(Đã dịch) Lão Bà Thỉnh An Phận - Chương 289: Thật bớt lo
Tết Âm lịch đúng hẹn lại đến, bên ngoài tiếng pháo nổ đôm đốp rộn ràng. Đến giờ ăn cơm, Tần Quảng Lâm cũng xách một chùm pháo treo ra ngoài cửa, châm lửa rồi vội vàng chạy vào phòng đóng cửa lại.
Phanh phanh ba ba.
Thế là trọn vẹn một năm nữa.
“Ôi, loáng một cái đã một năm nữa trôi qua rồi, cảm giác cứ như chớp mắt là hết veo vậy…”
Tần mụ ngồi xuống, nhìn đĩa sủi cảo trên bàn mà cảm thán.
Sao lại chỉ có hai mẹ con ăn Tết thế này?
Sao vẫn cứ chỉ có hai mẹ con ăn Tết?
Bà sốt ruột cũng phải, con người ta ấy mà, hai mươi lăm tuổi là một cái mốc quan trọng. Trước tuổi hai mươi lăm thì cứ nghĩ vẫn còn là trẻ con, một khi qua cái tuổi ấy, là lập tức già đi.
Ngay cả quá trình chuyển tiếp cũng không có luôn.
Tần Quảng Lâm biết mẹ muốn nói gì, anh cặm cụi ăn sủi cảo nhân thịt heo hành tây mà không đáp lời.
Từ chàng trai trẻ biến thành ông chú, trong lòng anh sốt ruột hơn ai hết, nhưng có vội cũng chẳng ích gì.
Chỉ hận hồi trẻ không chịu cố gắng, hai mươi sáu tuổi mà mới vỏn vẹn hơn hai trăm triệu tiền tiết kiệm.
Không thể nào sánh nổi với những nhân sĩ cấp cao mới ra trường đã có lương trăm triệu một năm, tiết kiệm bạc tỷ.
Không thể so sánh được.
Trong mắt người thường, hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi ít nhất cũng phải có năm trăm, tám trăm triệu tiền tiết kiệm rồi, hơn hai trăm triệu như anh thì quá bèo bọt.
Tần mụ không buông tha anh, thấy anh không nói gì, dứt khoát hỏi: “Con với Hà Phương định yêu nhau đến bao giờ?”
“Yêu... yêu thêm hai năm nữa ạ.” Tần Quảng Lâm cúi đầu lấp liếm.
“Hai năm?!”
“Ơ… Sao mẹ lại làm vẻ mặt đó? Yêu nhau mấy năm chẳng phải là chuyện bình thường sao ạ?”
“Bình thường nỗi gì! Con ngừng cái, ngừng cái, đừng ăn nữa.” Tần mụ cầm đầu đũa gõ gõ lên bàn. “Nghe mẹ tính cho con nghe này, khoảng hai năm nữa là con bao nhiêu tuổi?”
“…”
“Hai mươi tám, chính là hai mươi tám. Rồi các con mới kết hôn xong đã muốn có con ngay à?”
“Ách…”
“Con xem, lỡ đứa trẻ lại chậm trễ một năm rưỡi nữa thì con ba mươi! Ba mươi tuổi đó con – khi mẹ ba mươi tuổi, mẹ đã có con rồi!” Tần mụ đau lòng muốn chết nhìn cái thằng đang nhồm nhoàm nhai sủi cảo này.
“…”
Tần Quảng Lâm nuốt miếng sủi cảo trong miệng xuống, cẩn thận suy nghĩ một chút, quả thực có lý.
“Có lẽ… đây chính là số phận rồi.”
“?”
Tần mụ suýt chút nữa gõ đũa vào đầu anh. “Con nói nhảm gì thế?”
“Không, là con gặp một ông lão…”
“Toàn nói bậy nói bạ! Ông lão đó nói con cần bao nhiêu năm? Mẹ đi tìm ông ta ở đâu ra để hỏi tội đây?”
“Đang ăn cơm mà mẹ cứ nói mấy chuyện mất vệ sinh làm gì… Ăn cơm đi, ăn xong rồi nói.” Tần Quảng Lâm làu bàu, cái quy tắc ‘ăn không nói, ngủ không rằng’ này chắc chắn là lập ra để dành cho mấy bà mà thôi.
“Mẹ thấy con đúng là thích ăn đòn, còn lôi chuyện số phận vào đây. Chẳng phải là chuyện con phải tự mình cố gắng sao? Hà Phương người tốt biết bao nhiêu, con cứ chần chừ, lề mề mãi thế này, đợi người ta đợi không được mà bỏ đi thì mẹ xem con đi đâu mà khóc đây.”
Tần mụ cứ lải nhải mãi. Anh cắn một miếng sủi cảo, nhai hai lần rồi nuốt xuống, lại tiếp lời: “Cái cô bé ấy…”
“Sao mẹ không dính dấm ạ?” Tần Quảng Lâm ngắt lời.
“…Con quản mẹ dính hay không dính làm gì. Cái cô bé ấy…”
Tần Quảng Lâm thấy bộ dạng mẹ mình như vậy, đành đổ hết trách nhiệm lên đầu mình, không tiện nói rằng Hà Phương cũng chẳng vội vàng gì. Anh bất đắc dĩ nói: “Đừng có ‘cái cô bé ấy’ nữa, cô ấy không chạy được đâu. Mẹ có biết ông Nguyệt Lão không? Ông lão chuyên se tơ hồng đó, tơ hồng đã se rồi thì ai mà chạy thoát được.”
“Sao mẹ thấy con càng ngày càng thần thần bí bí vậy?” Tần mụ ngạc nhiên.
“Có sao?”
“Con nói đi?”
“Dù sao thì chuyện này cũng không cần phải vội vàng.” Tần Quảng Lâm vừa ăn vừa nói. “Hay là mẹ nhờ dì con bên đó đi hỏi xem có phải có thầy bói nào đó đoán đâu trúng đó không, mẹ nhờ dì con đi hỏi xem có phải đúng là như vậy không – nhà người ta ai cũng tin, sao mẹ lại không tin chứ?”
“Mẹ tin cái quỷ.”
“…”
Hà Thành.
Nhà họ Hà đông người, tính cả Hà Thừa, thằng bé lắt nhắt này, thì khoảng năm người, nên không khí đón Tết cũng rộn ràng, ấm cúng hơn nhiều.
Bố Hà ngồi trên sân thượng, lắng nghe tiếng pháo nổ đì đùng bên ngoài, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu, quả thực thoải mái vô cùng.
Hà Thừa một tay cầm hộp sữa chua, một tay cầm điều khiển từ xa, nằm vật vạ trên ghế sô pha xem TV. Tết là khoảng thời gian nó vui vẻ nhất, ăn uống, chơi bời, mọi thứ đều đủ đầy.
Một già một trẻ, hai ông cháu rảnh rang, chẳng có việc gì làm, chỉ việc chờ đến bữa là xong.
Trong bếp, Hà Thiện đang làm vỏ sủi cảo, Triệu Thanh cùng Hà Phương thì hai người cùng nặn sủi cảo.
“Ở Lạc Thành mấy năm nay, cũng học được không ít thứ đấy nhỉ.” Hà Thiện nhìn Hà Phương với động tác khá thuần thục mà cảm thán.
Đúng là con người ta đi ra ngoài đời là cách trưởng thành nhanh nhất. Trước kia còn luôn lo lắng nó lớn lên sẽ không gả được chồng, thế mà nó đi học đại học rồi làm việc bên ngoài hai năm, giờ trông cứ như biến thành người khác vậy.
“Biết nhiều gì đâu. Lát nữa để con nấu cho.”
“Thôi, con mà nấu thành nồi canh thịt nát thì bọn anh cũng chịu không ăn nổi đâu.” Hà Thiện không mấy tin tưởng cô em gái này. Dù nhìn em nặn sủi cảo trông có vẻ được việc, nhưng ai mà biết có phải chỉ học được mỗi chiêu này không?
Thật đúng là nói không chính xác.
“Phương, con với Tần Quảng Lâm cũng yêu nhau lâu rồi nhỉ?”
Triệu Thanh tay vẫn thoăn thoắt, đặt nhân bánh vào vỏ, một chốc đã nặn xong một chiếc sủi cảo, vừa làm vừa hỏi.
“Vâng, cũng lâu rồi ạ.” Hà Phương gật đầu.
“Vậy anh ấy có nói bao giờ…” Triệu Thanh vừa nói, động tác làm vỏ sủi cảo của Hà Thiện cũng không khỏi chậm lại, ngẩng đầu nhìn về phía em gái.
Tốt nghiệp hai năm, hai mươi bốn tuổi, không phải là lớn nhưng cũng chẳng còn nhỏ.
Ở Lạc Thành, hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi vẫn còn là tuổi vàng, có rất nhiều người theo đuổi, nhưng ở Hà Thành thì hai mươi bốn tuổi đã bắt đầu kết hôn rồi, kéo đến hai mươi sáu tuổi thì đã hơi muộn rồi.
Thường ngày anh vẫn còn cảm thấy Hà Phương mới chỉ vừa tốt nghiệp, chuyện gì cũng không cần vội, đến tận lúc ăn Tết này, anh mới chợt nhận ra em gái mình đã lớn, đã đến lúc tính chuyện cưới hỏi.
“Kết hôn đúng không ạ? Anh ấy có nói rồi.” Hà Phương bình thản nói: “Hiện tại là qua năm nay, sang năm anh ấy sẽ mua nhà, năm sau nữa thì chuẩn bị kết hôn.”
“Phải không?”
Triệu Thanh và Hà Thiện liếc nhìn nhau, trầm ngâm một lát rồi nói: “Kết hôn không phải chuyện đùa, con nhưng phải nghĩ kỹ đấy… Người nhà anh ấy đối với con thế nào?”
“Người nhà ạ? Đối với con rất tốt chứ. Nhà anh ấy chỉ có mỗi mẹ anh ấy thôi, ngày nào cũng thích gọi con sang ăn cơm… Đúng rồi!” Hà Phương như nhớ ra điều gì, giơ tay định cầm điện thoại, nhưng thấy tay dính đầy bột mì lại thôi. “Lát nữa con cho mọi người xem, mọi người sẽ biết ngay…”
“Cái gì?” Triệu Thanh hiếu kì.
“Anh ấy vẽ mấy bức tranh, mà hay lắm.”
Triệu Thanh không hiểu ‘vẽ’ là gì, thuận miệng hỏi tiếp: “Hai đứa có cãi nhau bao giờ không?”
“Không ạ.”
“Không có á?” Triệu Thanh không tin, nghi ngờ nhìn cô.
Hai người ở cùng một chỗ làm sao có thể không cãi nhau?
Như chị với anh Thiện đây, con đã đi học tiểu học rồi mà có khi còn cãi vã cơ mà.
Hà Phương suy nghĩ một chút rồi nói: “Ừm… Hình như cãi nhau một lần thì phải.”
“Cái gì mà ‘hình như’! Cãi nhau là cãi nhau, không cãi nhau là không cãi nhau.” Hà Thiện nhịn không được nói chen vào. “Thằng nhóc đó cãi với con chuyện gì? Rồi giải quyết thế nào?”
“Anh làm như thẩm vấn phạm nhân vậy! Cãi nhau một lần mà cũng phải kể nguyên văn cho anh nghe hết sao?”
Hà Phương bĩu môi, thấy Hà Thiện bị nghẹn lời một thoáng lại nhịn không được cười. “Được rồi, là vì con có viết tiểu thuyết mà, kiếm được chút tiền, sau đó âm thầm quyên góp đi… Không bàn bạc trước với anh ấy, thế là nảy sinh một chút mâu thuẫn nhỏ thôi.”
“Vì tiền ư?” Triệu Thanh nhíu mày. “Quyên bao nhiêu?”
Viết tiểu thuyết kiếm thêm thu nhập, quyên góp mà còn gây ra mâu thuẫn được nữa, cái thằng Tần Quảng Lâm này…”
“Tám mươi triệu.”
“Tám mươi triệu á?!”
Triệu Thanh nâng cao giọng đến tám độ. Hà Thiện cũng sững sờ dừng hẳn động tác làm vỏ sủi cảo, nhìn Hà Phương.
“Là xuất bản sách, rồi quyên góp toàn bộ tiền bản quyền,” Hà Phương nhún vai. “Cho nên anh ấy cảm thấy con làm chuyện lớn thế mà không bàn bạc gì với anh ấy. Thế là có một chút mâu thuẫn nhỏ thôi, sau này nói chuyện rõ ràng ra thì không sao nữa.”
“…”
“…”
“Khụ… Không phải là vậy, chuyện tám mươi triệu đó chúng ta cứ để tạm sang một bên đã.” Hà Thiện cố nén cái xúc động muốn hỏi cô viết tiểu thuyết gì, mở miệng nói: “Chính con tự mình kiếm tám mươi triệu, tự con chi phối, anh ấy có lý do gì mà giận con chứ?”
Triệu Thanh cũng kìm nén vẻ mặt, gật đầu đồng tình với lời Hà Thiện nói: “Hai đứa mới chỉ yêu đương thôi mà, liên quan gì đến anh ấy?”
“Con ăn của anh ấy, ở nhà anh ấy, dùng đồ của anh ấy, chi tiêu sinh hoạt hàng ngày đều do anh ấy lo liệu hết.” Hà Phương chớp chớp mắt, tiếp tục nói: “Hơn nữa anh ấy còn một mực cố gắng tích lũy tiền mua nhà, mua sắm quần áo cho con từ trước đến nay cũng chưa bao giờ tiết kiệm hay tính toán gì.”
“…”
“…”
“Hai đứa… vẫn luôn sống chung ư?” Triệu Thanh liếc nhìn Hà Thiện, mím môi hỏi Hà Phương.
Bọn họ vẫn luôn nghĩ Hà Phương làm việc ở Lạc Thành, thường ngày đều ở ký túc xá trường, chỉ cuối tuần hay dịp gì đó thì bạn trai bạn gái mới ở cùng nhau làm những chuyện đương nhiên thôi… Nhiều lắm thì là vào kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè thì ở cùng nhau nhiều hơn một chút.
“Đúng vậy ạ.” Hà Phương chẳng hề tỏ ra ngại ngùng. “Đã ở chung được hai năm rồi.”
“Thế không phải là mới tốt nghiệp đã…?” Hà Thiện nhịn không được hỏi.
“Vâng, mới tốt nghiệp còn chưa tìm được việc làm, khi đó con đã ở cùng anh ấy rồi. Anh ấy mỗi ngày đi làm, con mỗi ngày ở nhà viết tiểu thuyết.”
Triệu Thanh không nói nên lời, cùng Hà Thiện liếc nhìn nhau.
Còn có thể thế nào nữa, hai đứa nó đã âm thầm tính toán đâu ra đấy rồi, năm nay mua nhà sang năm kết hôn.
Ngược lại cũng khiến người lớn bớt lo… Bớt lo cái quái!
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện được thêu dệt nên bằng ngôn từ.