụ thì chẳng khác nào tự rước thêm phiền phức. Vạn nhất đến lúc cô ta lại "thánh mẫu tâm" tràn lan thì đúng là hỏng bét.
"Chính hắn đấy, mau chóng xin xe đi."
Khác với quy trình phê duyệt thông thường, lần này chỉ mười phút sau đã nhận được thông báo chấp thuận. Khi thấy chiếc xe được cấp phát là loại xe bọc thép đỉnh cấp, quy cách cao nhất, lực phòng ngự mạnh nhất, Lưu Tiểu Cúc lại một lần nữa cảm thán, bối cảnh cường đại quả là đỉnh thật.
Sau đó hai người lập tức lái xe thẳng đến Giang Thành.
Suốt dọc đường, Chu Bình không dám hé răng một lời. Sở Sinh ngược lại ung dung tự tại, nằm dài ở ghế sau suốt cả quãng đường.
Đến khi hai người tới Giang Thành thì đã là sáng hôm sau. Trên đường đi, bọn họ cũng không gặp phải hung thú cao cấp nào, Sở Sinh cũng coi như được ngủ yên ổn.
Đáng thương Chu Bình hai chân đều có chút phát run. Là một Võ Sư, chịu đựng một đêm tất nhiên không đáng là gì. Nhưng việc phải liên tục tập trung lái xe, cộng thêm sự thấp thỏm lo sợ chọc giận Sở Sinh, khiến tinh lực của Chu Bình giờ đây đã hao hụt nghiêm trọng.
"Sở công tử, tới rồi ạ..."
Sở Sinh mở mắt, qua cửa sổ thấy trên cổng thành treo đèn kết hoa, có chút hiếu kỳ.
Sau khi Chu Bình xuống xe làm thủ tục với lính gác, anh ta lên xe giải thích với Sở Sinh.
"Tôi hỏi qua rồi, họ nói là lão phu nhân nhà họ Tô hôm nay đại thọ, cố ý treo lên để cả thành cùng hưởng chút hỉ khí."
"Đại thọ à? Vậy đúng là đến đúng lúc rồi."
Còn người trong thành, khi thấy chiếc xe bọc thép của Giám Võ Ti thì không khỏi cảm thán.
"Ai cũng nói nhà họ Tô giao thiệp rộng, trước kia tôi còn chẳng tin, giờ thì cuối cùng cũng tin rồi. Ngay cả người của Giám Võ Ti cũng đến chúc thọ lão thái thái, điều này ở Giang Thành ta đúng là độc nhất vô nhị."
"Nhưng mà lạ thật, chưa từng nghe nói nhà họ Tô có quan hệ gì với Giám Võ Ti. Vả lại cho dù có đến chúc thọ, cũng đâu nên mở chiếc xe bọc thép đó đi chứ..."
"Tôi nghe nói cái gã ở rể nhà họ hình như hôm qua đã lớn tiếng khoe khoang, nói sẽ chuẩn bị cho lão thái thái một món đại lễ "khủng", chẳng lẽ hắn có quan hệ với Giám Võ Ti, chiếc xe này chuyên đến để tặng quà sao?"
"Thôi đi ba, c��i loại phế vật đó mà dính líu đến Giám Võ Ti được thì tôi đây sẽ tự chôn mình vào lòng đất!"
Ba ——
Trên mặt người đàn ông mày kiếm mắt sáng kia, bỗng hiện lên một vết bàn tay đỏ tươi.
"Giang Thần, ta đã nói với ngươi rồi mà, hôm nay là đại thọ của bà nội, cái thứ mất mặt xấu hổ như ngươi đừng có ra ngoài!?"
"Lão bà..."
Ba ——
"Ngươi gọi ta cái gì!?"
"Lão..."
Ba ——
Giang Thần chăm chú nắm lại nắm đấm, bất quá rất nhanh liền lại buông ra.
"Uyển Du..."
Đúng lúc này, chỉ nghe tiếng người đón khách hô lớn:
"Liễu gia Liễu Vĩ thiếu gia đến!"
Tô Uyển Du trừng Giang Thần một mắt: "Đợi chút nữa trở lại quất ngươi!"
Sau đó, nàng uyển chuyển bước đi, tươi cười tiến ra đón.
"Liễu thiếu..."
Giang Thần sờ lên sưng đỏ gương mặt, sau đó tà mị cười một tiếng.
Ba năm kỳ mãn, hôm nay ta sẽ cho nhà họ Tô các ngươi biết, cái thằng con rể phế vật mà các ngươi vẫn thường chửi rủa rốt cuộc là thân phận gì!
"Uyển Du à, nghe nói dạo này chuyện làm ăn của nhà họ Tô các cô càng ngày càng phát đạt, quả nhiên là tài giỏi."
Tô Uyển Du khoác tay Liễu Vĩ: "Cái này chẳng phải đều nhờ Liễu thiếu giúp chúng tôi giải quyết ổn thỏa đó sao... Hắc hắc hắc..."
"Vợ à, không liên quan gì đến hắn đâu..."
Ba ——
Giang Thần lại bị ăn một tát nữa. Lần này là lão thái thái nhà họ Tô không biết từ đâu xông tới tát.
"Uyển Du và Liễu Vĩ đang nói chuyện, có phận người ở rể như ngươi thì xen vào làm gì? Còn không cút đi đón khách ngay!?"
Giang Thần lại một lần nữa nắm chặt nắm đấm.
Ba ——
Tô phụ cũng vội chạy tới giáng cho hắn một tát: "Thằng phế vật nhà ngươi không nghe thấy gì hả!? Còn không cút nhanh lên!"
Đúng lúc này, bên ngoài phòng lại vang lên tiếng người đón khách.
"Thanh Long võ quán quán chủ, Tôn Thanh Vân đến!"
"Chu Tước võ quán quán chủ, Vũ Mi đến!"
"Huyền Vũ võ quán..."
"Bạch Hổ..."
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với tất cả sự tôn trọng bản gốc và dành cho độc giả yêu thích.